Báo cáo Táo quân

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

06/02/2010

Hôm nay 23 tháng Chạp đưa ông Táo chầu trời, Mũm Mĩm đi chợ sớm, sai Ngu Ngơ vệ sinh nhà cửa, dọn dẹp bàn thờ. Mâm cỗ được dọn lên bàn thờ, Mũm Mĩm gọi Ngu Ngơ ra cúng, nói anh phải nhớ xin thật nhiều tài lộc. Ngu Ngơ nhăn răng cười, nói cúng tiễn ông Táo chầu trời, xin làm gì ổng. Mũm Mĩm cốc đầu Ngơ, nói Ngơ ngu ngơ lắm, mình nhờ ông Táo lên xin Ngọc Hoàng chớ sao.

Ngu Ngơ cười hì hì, nói em toàn đơm đó ngọn tre, xin ai không xin lại đi xin Ngọc Hoàng. Mũm Mĩm lườm Ngơ, nói trời không xin còn xin ai. Ngu Ngơ nói phúc lộc nhà mình chỉ cần xin ông bà ông vãi của mình là đủ. Ngọc Hoàng to như trời, toàn lo chuyện tày đình, thời gian đâu lo ba chuyện tài lộc lặt vặt của chúng sinh.

Để đó, chiều ba mươi cúng ông bà thì mình xin ông bà tài lộc, bây giờ mình nhờ ông Táo mấy cái thỉnh cầu của chúng sinh đưa tận tay Ngọc Hoàng có phải hay hơn không. Mũm Mĩm gật gật đồng tình, nói Ngơ nói cũng phải, xin trời là xin cái đại cục, phàm đại cục ngon lành thì chúng sinh theo đó mà sung sướng, khỏi phải lo lắng gì, he he.

Nhưng bây giờ thỉnh cái gì nhỉ, Ngu Ngơ vò đầu bứt tai. Mũm Mĩm nói có thể mà nghĩ cũng không ra, thiếu gì cái để thỉnh, năm vừa rồi bão lụt ầm ầm, xin Ngọc Hoàng tha cho dân khỏi khổ. Ngu Ngơ nói em nói sai rồi, Ngọc Hoàng thương dân như trời, đời nào gây ra bão lụt. Mũm Mĩm tròn xoe mắt nhìn Ngu Ngơ, nói anh này nói hay, trời không gây ra bão lụt thì ai gây ra. Ngu Ngơ nói chính là dân gây ra.

Rừng phá bị phá bị đốn bị cháy gây ra xói mòn trầm trọng mới gây ra bão lũ tùm lum. Thuỷ điện ngăn sông, lấp sông, phá rừng cũng gây ra bão lũ. Rồi thì hiệu ứng nhà kính, tầng ôzôn thủng te tua cũng gây ra bão lũ, mà tầng ôzôn thủng vì môi trường hỏng, môi trường hỏng là do quản lý hỏng, quản lý hỏng là do con người hỏng, em biết chưa.

Mũm Mĩm nói thế thì xin trời trị đám người hỏng đi cho dân đỡ khổ, Ngu Ngơ nói em lại đơm đó ngọn tre rồi, Mũm Mĩm hỏi sao, Ngu Ngơ nói trời thương dân như con, đời nào trời lại trị con trời. Mũm Mĩm mếu máo nói con trời hư thì phải trị chứ, trời còn bao che thì ai trị được nữa đây.

Vẫn còn có cách, Ngu Ngơ gật gật gù, nói trời rất ghét đám họ tặc, họ tặc dứt khoát không phải con trời. Mũm Mĩm ngơ ra, nói họ tặc là cái gì. Ngu Ngơ nói đó là lâm tặc, dâm tặc, hải tặc, môi trường tặc, quan liêu tặc, tham nhũng tặc… Mũm Mĩm vỗ tay bôm bốp, nói đúng đúng, có thế mà nghĩ không ra.

Ngu Ngơ chắp tay trước bàn thờ, vái hai vái, nói xin trời thẳng tay trừng trị bọn lâm tặc, để rừng sống, rừng sống thì chúng con mới sống. Mũm Mĩm chắp tay vái, nói xin trời thiến hết bọn dâm tặc để chốn học đường không là chốn ô trọc, chốn học đường sạch thì mới mong xã hội văn minh, dân tình hạnh phúc.

…xin trời thẳng tay trị cho đám hải tặc biển đông, đuổi chúng thẳng cổ, đứa nào ngoan cố trời cứ dìm sâu xuống biển.

Ngu Ngơ chắp tay vái, nói xin trời thiến luôn cho bọn tham nhũng tặc, quan liêu tặc, cứ cắt tiệt vòi tham thì chúng nó hết cửa đút, hết chỗ lót, khi đó mới mong dân giàu nước mạnh.

Mũm Mĩm chắp tay vái, nói xin trời thẳng tay trị cho đám hải tặc biển đông, đuổi chúng thẳng cổ, đứa nào ngoan cố trời cứ dìm sâu xuống biển. Ngu Ngơ nói ây ây không, đừng dìm xuống biển, trời cứ đem bọn hải tặc này dìm xuống mấy dòng sông ô nhiễm, ao hồ ô nhiễm cho chết bố chúng nó đi.

Mũm Mĩm xua tay nói ây ây không không, sông hồ ô nhiễm để dìm bọn môi trường tặc, anh không nhớ môi trường tặc nhiều như quân Nguyên hay sao. Ngu Ngơ nói đúng rồi, bọn môi trường tặc nhiều như quân Nguyên nhưng sông hồ ô nhiễm nước ta nhiều vô thiên lủng, lo gì không đủ chỗ. Mũm Mĩm cười he he he, nói phải phải.

Hai vợ chồng chắp tay vái, thi nhau khấn trời trị hết đám tặc kia. Cả hai tung tăng đem cá chép ra hồ thả, hy vọng đàn cá chép sẽ mang ông Táo về trời, trời sẽ nghe hết mọi thỉnh cầu cuả Ngu ngơ Mũm Mĩm. Chẳng ngờ cá vừa thả ra đã nổi bụng lềnh phềnh, hồ bẩn quá cá chết không kịp ngáp. Ngu Ngơ ngửa mặt khóc ba tiếng ,cười ba tiếng, nói than ôi cá chết, ông Táo không được về trời, hải tặc, lâm tặc, dâm tặc, môi trường tặc, tham nhũng tặc, quan liêu tặc tóm lại vẫn sống nhăn răng, hu hu.

Nguồn : http://bee.net.vn/channel/3301/2010…

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.