Bắc Kinh câu giờ, Hà Nội im lặng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tiếp theo Hội Nghị An Ninh Shangri-La 12 tại Singapore vào cuối tháng 5 vừa qua, Hội nghị các Bộ trưởng Ngoại Giao của khối ASEAN đã khai mạc vào ngày 30/06/2013 tại Brunei. Theo nghị trình chính thức thì có 3 vấn đề sẽ được thảo luận gồm lộ trình thành lập cộng đồng Đông Nam Á, hướng đi tương lai của khối ASEAN, và quan hệ đối ngoại của khối ASEAN. Tuy nhiên, trong thực tế thì 2 vấn đề khác mới thực sự là trọng tâm của cuộc họp. Đó là vấn đề tranh chấp tại Biển Đông và tình trạng căng thẳng do Bắc Hàn gây ra.

Sở dĩ 2 vấn đề này mới thực sự là ưu tiên cũng là điều dễ hiểu vì đây là 2 điểm nóng đang gây ra bất ổn cho an ninh của toàn vùng Thái Bình Dương. Đặc biệt vấn đề Biển Đông đã trở nên rất căng thẳng từ đầu năm nay vì thái độ ngang ngược của nước Tàu như đưa tàu chiến vào đi tuần trong vùng, gây hấn với tàu đánh cá của các nước khác, và công khai lên tiếng đe dọa các nước không chấp nhận đường “lưỡi bò” của Tàu tại Biển Đông. Trong số các nước đang tranh chấp với Tàu, hai nước có nhiều thiệt hại nhất chính là Việt Nam và Phi Luật Tân.

Tuy nhiên, chỉ có Phi Luật Tân là có thái độ cứng rắn bằng cách thưa kiện Tàu tại Liên Hiệp Quốc, đưa hải quân vào trong vùng và đổ quân lên một vài hòn đảo, tập trận với hải quân Mỹ, và ký kết hợp tác an ninh với Mỹ và Nhật. Ngay trong ngày đầu của hội nghị, sau khi Ngoại trưởng Vương Nghị của Tàu chỉ trích những phản ứng của Phi là hành động gây hấn, ông Albert del Rosario, Ngoại trưởng Phi Luật Tân, đã không nhịn và phản bác bằng những lập luận vững chãi và đanh thép.

Trong khi đó, Ngoại trưởng Việt Nam, ông Phạm Bình Minh, lại chỉ có những phát biểu rất yếu với lời kêu gọi “các bên cần phải tiếp tục tăng cường xây dựng lòng tin; trong đó có việc thiết lập các kênh liên lạc hữu hiệu, hợp tác ngăn ngừa các sự cố, thiết lập một dàn xếp khu vực về tìm kiếm và cứu hộ người và tàu thuyền bị nạn trên biển, thiết lập “đường dây nóng” giữa ASEAN và Trung Quốc về các vấn đề trên biển.” Ông Minh cũng không quên ca ngợi những cái gọi là tiến triển trong việc giải quyết tranh chấp với Tàu, trong khi sự thật thì tình hình đang xấu đi vì thái độ hung hãn của Tàu khiến vấn đề Biển Đông ngày càng nóng.

Nhưng một điều khá bất ngờ đã xảy ra vào ngày Chủ Nhật 30/06 khi Ngoại trưởng Vương Nghị tuyên bố nước Tàu đồng ý sẽ thương thảo với khối ASEAN về việc thiết lập một qui ước hành xử chung để giải quyết mâu thuẫn tại Biển Đông. Và họ đã đề nghị luôn thời điểm bắt đầu thương thảo là vào tháng 9 tới đây. Mới thoạt nghe thì có vẻ như là một bước tiến quan trọng vì từ 2-3 năm qua, nước Tàu đã không chịu thương thảo với khối ASEAN về qui ước này, mà thay vào đó khăng khăng đòi giải quyết tay đôi với những nước đang tranh chấp. Lý do đơn giản vì nói chuyện tay đôi thì họ mạnh hơn và dễ lấn áp, trong khi thương thảo với cả khối ASEAN thì khó hơn và họ sợ bị ép phải nhượng bộ.

Tuy nhiên, sự thật đây chỉ là đòn câu giờ, một thủ đoạn sở trường của Bắc Kinh. Nhưng tại sao lại phải câu giờ? Thứ nhất là vì Bắc Kinh đang bị áp lực từ sau vụ Phi Luật Tân thưa kiện với Liên Hiệp Quốc; với trò hứa hẹn thương thảo, nước Tàu làm giảm bớt áp lực tại hội nghị, mua thêm thời gian và mượn tay các nước khác trong ASEAN thuyết phục Phi Luật Tân hãy ngừng vụ kiện. Trong thực tế là họ đã và đang nỗ lực vận động việc ngưng kiện này.

