Biểu ngữ ’Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam’ tại Mã Lai

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam!

Ở Tháp đôi Kuala Lumpur, một người đàn ông lại gần tôi, nói nhỏ: “Một mình bạn bé nhỏ đứng căng biểu ngữ giữa chỗ tấp nập người qua lại, tôi thấy ngạc nhiên và phục, nhưng cũng thấy tội nghiệp và ái ngại. Chẳng lẽ bạn ko cảm thấy ngượng nghịu và sợ hãi sao?”

Vâng, quả là khó mà ngăn được cảm giác đó khi một mình với cái biểu ngữ ở chỗ công cộng đông đúc, đặc biệt là người Hoa, trước những ánh mắt tò mò, tại một đất nước xa lạ, và tâm trí thì phân vân ko biết đây có bị gọi là biểu tình, (vì có hình cái giàn khoan bị gạch chéo). Bởi ở đây có luật biểu tình, nếu gọi là biểu tình thì phải xin phép, mà ko có phép thì sẽ bị bắt.

Chính hai từ TỔ QUỐC đã giúp tôi vượt qua nỗi sợ hãi và sự ngượng ngùng ấy.

Hành trình của tôi không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Tại một ga tầu điện, trong lúc tôi đang đứng giương biểu ngữ thì một đoàn người Hoa rất nóng nảy dừng lại, họ hét lên: “No! Get out!!”, rồi sấn sổ tới như thể sắp đánh tôi.

Chỉ có một mình trước đoàn người hùng hổ, tôi đã chọn cách im lặng, và mỉm cười, tay vẫn nâng biểu ngữ. Ai nỡ hành hung một người phụ nữ mỉm cười đâu nhỉ?

Một số bạn Philipine cũng phản đối cái biểu ngữ của tôi:

– Tại sao Trường Sa lại chỉ của Việt Nam, của chúng tôi nữa chứ? Các bạn ấy lên tiếng

– Thì các bạn vẫn đang sở hữu một phần Trường Sa đó thôi? Nếu làm biểu ngữ về nó các bạn cũng sẽ viết như tôi. Kẻ thù chung của chúng ta là Trung Quốc chứ ko phải là nhau. Chỉ có Trung Quốc cướp biển đảo của ta chứ giữa chúng ta ko có tranh chấp.

Tôi thân mật giải thích, và lại cười thật tươi. Cuối cùng thì các bạn ấy cũng đồng ý giương biểu ngữ cùng tôi.

Những chuyện như thế ko khiến tôi bực, bởi có thể hiểu được họ. Nhưng một người Việt Nam đã khiến tôi buồn. Khi đang giương biểu ngữ ở Genting, tôi gặp một đoàn du lịch người Việt. Như vớ được vàng, tôi cuống quýt rủ họ đứng cùng một vài phút cho đông đảo, và họ vui vẻ đồng ý. Nhưng một cậu áo vàng trong đoàn kiên quyết từ chối với giọng rất gay gắt, rồi cậu ta nhìn tôi một cách tức giận, khinh bỉ, và kéo đoàn đi trước sự ngỡ ngàng của tôi.

Thấy tôi đưa máy ảnh chụp, cậu ta quát lên:

– Sao chị chụp tôi?

– Vì cậu là người Trung Quốc, bảo vệ quyền lợi cho người Trung Quốc, nhưng lại nói tiếng Việt và đi trong đoàn Việt Nam, tôi thấy lạ thì chụp chứ sao? Tôi cũng quát lại.

Những chuyện như thế khá nhiều trên chặng đường tôi đi. Trời khi sáng khi tối, lúc nắng lúc mưa, tôi vẫn bước đi với cái biểu ngữ trên tay và đôi chân ko thấy mỏi.

HOÀNG SA – TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM!!!

(Ảnh 1: Thuyết phục nhóm bạn Philipine về cái biểu ngữ. Ảnh 2: Người Việt (áo vàng) phản đối ủng hộ tôi. Ảnh 3: Đoàn khách Việt Nam bị cậu ta kéo đi. Ảnh 4: Tại bến tầu trước lúc gặp đoàn người Hoa nóng nảy)

Nguồn: FB Liberty

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Phối cảnh dự án trục đại lộ cảnh quan sông Hồng đoạn qua khu vực nội đô. Nguồn: UBND TP Hà Nội, via VnExpress

Sân Golf và nghịch lý quyền lực trong thể chế đảng–Nhà nước

Việt Nam có khoảng 80 đến 100 sân golf với khoảng 100.000 đến 120.000 người chơi — tức là chưa đầy 0,2% dân số. Con số này tự nó đã là một tuyên ngôn chính trị: Hàng chục ngàn hecta bị chiếm dụng để phục vụ một tầng lớp cực nhỏ, trong khi hàng trăm nghìn nông dân mất đất mưu sinh. Đây không phải là thất bại chính sách ngẫu nhiên — đây là kết quả có hệ thống của cách thể chế đảng–nhà nước vận hành.

Kế hoạch dự phòng của châu Âu để thay thế NATO

Kế hoạch B vì thế đòi hỏi nhiều hơn là chỉ dự trữ thêm vũ khí — mà là xây dựng một cấu trúc để châu Âu có thể theo đó mà chiến đấu. Nền tảng của cấu trúc đó, ít nhất là đối với các nước Bắc Âu, có lẽ sẽ là một liên minh nòng cốt gồm các nước vùng Baltic, các nước Bắc Âu và Ba Lan. Các nước này đều chia sẻ những giá trị chung và một nỗi lo sợ chung trước Nga.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Tô Lâm dựa vào Tàu để củng cố quyền lực

Tô Lâm muốn dùng ba trụ cột để tạo một “kỷ nguyên vươn mình” theo kiểu mệnh lệnh: Công an để giữ trật tự, vốn và kỹ thuật Trung Quốc để dựng hạ tầng, và lao động Việt Nam để biến đất nước thành công xưởng mới trong chuỗi cung ứng khu vực.

Vấn đề là một quốc gia có thể tăng trưởng nhờ mô hình ấy, nhưng liệu có thể trở thành một nước mạnh, tự do, sáng tạo và độc lập nhờ mô hình ấy hay không?

Câu trả lời có lẽ không mấy sáng sủa.

Ảnh minh họa: Sự đa dạng của những người dám nói thật

Trái tim và khối óc của những người dám nói thật

Họ không phải là những nhân vật xa lạ trong lịch sử. Họ là nông dân mất đất, giáo viên dạy tiếng Anh, tài xế phản đối trạm thu phí, bác sĩ y học cổ truyền, nhà thơ in thơ vỉa hè, nghệ sĩ hài độc thoại, và những bà nội trợ mang cơm cho dân oan. Điều làm họ đặc biệt không phải là địa vị hay học vấn, mà là sự kết hợp giữa tấm lòng không chịu đứng nhìn bất công và đầu óc biết biến nỗi đau thành hành động có mục tiêu.