Bản Tin Về Một Số Tình Hình Trong Nước

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hôm nay ngày 19/7/2008 từ TP Sài Gòn Nhóm Phóng Viên chúng tôi được biết một số thông tin quan trọng có liên quan đến công cuộc đấu tranh chung ở Việt Nam như sau:

Sáng ngày 03/7/2008 toà án huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận đã đưa anh Lương Văn Sinh là một dân oan và đồng thời anh cũng là thành viên Khối 8406 và của Phong trào đấu tranh đòi dân chủ tự do, nhân quyền, công lý ra xét xử. Toà án của chế độ CSVN taị tỉnh này đã cáo buộc anh mấy tội danh gồm : “Bôi nhọ các cấp chính quyền và tụ tập khiếu kiện gây rối trật tự công cộng…”. Kết quả anh Lương Văn Sinh đã bị kết án 2 năm tù giam tính từ ngày bị bắt giam chính thức hôm 10/01/2008.

Ngày 27/6/2008 toà án tỉnh Nghệ An tại TP Vinh đã mở phiên toà xét xử phúc thẩm chị Hồ Thị Bích Khương,là thành viên của Khối đấu tranh 8406 của Phong trào dân chủ Việt Nam bị bắt giam ngày 25/4/2007. Trong lần xử sơ thẩm trước đây, chị bị kết án 02 năm tù giam với tội danh mà nhà nước CSVN cáo buộc cho nữ công dân này là : “Nói xấu đảng và nhà nước,và lợi dụng khiếu kiện để lôi kéo người chống chế độ XHCN…”. Kết quả phiên toà phúc thầm của chế độ độc tài CS đã giữ y án 02 năm tù ở với chị Hồ Thị Bích Khương. Như chúng ta đều biết rõ chị Bích Khương tuy chỉ là nông dân đã học hết tú tài ( lớp 12 ), nhưng chị còn là một tấm gương đấu tranh rất can trường và dũng cảm trước bộ máy đàn áp của nhà cầm quyền CS trong nước trong nhiều năm qua. Đây là lần thứ 2 chị bị nhà nước độc tài CSVN bỏ tù chỉ vì kiên trì đấu tranh cho công lý, công bằng xã hội và góp phần cho nhân quyền và dân chủ tự do của đất nước. Chị đã tham gia phong trào đấu tranh chính thức từ giữa năm 2006 và đã viết khá nhiều bài báo kêu gọi dân chủ hoá đất nước và đòi giải thể thể chế chính trị độc tài CS tại Việt Nam đã được phổ biến rộng rãi trên mạng internet toàn cầu trong các năm 2006 và 2007.

Theo nguồn tin từ bà con lao động ở khu vực đã bị chính quyền CS TP Sài Gòn cưỡng bức giải toả dự tính để làm Khu công nghệ cao thuộc quận 9 – TP Sài Gòn. Thì ngày 22/7/2008 tới đây, nhà cầm quyền CS thành phố sẽ đem 09 công dân vô tội là cư dân ở đây ra xét xử sơ thẩm với tội danh cáo buộc cho họ là ” Chống người thi hành công vụ và gây rối trật tự xã hội…”. Thực chất vụ việc này là hàng trăm dân lao động nghèo đã bất bình phản kháng nhà nước CS thành phố khi giải toả lấy đất của các hộ dân đền bù không thoả đáng, không đúng pháp luật và chính sách đẩy nhân dân vào cảnh cơ cực lầm than. Và khi những ngừời dân bị cướp đoạt đất đai nhà cửa quá phẫn nộ và bức xúc đã phải tổ chức xuống đường biểu tình thì liền bị bộ máy quyền lực vu cáo các tội danh vu vơ và hết sức phi lý như trên để chúng dễ bề đàn áp nhằm tước đoạt tài sản, nhà cửa của đồng bào mà thôi.

Tại Hải Phòng, công an CS thành phố đã vào tận nhà ông Nguyễn Xuân Nghĩa để thông báo cho biết, là ông sẽ bị công an quản thúc vô thời hạn. Chính quỳên CS cho rằng vì ông là một trong những người chủ xướng việc làm đơn xin phép nhà nước được tổ chức biểu tình chống chính phủ CS tại thủ đô Hà Nội hôm 16/7/2008 nhưng không được chính quyền TP – Hà Nội chấp thuận. Cô Phạm Thanh Nghiên là người cũng đứng ra ký tên vào đơn xin phép nói trên cũng bị công an Hải Phòng ra lệnh miệng cấm không được ra khỏi nhà vô thời hạn, mặc dù trước đó họ đã cam kết vơí những người này rằng họ sẽ được tạm thời tự do, giải toả quản thúc khi hết ngày 16/7/2008…Thế nhưng nay thì tình hình thực tế đã diễn ra không phải như phía chính quyền và công an CSVN đã thông tin cho họ như vậy.

Tại Hà Nội công an vẫn theo dõi gắt gao các nhà báo đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền như trường hợp chị Dương Thị Xuân, anh Lê Thanh Tùng… Riêng trường hợp nhà báo đối lập Nguyễn Khắc Toàn thì sau ngày 16/7/2008, tuy công an TP – HN đã rỡ bỏ chốt canh gác đêm ngày trước nhà ông sau thời điểm nói trên. Thế nhưng hiện nay phía công an Hà Nội vẫn bố trí túc trực 2 chốt canh gác khá chặt chẽ gồm có từ 4-6 mật vụ an ninh nhằm theo dõi và ngăn cản mọi sinh hoạt đi lại bình thường của ông quanh nơi ở trong phường từ sáng sớm đến 20 giờ hàng ngày tại 2 vị trí cổng trước số nhà 21 phố Tràng Tiền và cổng sau số 11 Ngõ Tràng Tiền – HN.

Tại Lạng Sơn ông Vi Đức Hồi cũng trong tình trạng bị quản thúc và giám sát chặt chẽ như vậy nhằm hạn chế mọi sinh hoạt bình thường của vị cựu giám đốc trường đảng CSVN mang tên Nguyễn Ái Quốc của huyện Hữu Lũng. Công an tỉnh này nói ông sẽ bị quản chế bằng lệnh miệng không thời hạn cho đến khi họ buộc được ông phải thay đổi lập trường đối kháng với ĐCSVN, chỉ vì ông lên tiếng phê phán khá mạnh mẽ chế độ độc đoán và đòi dân chủ tự do, nhân quyền, đòi cải cách chính trị trong nước triệt để.

Tại sài Gòn, công an quận Phú Nhuận đã gửi giấy triệu tập cô Vũ Thanh Phương và sắp tới là công an quận Gò Vấp sẽ cũng đưa giấy triệu tập cô Lư Thị Thu Duyên phải đến cơ quan an ninh để thẩm vấn đúng vào ngày toà án mở vụ xử án 9 công dân quận 9 nhằm để giữ chân không cho các cô này có mặt trong ngày xử án 22/7/2008 mà thôi. Nhóm phóng viên chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi chặt chẽ và đưa tin về tình hình liên quan trong những ngày tới đây.

Nhóm Phóng viên đấu tranh vì công lý thực hiện và đưa tin
Sài Gòn ngày 19/7/2008

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.