Phóng Viên Không Biên Giới lên tiếng về bản án đối với nhà hoạt động Lê Đình Lượng

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới RSF lên tiếng chỉ trích việc kết án tù đối với nhà hoạt động nhân quyền Lê Đình Lượng.
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Blogger Việt Nam bị tuyên án 20 năm tù

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, RSF, lên án bản án 20 năm tù đối với blogger Lê Đình Lượng, một bản án nặng nhất từ trước đến nay, vì những hành động bị cho “nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Đồng thời, tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới kêu gọi Nghị Viện Châu Âu ngăn chặn bất kỳ thỏa thuận thương mại nào với Việt Nam.

Được đưa ra sau một phiên tòa ngắn ngủi, trong đó các nhân chứng đã không được phép làm chứng, bản án 20 năm tù này là bản án tù dài nhất mà một công dân Việt Nam bị tuyên phạt, chỉ vì đã nỗ lực truyền tải thông tin đến quần chúng. Trước khi bị bắt vào tháng 7 năm 2017, ông Lê Đình Lương đã viết về một loạt các vấn đề xã hội trên Facebook dưới bút danh Lo Ngoc.

Một trong những cái gọi là “tội cáo buộc” của ông, là việc chỉ trích công ty thép Formosa của Đài Loan tại Hà Tĩnh, miền Trung Việt Nam, đã gây ra thảm họa môi trường biển nghiêm trọng. Ông cũng bị buộc tội vì đã chỉ trích chính quyền Việt Nam không giải quyết thỏa đáng thảm họa môi trường này.

Người đứng đầu văn phòng Châu Á-Thái Bình Dương của RSF, ông Daniel Bastard, cho biết: “Bản án cực kỳ khắc nghiệt đối với ông Lê Đình Lương là thêm một bằng chứng cho thấy lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam đang gia tăng đàn áp các bloggers.

Ông Bastard nói thêm: “Liên Minh Châu Âu được dự kiến sẽ phê chuẩn một hiệp định tự do thương mại với Việt Nam vào cuối năm nay, nhưng chúng tôi kêu gọi các thành viên của Nghị Viện Châu Âu đông lạnh những hiệp ước để tránh hỗ trợ những vi phạm tự do thông tin này”.

Bản cáo trạng đối với ông Lượng, mà RSF đã có được một bản sao, hầu như hoàn toàn dựa trên sự phân tích về dữ liệu tài khoản Facebook của ông Lượng, thay vì dựa trên nội dung các bài viết của ông, như trong trường hợp của các bloggers khác bị kết án trước đây tại Việt Nam.

Vì lý do này, vụ xét xử ông Lê Đình Lượng có thể được xem là một chỉ dấu đen tối của tự do Internet tại Việt Nam, dưới đạo luật an ninh mạng vừa được thông qua cách đây hai tháng.

Theo đạo luật mới, có hiệu lực vào tháng 1 năm 2019, các nền tảng kỹ thuật số quốc tế như Facebook sẽ phải kiểm duyệt tất cả các nội dung được chính phủ xem là gây tranh cãi, đồng thời phải lưu trữ dữ liệu của người sử dụng ở Việt Nam và trao dữ liệu này cho chính quyền theo yêu cầu. Đạo luật an ninh mạng này được dự kiến ​​sẽ triệt tiêu  lãnh vực báo chí công dân tại Việt Nam.

Các phương tiện truyền thông cổ điển tuân thủ chặt chẽ các kiểm duyệt của Đảng Cộng sản tại Việt Nam, tiếp tục bị xếp hạng gần chót trong bảng xếp hạng chỉ số Tự Do Báo Chí Thế Giới năm 2018 của RSF – đứng ở hạng thứ 175 trong số 180 quốc gia về tự do báo chí.

Nguồn: Phóng Viên Không Biên Giới

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.