Thứ hai là nước Tàu sẽ một mặt thì hứa thương thảo, nhưng một mặt sẽ tiếp tục tăng cường hoạt động quân sự trong vùng và lấn thêm càng nhiều càng tốt để đặt các nước khác trước sự đã rồi. Ngay trước mắt họ đã thành công tại hội nghị sau khi ép được khối ASEAN phải chấp nhận thành lập một ủy ban chuyên gia để giúp điều hướng cuộc thương thảo. Đây lại thêm một đòn câu giờ vì nội việc ai sẽ ngồi trong ủy ban này cũng đủ để gây tranh cãi và tốn rất nhiều thời giờ, chưa biết tới tháng 9 sẽ có được cái ủy ban này hay không nữa.

Ngoài ra, qui ước ứng xử sẽ được thảo luận không đụng tới vấn đề chủ quyền trên Biển Đông mà chỉ nhắm vào việc định ra một số nguyên tắc để tránh xung đột trên mặt biển. Và đến cuối hội nghị thì thủ đoạn câu giờ của Tàu càng lộ rõ khi được khẳng định là cuộc họp vào tháng 9 sẽ diễn ra trên đất Tàu, chỉ là một cuộc gặp gỡ để tham khảo chứ không thương thảo, và chỉ có sự tham dự của những viên chức cấp thấp mà thôi.

Hầu hết đại diện các nước tham dự hội nghị đều bày tỏ sự hoài nghi và không cho đây là một tiến triển gì đáng kể. Điều không chấp nhận được là sự im lặng một cách vô trách nhiệm và yếu kém của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam. Là nước có nhiều nhất để mất vì đường “lưỡi bò” của Tàu, thường xuyên bị Tàu gây thiệt hại cho ngư dân, và nhất là đã hy sinh nhiều người con ưu tú của đất nước trong hai trận chiến Hoàng Sa 1974 và Trường Sa 1988, sự im lặng của những người đại diện nhà cầm quyền Việt Nam trước những đòn phép của Tàu là một thái độ ngoảnh mặt lại với đất nước và phải bị lên án mạnh mẽ.

Đáng lý ra, Hà Nội đã phải làm 4 việc sau đây trước những hành động xâm lấn của Tàu:

1. Tiếp tay với Phi Luật Tân và cùng thưa kiện Tàu với Liên Hiệp Quốc thay vì giữ thái độ im lặng như hiện nay, không dám kiện và cũng không dám lên tiếng hỗ trợ nước Phi Luật Tân. 2. Gia tăng sự hiện diện của quân đội trong vùng để bảo vệ hải phận Việt Nam, và phải tỏ thái độ bằng hành động sẵn sàng bảo vệ ngư dân, tài nguyên và chủ quyền của đất nước khi bị đe dọa. 3. Giữ thái độ cởi mở đối với việc hợp tác quân sự với một vài quốc gia khác để chống lại sự xâm lấn của Tàu, bảo vệ an ninh trong vùng và tuyến đường hàng hải qua Biển Đông. 4. Xây dựng lòng yêu nước và tinh thần cương quyết chống ngoại xâm của toàn dân thay vì trù dập hay bỏ tù những người yêu nước, những người dám đứng ra tranh đấu chống Tàu.

Đây là những phản ứng mà đáng lẽ nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam phải làm từ lâu rồi. Tuy nhiên, trong 4 việc nêu trên, tình trạng bắt bớ những người yêu nước là điều tồi tệ nhất mà chế độ Cộng sản đang làm. Việc họ xử án và bỏ tù những người yêu nước, kêu gọi chống Tàu như ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, cô Nguyễn Phương Uyên, anh Đinh Nguyên Kha và nhiều người nữa thật sự là một hành động phản bội dân tộc. Việc họ ngăn cản và đánh đập người biểu tình chống Tàu cho thấy rõ là chế độ Cộng sản tại Việt Nam sợ đàn anh Tàu và đặt quyền lợi của chế độ lên trên quyền lợi đất nước.

Bất cứ một chính quyền nào, nếu làm đúng bổn phận thì phải bảo vệ và phát huy những hoạt động nhằm thể hiện lòng yêu nước và nghĩa vụ đối với đất nước và dân tộc. Đáng lẽ phải khuyến khích và hỗ trợ người dân tích cực góp sức tranh đấu chống ngoại xâm, thì đằng này chế độ Cộng sản lại bắt bớ, trù dập những ai chống lại Tàu. Đối với một chế độ như vậy, đối với những người lãnh đạo bất xứng như vậy, chúng ta chỉ có một sự chọn lựa duy nhất là phải thay thế họ mà thôi.

