Có thể ngưng cho thiên hạ ‘tựa’?

Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi vẫy tay khi khởi hành chuyến thăm chính thức tới Việt Nam và Australia tại sân bay Haneda, Tokyo, hôm 1/5/2026. Ảnh minh họa: Kazuhiro Nogi/ AFP via Getty Images
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trân Văn

Từ chuyến thăm Việt Nam của bà Sanae Takaichi – thủ tướng Nhật, nhiều tờ báo cách mạng khiến thiên hạ sửng sốt khi tít (title) không ít bài tường thuật về sự kiện vừa kể được đặt theo kiểu… Việt Nam là điểm tựa an ninh kinh tế của Nhật! Về ngữ nghĩa, những tít kiểu đó buộc người ta phải nghĩ, chẳng lẽ không dựa vào Việt Nam, kinh tế Nhật sẽ… lụn bại, thậm chí… sụp đổ?

Nếu gạt bỏ tít mà ý tứ giống như… liệng bom, đọc kỹ các bài tường thuật về phát biểu của thủ tướng Nhật, cũng như các viên chức trong nội các của bà Takaichi, các doanh nhân Nhật, tự nhiên sẽ nhận ra, sở dĩ Nhật đề cao vai trò của Việt Nam, cam kết hỗ trợ Việt Nam tận tình vì cần đa dạng chuỗi cung ứng sản phẩm, dịch vụ cho các doanh nghiệp Nhật và nâng cao chuỗi giá trị của các doanh nghiệp Nhật. Việc giúp đỡ Việt Nam mở rộng hoạt động đào tạo, phát triển hoạt động nghiên cứu, đào tạo là nhằm “củng cố ảnh hưởng khoa học công nghệ của Nhật trong khu vực.”

Nhật không giấu giếm ý định dùng các khoản đầu tư và trợ giúp theo hình thức ODA (viện trợ không hoàn lại, cho vay ưu đãi, chuyển giao công nghệ,…), tạo điều kiện để Việt Nam phát triển bền vững là vì muốn thúc đẩy liên kết kinh tế nội khối ASEAN, bởi khu vực này có lợi cho Nhật cả về địa lý lẫn chiến lược.

Đó cũng là lý do ý tứ “Việt Nam là điểm tựa an ninh kinh tế của Nhật” bị người dùng mạng xã hội gọi là “bơm, thổi” mà “mức độ kệch cỡm tương đương với một bà giúp việc tuyên bố bà ấy là ‘điểm tựa an ninh kinh tế’ của ‘bà chủ,’ cả hai – bơm thổi của báo chí cách mạng và tuyên bố của bà giúp việc – có cùng bản chất, chỉ khác đối tượng mô tả!”

Những người dùng mạng xã hội thắc mắc: “Không rõ khi bơm thổi như vậy, ‘báo chí cách mạng’ có nhớ, Việt Nam đứng thứ hai trong số những quốc gia có công dân đến Nhật làm mướn chăng? Dù xếp sau Trung Quốc về tổng số nhưng tại Nhật, cộng đồng Viêt Nam (khoảng 600.000 người) đang dẫn đầu về tuổi trung bình (trẻ nhất) và mức tăng về số lượng (nhanh nhất).”

Con số 600.000 người Việt ở Nhật tương đương dân số tỉnh Ninh Thuận, vượt xa dân số các tỉnh: Bắc Kạn (320.000 người), Lai Châu (480.000 người), Cao Bằng (530.000 người), Kon Tum (540.000 người). Nên gọi chuyện đưa lượng công dân vượt xa hoặc tương đương dân số một số tỉnh đến quốc gia khác làm mướn rồi bảo đó là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho quốc gia đó là gì?

Nếu xem việc tự nguyện làm thuê cho ngoại nhân cả trên xứ sở của mình lẫn xứ người là “điểm tựa an ninh kinh tế” cho thiên hạ thì Việt Nam còn là “điểm tựa an ninh kinh tế” của Nam Hàn, Đài Loan! Hiện có khoảng 350.000 người Việt đang tha hương cầu thực ở Nam Hàn và khoảng 300.000 người Việt tương tự ở Đài Loan.

Cũng cần nói thêm, trong vài năm gần đây, đóng góp gián tiếp qua xuất cảng và sản xuất của các doanh nghiệp Nam Hàn đầu tư vào Việt Nam được ước tính nằm trong khoảng 15% đến 20%  GDP của Việt Nam. Đóng góp của doanh nghiệp Nhật đầu tư vào Việt Nam được ước tính nằm trong khoảng từ 5% đến 8% GDP của Việt Nam. Đóng góp của doanh nghiệp Đài Loan đầu tư vào Việt Nam được ước tính nằm trong khoảng từ 3% đến 5% GDP của Việt Nam. Việt Nam không những không thẹn vì để thiên hạ “tựa” như thế mà còn tự hào, nâng lên thành “chiến lược”!

Sau một chỉ thị của Ban Bí Thư Trung Ương đảng CSVN khóa 13 (chỉ thị số 20-CT/TW ngày 12 Tháng Mười Hai, 2022), đầu năm 2024, chính phủ Cộng Hòa XHCN Việt Nam ban hành hẳn một nghị quyết liên quan đến việc đưa người Việt đi làm mướn ở ngoại quốc (nghị quyết số 225/NQ-CP). Từ đó, năm nào, số người Việt được đảng, nhà nước đưa ra nước ngoài làm mướn cũng “vượt kế hoạch.”

Chỉ tiêu đề ra cho năm 2024 là 125.000 người nhưng cuối cùng số người “được” tha hương cầu thực là 158.000 người (vượt khoảng 126% kế hoạch). Chỉ tiêu năm 2025 được nâng lên thành 130.000 người nhưng sau đó, số người “được” tha hương cầu thực là 144.000 người (vượt khoảng 111% kế hoạch). Trung bình, mỗi năm, chính quyền đưa từ 130.000 người đến 150.000 người đi làm mướn cho ngoại bang và lượng kiều hối mà con dân chắt bóp từ “đổ mồ hôi, sôi nước mắt” để gửi về được mang ra khoe như một loại thành tích trong quản trị, điều hành quốc gia!

***

Thuở còn thơ, thỉnh thoảng kẻ viết bài này nghe một số người rắn mắt bổ sung vế sau cho lời cầu chúc “thượng lộ bình an” mà người thời ấy hay dùng. Vế sau ấy thế này: Trung lộ… bò càng, hạ lộ… nằm ngang! Không tự vấn, chỉ… tự hào làm “điểm tựa” cho thiên hạ như thế thì bao giờ xứ sở đi đến đoạn cuối của con đường tiến lên chủ nghĩa xã hội, bao giờ… nằm ngang?

Nguồn: Người Việt

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…