Bao Giờ Đi Mua Bó Rau Phải Trình… Hộ Khẩu ?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 23.3 kb
Có trong tay một cái điện thoại di động không có nghĩa là có thể gọi được ngay.

Những ngày đầu năm, báo chí và dư luận trong nước, nhất là trong giới sử dụng điện thoại di động, bàn tán nhiều về vụ Bộ Bưu chính và Viễn Thông đưa ra đề án “quản lý thuê bao điện thoại di động trả tiền trước”. Nội dung đề án này là kể từ ngày 1/1/2007 các thuê bao trả trước sẽ phải đăng ký các thông tin như số máy, ngày tháng sử dụng dịch vụ, họ tên, ngày tháng năm sinh, số chứng minh nhân dân (CMND) hoặc hộ chiếu. Đối với những người chưa có CMND hoặc hộ chiếu có nhu cầu sử dụng điện thoại di động trả trước có thể nhờ người có CMND hoặc hộ chiếu đứng tên đăng ký sử dụng”. Cũng nên biết, có trong tay một cái điện thoại di động không có nghĩa là có thể gọi được ngay. Trước hết, chiếc máy phải được hòa mạng. Hiện nay tại Việt Nam, có 5 doanh nghiệp khai thác mạng là Vinaphone của Bưu Chính Viễn Thông; Mobiphone, hợp doanh giữa Bưu Chính Viễn Thông với công ty Comvik của Thụy Điển; Viettel Mobile của Công ty Viễn thông quân đội; EVN của Công ty Viễn thông Điện lực; S-Fone của Công ty Cổ Phần Dịch Vụ Bưu chính Viễn thông Sài Gòn SPT. Muốn hòa mạng với 1 trong 5 mạng này phải mua một thẻ SIM của họ để gắn vào máy. Có 2 loại thẻ SIM: một là thuê bao dài hạn, trả tiền hàng tháng; hai là loại thẻ SIM trả khoán trước một số phút gọi, dùng hết thời lượng đó, thẻ SIM có thể không còn dùng được nữa hoặc có thể đóng thêm tiền để gia hạn. Chính thẻ SIM này sẽ cho chiếc máy điện thoại di động số gọi của máy.

JPEG - 17.1 kb

Đối với những thân chủ thuê bao dài hạn, trả tiền điện thoại hàng tháng, thì nhất thiết phải thông báo cho công ty khai thác mạng danh tánh, địa chỉ để hàng tháng họ gửi hóa đơn tới nhà đòi tiền. Nhưng đối với những người khác không muốn thuê bao dài hạn, nhất là du khách, thì họ chỉ cần mua loại thẻ SIM trả tiền trước. Theo báo điện tử VietNamNet thì ở Việt Nam, “hiện nay, số lượng thuê bao di động trả trước chiếm hơn 70% tổng số thuê bao di động”. Trong số này, báo Sài Gòn Tiếp Thị cho biết “Bây giờ một người dùng có khá nhiều sim, phải gọi đôi ba lần mới có thể tìm được”. Cũng nên biết thêm, theo số liệu của Bộ Bưu Chính Viễn thông thì năm 2005 có khoảng 9,8 triệu thuê bao di động, năm 2006 có 15,2 triệu và dự phóng năm 2010 sẽ có 24 triệu.