Nếu chúng ta không muốn đất nước mất dần vào tay nước Tàu, nếu chúng ta muốn có những người lãnh đạo làm đúng bổn phận đối với dân tộc, chúng ta phải xây dựng một thể chế dân chủ trong đó người dân thật sự có tiếng nói trong việc điều hành đất nước, và nhất là có quyền chọn lựa người lãnh đạo chính quyền. Nhưng điều này chỉ có được nếu tất cả chúng ta cùng làm 3 việc sau đây: (1) tích cực lên tiếng đòi hỏi những quyền căn bản của người dân như tự do ngôn luận, tự do tụ họp, tự do lập hội; (2) tích cực tham gia những hoạt động thể hiện lòng yêu nước và chống lại sự xâm lăng của Tàu; và (3) kêu gọi bà con, bạn bè, những người thân chung quanh chúng ta cùng tiếp tay, làm đúng bổn phận của mình đối với đất nước. Được như vậy thì chắc chắn một ngày không xa nữa chúng ta sẽ có tự do và dân chủ, và từ đó là sức mạnh và sự đoàn kết của cả dân tộc để chống lại ngoại xâm./.

Đỗ Hoàng Điềm
3/07/2013

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trực thăng UH-60M Black Hawk của quân đội Đài Loan bay theo đội hình trong cuộc tập trận phối hợp không-đối-đất hôm 5/8 – ngày đầu tiên của cuộc tập trận thường niên Hán Quang tại Cao Hùng. Ảnh: Cheng-Chia Huang/ AFP via Getty Images

Đài Loan tập trận thường niên để chuẩn bị đối phó nguy cơ bị Trung Quốc tấn công

Các tàu hải quân và một tàu ngầm được triển khai ở miền nam hòn đảo. Các xe tăng chiến đấu và các loại xe bọc thép khác thực hiện những cuộc diễn tập từ sáng sớm trên đường phố ở Đài Trung. Các tàu tuần tra của lực lượng tuần duyên cũng được triển khai, hộ tống các chuyến hàng tiếp tế, trong tình huống giả định bị Trung Quốc phong tỏa vùng biển phía đông hòn đảo.

Thứ trưởng Bộ Công an Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại Hưng Yên hôm 2 tháng Tám, 2026

Hưng Yên khởi công xây dựng hơn 1.400 căn hộ dành riêng cho công an

“Không thể vì đây là nhà ở xã hội mà hạ thấp các tiêu chuẩn về chất lượng và kiến trúc. Cán bộ, chiến sĩ CAND xứng đáng được sống trong những căn nhà có chất lượng tốt, thiết kế đẹp và môi trường sống văn minh.” Đó là lời phát biểu của Thứ trưởng Bộ Công an, Thượng tướng Đặng Hồng Đức tại lễ khởi công Dự án xây dựng nhà ở cho lực lượng công an tại xã Tân Hưng, tỉnh Hưng Yên diễn ra vào ngày 2 Tháng Tám, 2026.

Điểm nóng mới nhất trong mối quan hệ đang xấu đi giữa Nhật Bản và Trung Quốc là Okinotori – hòn đảo cực nam của Nhật Bản – nơi các tàu hải quân Trung Quốc gần đây đã tiến hành các cuộc tập trận bắn súng máy. Trung Quốc không công nhận Okinotori là một hòn đảo. Ảnh: Nikkei/ nguồn ảnh: Kyodo và Reuters

Tại sao Trung Quốc phủ nhận cuộc gặp với ngoại trưởng Nhật Bản?

Ngày 23/7, một biên đội gồm bốn tàu hải quân Trung Quốc và Nga đã di chuyển về phía bắc qua Thái Bình Dương, ngoài khơi Inubosaki thuộc tỉnh Chiba, giáp Tokyo, trước khi tới vùng biển ngoài khơi Hokkaido, hòn đảo chính nằm ở cực bắc Nhật Bản, hai ngày sau đó.

Trong đội tàu có một tàu khu trục tên lửa Trung Quốc. Trước đó, ngày 19/07, con tàu này đã tiến hành tập trận bắn súng máy trong vùng EEZ của Nhật Bản gần Okinotori, hòn đảo nằm ở cực nam nước này.

Cánh đồng Yên Giang, phường Trường Vinh (Nghệ An). Ảnh: Lao Động

Nông nghiệp: Tài sản chiến lược trong kỷ nguyên tăng trưởng mới

Những biến động địa chính trị gần đây cho thấy rủi ro bên ngoài sẽ còn là trạng thái bình thường của kinh tế thế giới.

Trong bối cảnh ấy, sức mạnh của một quốc gia không chỉ được đo bằng quy mô GDP mà còn bằng khả năng chống chịu trước các cú sốc. Nội lực vì thế trở thành yếu tố quyết định, và nông nghiệp là một bộ phận quan trọng của nội lực đó.