Bài báo vụ ám sát Gs. Bông vạch trần sự dối trá

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong ngày 30 tháng 4, bài báo trên trang web Dân Việt và VietNamNet hân hoan và hãnh diện kể chuyện ám sát Giáo Sư Nguyễn Văn Bông gây một số phản ứng, tuy không đại trà, nhưng khá mạnh mẽ. Như một nhân vật trên mạng nói: “Ðã đi khủng bố lại còn khoe trên báo.”

Dường như do ảnh hưởng của những phản ứng này, trang mạng VietNamNet bỏ bài này đi, nhưng trang mạng Dân Việt thì vẫn còn.

Không chỉ có trang mạng Dân Việt hãnh diện với việc đánh bom giữa đô thị. Trang mạng Dân Trí cũng vậy, vinh danh thành tích của một nữ du kích chuyên đánh bom đặt mìn, trong đó có cả bom nổ chậm đánh vào xe của một viên quận trưởng. Nữ du kích này khi đó chỉ mới là một cô gái 14 tuổi, mới tuổi lớp 8.

Thế nhưng, ngoài chuyện “đã đi khủng bố lại còn khoe trên báo,” vụ này còn tiết lộ một điều khác nữa về đảng Cộng Sản Việt Nam.

Tiết lộ này không chỉ đến từ hành động của một tờ báo VietNamNet, một tờ Dân Việt/Nông Thôn Ngày Nay, hay một tờ Dân Trí. Tiết lộ này đến từ “đồng chí Tám Nam – phó ban An ninh T4 (tức khu vực Sài Gòn-Gia Ðịnh).”

Phó ban an ninh T4 tương đương với phó giám đốc công an cho cả vùng Sài Gòn-Gia Ðịnh. Và đó chính là chức vụ mà Tám Nam, tên thật là Thái Doãn Mẫn, đảm nhiệm sau 1975: Ðại tá phó giám đốc công an thành phố.

Ông này nói lý do ám sát Giáo Sư Bông, là vì nếu ông Bông trở thành thủ tướng, “cách mạng có thể gặp khó khăn hơn bởi Nguyễn Văn Bông là một trí thức có uy tín và chính quyền ngụy chuyển từ quân sự sang dân sự mọi diễn tiến sẽ có lợi cho địch”. Cái dối trá được vạch trần trong lời nói này, hãy hiểu khái niệm “narrative” của một phong trào chính trị.

Mỗi tổ chức chính trị, mỗi phong trào cách mạng, có một cái gọi là “narrative”. “Narrative” là nội dung chính, ý chính, hiện diện trong tất cả những lời tuyên truyền, ủng hộ cho việc làm của tổ chức, phong trào đó.

Thí dụ, để kêu gọi một cuộc cách mạng, “narrative” của phong trào cộng sản quốc tế là, “chủ nghĩa tư bản dựa trên sự bóc lột công sức của người lao động”.

Hay, “narrative” của phong trào Tea Party, tuy chưa rõ rệt lắm, nhưng có thể thấy ý chung là “Chính quyền rút thuế của người dân để tiêu dùng vào những mục tiêu không chính đáng”.

Phong trào chính trị nào cũng có narrative. Có thể người ta không gọi nó là “narrative.” Thậm chí chính người trong phong trào có khi còn không biết phe mình có một cái narrative nữa.

Nhưng, như những mạch điện trong não luôn hoạt động mà mình không biết là điện đang bắn, phong trào chính trị nào cũng có một narrative, và sự thành công hay thất bại của một phong trào chính trị lệ thuộc khá nhiều vào narrative này, cũng như sự sống còn của một con người phụ thuộc vào những đường truyền điện trong não.

Trong thời gian Cộng Sản Việt Nam khi đánh nhau với miền Nam, narrative của họ thay đổi uyển chuyển, nhưng một ý trong đó, là “Chính quyền quân phiệt VNCH đàn áp bóc lột người dân.” Những chữ như “tội ác Mỹ ngụy” là một phần của narrative này.

Trong bài báo Dân Trí vinh danh nữ du kích chuyên đánh bom khủng bố, báo này kể người nữ du kích được đưa ra miền Bắc, được gửi đi Ðông Ðức “để tố cáo tội ác của đế quốc Mỹ và bọn tay sai đối với nhân dân Việt Nam”. Ðó chính là một phần của narrative của cộng sản thời đó.

Nhưng chính câu nói của Tám Nam/Thái Doãn Mẫn vạch trần sự dối trá của narrative này.

Nếu quả thật chính quyền VNCH đàn áp bóc lột người dân, thì có lý do nào để ngăn chặn một diễn biến đang làm giảm bớt sự đàn áp bóc lột?

Cho nên câu nói của Tám Nam mới bộc lộ sự giả dối trong cái narrative của cộng sản Việt Nam.

Giáo Sư Bông bị giết, không phải vì ông tham gia đàn áp bóc lột ai cả, mà chính là nếu ông trở thành thủ tướng, miền Nam Việt Nam sẽ khá hơn.

Ðó mới là cái sợ của cộng sản, qua miệng Tám Nam. Cộng sản không sợ người dân bị ai đàn áp bóc lột, mà cộng sản sợ, và muốn ngăn chặn, không cho người dân miền Nam được sung sướng hơn, tiến bộ hơn, trong một chính phủ do một Thủ Tướng Nguyễn Văn Bông cầm đầu.

Cộng sản cũng chả phải đấu tranh chống một chính quyền “ngụy” quân phiệt nào đấy, vì nếu vậy thì sự tham gia của một thủ tướng dân sự, trí thức có uy tín, phải được hoan nghênh. Thay vào đó, cộng sản tổ chức khủng bố để ngăn chặn việc này.

Ðiều đó chứng tỏ, thêm một lần nữa, và từ chính miệng của một quan chức cao cấp trong chính quyền, qua lời kể của một nhà báo – tổng biên tập, phó tổng biên tập, biên tập viên – rằng tất cả những chiêu bài “giải phóng” chỉ là giả dối.

Cộng sản đánh miền Nam, chỉ vì muốn cướp chính quyền. Ai khiến cộng sản khó cướp chính quyền, thì cộng sản bỏ bom cho chết. Dù người đó có thể làm ích nước lợi dân.

Bài báo về vụ ám sát GS Nguyễn Văn Bông bị gỡ xuống khỏi trang VietNamNet. Bài báo ca ngợi cô gái khủng bố thì không bị gỡ xuống.

Ðiều này chứng tỏ Cộng Sản Việt Nam, tới ngày hôm nay, vẫn thật sự hãnh diện với quá khứ khủng bố của mình, và chỉ sợ có một điều, là cái mặt nạ “vì nhân dân” của mình bị lột ra thôi.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.