Những con số trên đây chứng tỏ người Việt Nam tuy đang sống trên một đất nước đang phát triển, tức là còn nghèo khổ; nhưng rất ưa thích và có khả năng làm chủ những kỹ thuật tiên tiến trên thế giới. Hiện tượng này còn nói lên sự khao khát thông tin và trao đổi thông tin, nói theo ý nghĩa thông thường như thông báo và hỏi thăm tin tức của nhau. Đây cũng là điều Nhà Nước CSVN đã ghi rõ trong Điều 69 của Bản Hiến Pháp 1992. Vì các hệ thống điện thoại di động do các nước Tây Phương thiết kế giúp CSVN, nên họ đã làm như tại nước họ. Luật pháp nước họ không cho phép chính quyền xen vào đời tư của công dân, mà điện thoại là một khía cạnh của đời tư. Muốn theo dõi điện thoại công dân phải có án lệnh của tòa án. Vụ án Watergate hồi năm 1974 đã khiến tổng thống Nixon phải từ chức. Nhiều nhà lãnh đạo chính phủ ở Pháp và các nước khác đã bị truy tố vì nghe lén điện thoại. Chính vì vậy mà việc mua bán các thẻ SIM trả tiền trước đã rất “thoải mái” và như lời phát biểu của một quan chức của một mạng di động trên báo chí: “dễ dàng như bán một mớ rau ngoài chợ”.

JPEG - 6.8 kb

Nhưng vì Nhà Nước CSVN không thể chấp nhận được sự kiện dân chúng thông tin cho nhau, chia sẻ, chuyện trò với nhau ngoài sự kiểm soát của đảng. Họ biết rằng tham nhũng, thối nát của đảng đã làm dân phẫn nộ và vì thế họ sợ dân âm mưu, bàn tán với nhau lật đổ họ xuống. Chính vì thế mà họ đã có đề án quản lý việc mua thẻ SIM trả trước bằng cách bắt người mua phải đang ký và cung cấp những thông tin về lý lịch. Biện pháp này không phải là một biện pháp kinh tế nhằm bảo đảm không bị lỗ lã cho các doanh nghiệp khai thác mạng điện thoại di động. Nó có mục đích chính trị nhằm củng cố chế độ độc tài. Ngoài Bộ Bưu Chính Viễn thông, đề án dự trù có sự phối hợp của Bộ Công An và Bộ Văn Hóa Thông Tin. CSVN cho rằng “việc không có các thông tin về các thuê bao trả trước đã dẫn việc gửi tin nhắn quấy rối, gọi quốc tế về Việt Nam bất hợp pháp, lưu truyền các thông tin xấu… mà không thể xác định danh tính của chủ thuê bao”. Họ còn biện giải là quản lý thuê bao di động trả trước là để “ngăn ngừa các phần tử xấu lợi dụng mạng điện thoại di động gây mất ổn định xã hội…”.

Đề án quản lý các thuê bao di động trả trước không những đã gây phiền hà cho nhân dân, những người xử dụng điện thoại di động, mà còn gây thiệt hại cho những doanh nghiệp khai thác mạng di động. Cô Thu Huyền, sinh viên tại Hà Nội nói: Cứ vài tháng em lại thay một cái sim trả trước (để được hưởng các chương trình khuyến mãi của các hãng di động), nếu cứ phải đi đăng ký liên tục thì cũng không tiện lắm”. Ông Nguyễn Mạnh Hùng, Phó Tổng giám đốc Viettel nói: “Nếu như áp dụng việc quản lý đối với thuê bao di động trả trước thì việc phát triển thuê bao chắc chắn sẽ giảm”. Nếu đem so sánh bán thẻ SIM với bán bó rau thì về phía người dân, trước đây đi mua thẻ SIM dễ như mua bó rau không cần khai báo, nay đi mua sẽ không dễ như thế nữa. Không biết tới lúc nào ra chợ mua bó rau muống cũng phải xuất trình chứng minh nhân dân hay sổ hộ khẩu?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.

Ảnh minh họa: Putin (trái) và Tô Lâm

Từ Moscow đến Hà Nội: Khi quyền lực chọn con đường cô lập

Những gì đang diễn ra tại Việt Nam, nhất là từ sau đại hội 14 cho thấy một xu hướng đáng lo ngại: Quyền lực không còn muốn bị giới hạn.

Quyết định đưa các cơ quan truyền thông (VOV, VTV, TTXVN) và hai cơ quan học thuật nằm dưới sự quản lý và chỉ huy của bộ máy đảng không phải là cải tổ. Đó là thâu tóm.