Biểu Tình Chống Phái Đoàn Phan Văn Khải Tại Boston

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sau khi rời New York, phái đoàn Phan Văn Khải đã đến Boston ngày 24-6 và tổ chức một buổi nói chuyện cũng như thiết đãi ăn trưa tại khách sạn Westin Hotel tại Copley Square vào lúc 12 giờ. Cũng như tại những nơi khác, cộng đồng Boston đã vận động đồng bào đến biểu tình tại địa điểm nói trên. Mới chỉ khoảng hơn 10 giờ sáng, đồng bào đã có mặt trước khách sạn Westin với rừng cờ Vàng, khẩu hiệu nhiều chưa từng có. Cờ vàng ba sọc đỏ bay rợp trời. Tiếng hô, tiếng thét vang động một góc trời Boston. Đây là cuộc biểu dương lực lượng của Cộng Đồng Việt Nam gây được sự chú ý của hầu hết các hãng tin lớn tại Boston, các hãng truyền hình, hãng tin địa phương, đài NBC địa phương mang cả xe quay phim, nhiều phóng viên các báo chí ghi tường thuật, phỏng vấn, ghi chép. Quan khách người Mỹ đứng xem rất đông được phát truyền đơn tố cáo tội ác Cộng Sản. Con số người tham dự đã lên đến hơn 600 người, trong đó có những người đến từ các địa phương lân cận.

Khoảng 12 giờ 15, phái đoàn PVK tới bằng cửa hông khách sạn. Một số quý vị trong Ban Tổ Chúc biểu tình cho biết, tất cả các chính khách, nghị sĩ, quan chức thành phố hoàn toàn không có ai tham dự cũng không tiếp phái đoàn PVK. Ngược lại có 2 nữ Ủy Viên Hội Đồng Thành Phố Boston lại ra đứng chung với đoàn biểu tình và lớn tiếng phát biểu lên án chế độ độc ác, bất nhân Cộng Sản Việt Nam.

Phía trong khách sạn, vì không có quan khách tham dự nên các quan chức trong phái đoàn của PVK mở cửa sổ xem đoàn biểu tình, có quay phim và chụp hình. Biết thế, đoàn biểu tình lại hô to hơn: Đả đảo Cộng Sản và “Communist: Liar!” vang động cả bầu trời Boston. Cuộc biểu tình đã chấm dứt sau đó trong vòng trật tự.

Bản Tin Của Tờ BostonHerald

Hub protesters blast Vietnam leader

By Kimberly Atkins

Saturday, June 25, 2005

Holding American and Vietnamese Freedom flags and shouting, “Go home! Go home!” through megaphones, hundreds of protesters filled Copley Square yesterday afternoon as Vietnamese Prime Minister Phan Van Khai spoke at a Westin Hotel engagement during the last leg of his U.S. trip.

“Why are you hiding inside? Why aren’t you talking to us?” the protesters – heavily flanked by dozens of Boston police officers on foot, motorcycles and horses – shouted toward the hotel, where Khai had moments earlier been whisked inside by motorcade to meet with local business heads. Police closed the entrances to the hotel from the street and the adjacent mall during Khai’s visit.

Protest organizers from the group Vietnamese-American Community of Massachusetts said the crowd was composed largely of expatriates blasting the leaders for worsening human rights conditions in Vietnam, despite a decade of normalized diplomatic relations with the United States.

“There is no freedom, no democracy, no religious freedom, and no human rights in Vietnam,” said VACM board member Binh T. Nguyen, adding that the event attracted protesters from as far as New York.

This week, at-large City Councilor Maura Hennigan issued a controversial invitation to Khai to meet with her, but protesters said such a meeting, which did not take place, would have been fruitless.

“We don’t think that helps us at all, but this is a free country and we should not tell (Hennigan) what to do,” Nguyen said.

Councilor Maureen Feeney, who attended the protest, echoed the sentiment. “If all these people can’t turn the mind of the prime minister, I’m not sure a city councilor can,” she said.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”