Án oan, trách nhiệm & Quyền của tù nhân

Cha mẹ tử tù Nguyễn Văn Chưởng kêu oan cho con. Ảnh: FB Nguyễn Trường Chinh
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Một số vụ án, mãi cho đến khi hung thủ thực sự ra tự thú thì người ta mới được minh oan (vụ án hai người đồng tính tự thú ở Sóc Trăng), hoặc mấy mươi năm sau, có người đưa ra chứng cứ tố giác.

Có nhiều vụ, người bị giam hãm đến mười mấy năm trời. Vụ án Nguyễn Văn Chưởng, Hồ Duy Hải; hay trước đó, vụ Huỳnh Văn Nén, Nguyễn Thanh Chấn, v.v. cũng vậy. Đời người có được mấy cái ‘mười mấy hai chục năm’?

Gần đây, vụ Nguyễn Văn Chưởng bị tuyên án tử hình (nhưng không đủ lý lẽ, và anh Chưởng cũng có chứng cứ ngoại phạm) cũng thế. Họ – những người xét xử anh, có thể nhiều người trong đó biết là án oan, nhưng họ vẫn im lặng. Vì, họ sợ. Sợ phải đền bù oan sai, sợ mất chức quyền, mất đường công danh. Đó là chưa kể nguyên nhân thế mạng cho giới quan chức, v.v.

Ở một đất nước dân chủ, sinh mạng con người là thứ quí giá nhất, nên, họ: ‘thà bỏ sót hơn giết nhầm.’ Ở đất nước độc tài thì ngược lại: thà giết nhầm hơn bỏ sót. Sinh mạng con người khi này tựa như cỏ rác.

Nguyễn Văn Chưởng, 16 năm sống trong điều kiện lao tù. Chế độ lao tù ở Việt Nam được xếp thuộc hạng tệ nhất thế giới. Phòng tạm giam chật chội, dơ bẩn. Nước tắm giặt thiếu thốn, điện nước sinh hoạt không đủ. Mùa đông thì lạnh buốt, mùa hè thì nóng bức, không có quạt điện, điều hòa. Ăn uống thiếu thốn, không đảm bảo vệ sinh…

Đó là cái khổ bên ngoài, còn cái tinh thần cũng không kém. “Một ngày ở tù bằng nghìn thu ở ngoài.” Bản án mà 16 năm trời chưa thi hành, giam hãm con người ta như một con vật. Không cái nào đáng sợ hơn khi ranh giới giữa sự sống và cái chết cứ treo lơ lửng trên đầu, có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Có người bị đột quị vì đau đớn về tinh thần và cơ cực về thể xác. Nhiều người không trụ nổi, họ bị tâm thần. Luật pháp nào cho phép như vậy?

Tôi làm việc xây dựng, những ngày nóng chịu không nổi, có khi phải ngưng làm. Nhiều lúc đang làm, tôi nhớ đến những tù nhân ở Việt Nam, họ phải chịu cái nóng có khi lên tới 40-41°. Đôi lúc tôi tự chất vấn, ngay cả khi người ta có tội mà phải vào tù, thì những quyền căn bản của một con người, như: quyền được ăn uống, ngủ nghỉ, quyền được có thuốc men, quyền được có một môi trường sống đảm bảo vệ sinh, v.v. rất cần phải được tôn trọng. Vậy những quyền đó ở đâu?

Nguồn: FB Đức Khang

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Chính trị là quyền lực chính danh: Nguồn gốc, ràng buộc, phép thử

Chính trị tồn tại chừng nào quyền lực còn có thể bị tước bỏ một cách công khai. Khi quyền lực trở thành bất khả xâm phạm, khi không ai có thể thay đổi những người nắm giữ mà không cần dùng đến bạo lực – thì tự do tan biến, công lý lùi bước. Bởi vì không có gì buộc kẻ cầm quyền phải tôn trọng bạn khi họ biết chắc bạn không bao giờ có thể thay thế họ.

Nghị định 328, 329, 330: Việt Nam càng ngày càng trở thành chế độ công an trị

Tháng 8/2026 vừa qua, chính phủ Việt Nam công bố ba nghị định mới – 328, 329, 330 – để càng bóp nghẹt tự do ngôn luận và tự do Internet.

Người Việt ở hải ngoại cần giúp người Việt ở Việt Nam cách bảo vệ an toàn trên mạng. Các chính sách mới kể trên cũng vi phạm nhiều điều ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết…

Một trại tập trung được chính quyền Trung Quốc xây ở Tân Cương. Ảnh: Greg Baker/ AFP

Tân Cương có gì để Bộ Công an đến học hỏi?

Đầu tháng Chín mới đây, theo thông tin từ Bộ Công An, lãnh đạo của cơ quan này, Bộ trưởng Lương Tam Quang, đã có chuyến thăm đến Khu tự trị Tân Cương, thuộc Trung Quốc.

Tại cuộc gặp, ông Quang “mong muốn” cả hai bên “nghiên cứu,” “chia sẻ kinh nghiệm” vì “các địa phương của Việt Nam có điều kiện kinh tế, xã hội tương đồng với Tân Cương.”

Tài xế Grab tại TP.HCM. Ảnh: Bloomberg

Bloomberg: Tài xế xe công nghệ Grab tại Việt Nam lên kế hoạch ngừng chạy cuối tuần để phản đối mức chiết khấu

Các tài xế của Grab Holdings Ltd. tại Việt Nam đang kêu gọi đồng loạt ngừng bật app để phản đối mức chiết khấu trên doanh thu của công ty, mà họ cho là quá cao.

Theo các tài xế, Grab có thể giữ lại tới 50% giá cước, khiến thu nhập thực tế của họ giảm đáng kể trong bối cảnh giá nhiên liệu và chi phí bảo dưỡng, vận hành phương tiện ngày càng tăng.