Ân Xá Quốc Tế: Phải chấm dứt những đợt tấn công tàn bạo đối với các nhà bảo vệ nhân quyền

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Việt Nam cần chấm dứt ngay các cuộc tấn công tàn bạo chống lại người bảo vệ nhân quyền: Ân xá Quốc tế

Nguồn: Ân xá Quốc tế, 09/12/2015
Bản dịch của Vũ Quốc Ngữ

Các nhà chức trách Việt Nam phải chấm dứt ngay làn sóng tấn công tàn bạo chống lại những người bảo vệ nhân quyền và đưa những kẻ chịu trách nhiệm về các vụ tấn công bạo lực ra trước công lý, Tổ chức Ân xá Quốc tế yêu cầu.

Trong vụ tấn công mới nhất vào ngày Chủ nhật 06/12, bốn nhà hoạt động – trong đó có luật sư nhân quyền nổi tiếng và là cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Đài – đã bị bắt cóc và đánh đập bởi một nhóm 20 người đàn ông thường phục. Những nhà hoạt động bị tấn công khi họ trên đường trở về từ một diễn đàn công cộng về quyền lập hiến ở tỉnh Nghệ An mà chính quyền địa phương đã tìm cách để gây rối.

Các cuộc tấn công tàn bạo nhằm vào những người bảo vệ nhân quyền đã trở thành phổ biến ở Việt Nam và những kẻ thực hiện vẫn chưa bị xét xử trước công lý. Làn sóng bạo lực cần phải chấm dứt ngay lập tức. John Coughlan, nghiên cứu viên của Ân xá Quốc tế về Việt Nam nói.

“Những người hoạt động ôn hòa tại Việt Nam phải đối mặt với điều kiện khắc nghiệt và bị hạn chế trong việc thực hiện quyền tự do phát biểu chính kiến và hội họp. Họ phải mạo hiểm sức khỏe và sự tự do của họ chỉ đơn giản là lên tiếng cho nhân quyền.”

Bốn nhà hoạt động – Nguyễn Văn Đài, Trần Quang Trung, Vũ Văn Minh và một người bạn – đã bị chặn trên đường trở về Hà Nội bằng taxi. Họ đã bị kéo ra khỏi xe taxi cùng với người tài xế, và bị tấn công bằng gậy gỗ. Những kẻ tấn công mặc thường phục đã ép Nguyễn Văn Đài lên một chiếc xe mà trong đó ông đã bị đánh đập dã man trước khi bị bỏ lại ở một bãi biển Cửa Lò, khoảng 20 km từ thành phố Vinh. Ba nhà hoạt động cũng bị đánh đập trên đường, và Trần Quang Trung bị đánh cho tới khi cây gậy gỗ bị gãy.

Nguyễn Văn Đài bị nhiều vết thương ở mặt và ở mắt. Ông cũng bị cướp mất điện thoại di động, ví và áo khoác trong khi Trần Quang Trung bị thương ở mắt cá chân.

Kể từ khi mãn hạn án tù bốn năm về tội danh tuyên truyền chống nhà nước vào tháng 3/2011, Nguyễn Văn Đài đã là nạn nhân của sự hăm dọa và một số các cuộc tấn công.

Trong tháng 5 năm 2014, ông bị thương đầu sau khi bị tấn công bởi sáu người đàn ông thường phục. Vào tháng Giêng năm nay, hai người đàn ông giấu tên đã đột nhập vào nhà của ông và đe dọa sẽ tấn công ông và đốt nhà.

Một mô hình của bạo lực

Đây là vụ mới nhất trong một loạt các cuộc tấn công và bạo lực nhằm vào những người bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam, đặc biệt trong vòng 18 tháng qua. Tổ chức Ân xá Quốc tế nhận được thông tin về hàng chục cuộc tấn công như vậy, hầu hết các vụ tấn công này không được báo chí nhà nước đề cập đến.

Ngày 03/11, hai luật sư Trần Thu Nam và Lê Văn Luân đã bị đánh dã man bởi một nhóm đàn ông đeo mặt nạ khi họ rời khỏi nhà của gia đình của Đỗ Đăng Du, 17 tuổi, người đã chết trong tù ở Hà Nội một tháng trước đó. Các luật sư đã cung cấp tư vấn pháp lý cho gia đình của chàng trai trẻ. Nhà chức trách mở cuộc điều tra về vụ tấn công sau khi hai nạn nhân khiếu nại, nhưng chua có thủ phạm nào bị bắt giữ.

Ngày 22/11, hai nhà hoạt động công đoàn và cũng là cựu tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh và Trương Minh Đức đã bị đánh đập dã man bởi những người đàn ông thường phục trước khi bị công an bắt giam tại Long Bình, tỉnh Đồng Nai. Hai nhà hoạt động đã đi đến Long Bình để tư vấn cho 2.000 công nhân, những người đã bị sa thải bởi chủ nhà máy người Hàn Quốc.

Không một ai chịu trách nhiệm về những vụ tấn công kể trên.

Cơ quan điều tra độc lập

Tổ chức Ân xá Quốc tế kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam có những biện pháp nhằm chấm dứt những vụ tấn công bạo lực và bắt các thủ phạm chịu trách nhiệm cho các hành động bạo lực nói trên.

Việt Nam cần phải thành lập một cơ quan độc lập và vô tư để điều tra những cuộc tấn công và truy tố những kẻ chịu trách nhiệm, bất kể chức vụ chính thức của chúng.

“Cách duy nhất để ngăn chặn làn sóng bạo lực là không bao che thủ phạm và gửi một tín hiệu rõ ràng rằng việc đánh đập người bảo vệ nhân quyền là những hành động không thể chấp nhận”, John Coughlan nói.

Nguồn: Facebook Vũ Quốc Ngữ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Quang cảnh Hội nghị Thượng đỉnh về Dân chủ lần thứ 9 (Copenhagen Democracy Summit 2026) tổ chức bởi cựu Thủ tướng Đan Mạch, cựu Tổng Thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen và Tổ chức Liên minh các nền dân chủ (Alliances of Democracies Foundation) tại thủ đô Copenhagen, Đan Mạch hôm 12/5/2026

Phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Dân chủ ở Copenhagen, Đan Mạch

Ngày 12/5/2026, một phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Copenhagen lần thứ 9 về Dân chủ (Copenhagen Democracy Summit 2026) – thảo luận về cách các quốc gia tự do có thể xây dựng một liên minh mới để đóng vai trò lãnh đạo trong một thế giới đang ngày càng hỗn loạn, chứng kiến ​​sự trỗi dậy của các chế độ độc tài và sự phân mảnh của các thể chế quốc tế.

Ảnh minh họa: Pixabay

Tăng trưởng trên vai ai? Đời sống công nhân FDI nhìn từ bên trong

Quan điểm chính thức của nhà nước Việt Nam nhìn nhận đời sống công nhân di cư tại các khu công nghiệp FDI như một “thành tựu của Đổi Mới” — cơ hội thoát nghèo và hiện đại hóa cho hàng triệu người từ nông thôn…

Nhưng khi nhìn vào đời sống thực tế của những công nhân ấy, bức tranh hiện ra phức tạp hơn nhiều.

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?