Biết phản kháng trước cái xấu mới là sức mạnh của một dân tộc

Hãy lên tiếng. Cùng góp phần đẩy lui cái ác. Ảnh: FB Đỗ Ngà
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Vào tối ngày 3 tháng 3 năm 1991, phát hiện chiếc xe Hyundai Excel đang chạy quá tốc trên cao tốc I-210 vi phạm giao thông. Đội tuần tra đường cao tốc California (California Highway Patrol – CHP) ra hiệu dừng nhưng chiếc xe vẫn phóng như điên. Các nhân viên Sở cảnh sát Los Angeles LAPD (Los Angeles Police Department) và CHP đã bao vây và buộc tài xế da đen tên Rodney King và 2 người nữa ra khỏi xe.

Khi bắt được King, 4 cảnh sát đã hành hung anh này bằng cách đánh, đá, bắn súng điện, và dùng gậy đập vào anh này đến hơn 50 lần. Sự việc này chẳng may bị một người dân tên George Holliday quay được rồi gởi cho truyền hình KTLA. Sau khi cuộn băng video được phát sóng, 4 cảnh sát viên đó bị truy tố tội đánh người.

Vào ngày 29/4/1992, tòa án với một bồi thẩm đoàn toàn người da trắng đã đưa ra phán quyết đầy thiên vị là tha bổng cả 4 người cựu nhân viên cảnh sát kia. Rõ ràng đây là một tòa án bất công.

Chính phiên tòa bất công này đã châm ngòi cho cuộc biểu tình nổi loạn của người da đen trên khắp thành phố Los Angeles. Cuộc biểu tình kèm với bạo loạn kéo dài 3 ngày 2 đêm, khiến 55 người chết, hơn 2.000 người bị thương, và nhiều vùng lớn ở Los Angeles bị đốt, thiệt hại ước tính 1 tỷ đô la.

Sau cuộc bạo loạn đó, 4 cảnh sát viên sau đó bị chính quyền liên bang truy tố về tội vi phạm dân quyền với Rodney King. Hai người, Stacey Koon và Laurence Powell, bị kết tội và bị tuyên án tù 2 năm. Riêng Rodney King, sau đó anh ta đâm đơn kiện chính quyền thành phố và thắng kiện với số tiền bồi thường 3,8 triệu đô.

Đấy là hình ảnh về sự phán quyết bất công của một phiên tòa tại xứ văn minh nhất thế giới – Hoa Kỳ.

Chuyện oan sai ở những xứ tiến bộ vẫn có, thế nhưng nếu không có sức mạnh của dân thì những bản án oan sai như vậy trở thành án lệ thì rõ ràng xã hội sẽ ngày một xấu đi.

Ở phiên tòa này chúng ta thấy bồi thẩm đoàn không một người da đen đã thiên vị 4 cảnh sát da trắng một cách trắng trợn. Và những lúc như thế này, người dân đã thể hiện sức mạnh của mình để gọt dũa nó, để nó phải biết vì công lý và họ đã thành công. Tuy nhiên chuyện bạo động quá khích là một vết đen, nhưng phải thừa nhận chính những cuộc biểu tình phản đối bất công mà chính quyền nước này mới ngày một tốt hơn.

Tương tự như vậy, nếu không có sự lên tiếng của nhà hoạt động xã hội Martin Luther King và những người có cùng màu da với ông, thì làm sao nước Mỹ có Đạo Luật Dân Quyền xóa bỏ nạn phân biệt chủng tộc được?

Ở nước Mỹ thì như vậy, còn ở Việt Nam thì sao?

Như ta thấy qua tòa giám đốc thẩm vụ án Hồ Duy Hải thì chúng ta thấy, tòa giám đốc thẩm đã trắng trợn thừa nhận sự hành động tạo dựng chứng cứ của cơ quan điều tra là hợp pháp và tuyên án tử cho một người chỉ dựa vào chứng cứ ngụy tạo là “đúng người đúng tội”. Đứng trước một phiên tòa bất công như vậy, nhưng người dân Việt Nam vẫn không phản kháng gì để đòi hỏi ngành tư pháp phải vì công lý cả.

Hay mới đây một bị cáo đã phải nhảy lầu tự tử vì tòa án xử bất công với mình. Anh ta đã không còn niềm tin vào hệ thống tư pháp nát và cuối cùng chọn cái chết để hy vọng đánh thức lương tri con người. Thế nhưng kết quả thì sao? Cái chết của anh ta đã bị thờ ơ một cách đáng sợ, và chắc chắn sau cái chết của anh ta ngành tư pháp chuyên gây ra bất công của chính quyền này không hề tốt lên được mà nó vẫn cứ ngày ngày áp đặt bất công lên vô số người khác nữa như nó đang làm. Sự im lặng của chúng ta trước cái xấu đã làm cho cái xấu này một nảy nở và lộng hành. Đó là thực tế.

Albert Einstein từng phát biểu rằng “Thế giới bị hủy diệt không phải bởi những kẻ làm ác mà là bởi những kẻ không làm gì trước cái ác.” Còn Napoleon Bonaparte thì lại nói “Thế giới khổ đau không phải vì tội ác của những kẻ xấu mà vì sự im lặng của những kẻ tốt.” Hay nhà hoạt động nhân quyền nổi tiếng Martin Luther King cũng có lời nói tương tự rằng “Vào giây phút cuối cùng, điều chúng ta nhớ không phải là lời lẽ của kẻ thù mà là sự im lặng của những người bạn.”

Vâng! Tất cả 3 con người xuất sắc ở 3 lĩnh vực gồm khoa học tự nhiên, chính trị và đấu tranh họ đều có cùng chung một suy nghĩ giống nhau. Chúng ta thấy rằng, cho dù nước Mỹ hay bất cứ một quốc gia tiến bộ nào, thì xã hội của họ có được như hôm nay cũng là bởi người dân không bao giờ im lặng trước cái xấu, cái ác hay điều bất công.

Chính quyền tốt không phải bởi họ tự tốt, mà bởi vô số những cuộc đấu tranh của người dân làm họ tốt lên, đó là thực tế. Đảng cầm quyền không thể tự tốt mà nó tốt lên là nhờ các đảng đối lập và người dân hằng ngày săm soi những gì nó đang làm. Vậy nên mới nói, nhìn dân khí thì biết số phận của một quốc gia.

Chúng ta hãy nhìn vào dân khí người Việt xem? Nó bạc nhược đến thảm hại. Chính chúng ta cho rằng, im lặng trước cái xấu thì sẽ có sự an toàn, nhưng liệu có an toàn không khi chúng ta phải gồng mình chống chọi để tồn tại trong một xã hội đầy xấu xa? Tương lai con cháu có an toàn không khi mà cái ác, cái bất công, và cái xấu xa cứ leo thang vì ta đã im lặng để nó tự tung tự tác?

Thái độ sống hôm nay của bạn sẽ làm nên tương lai của bạn, thì với dân tộc cũng vậy, thái độ sống hôm nay của một dân tộc sẽ làm nên tương lai của dân tộc đó. Nếu sự im lặng của dân tộc đó là vô hạn, hay sự chịu đựng của nó là vô biên thì không sớm thì muộn, dân tộc này cũng bị diệt vong.

Đỗ Ngà

Tham khảo:

https://en.wikipedia.org/wiki/1992_Los_Angeles_riots

https://www.nytimes.com/1994/04/20/us/rodney-king-is-awarded-3.8-million.html

Nguồn: FB Đỗ Ngà

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…