Bóng đá, xuống đường, thoát y và cái tôi méo mó

Hình ảnh trận đấu bóng tròn Việt Nam - Syria. Ảnh: Youtube
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Cô gái hở bạo nhảy sexy ăn mừng chiến thắng, nữ ca sĩ tuyên bố sẽ nude khi Việt Nam chiến thắng và bao nhiêu cảnh cởi áo, cởi quần xuất hiện nhan nhản trên báo chí và cũng có hàng trăm con người nhập viện sau mỗi tiếng còi dứt sau mỗi lần “đi bão”.

Báo chí tường thuật và khắc họa những giọt nước mắt, cả bao nhiêu cảnh dở khóc dở cười với cách thể hiện của người hâm mộ qua mỗi bước thăng trầm của đội tuyển U23 Việt Nam. Nhìn những dòng người ào ạt trên các phố phường Việt Nam sau mỗi trận đấu của của đội tuyển U23 không thiếu những cảm giác và suy nghĩ đan xen. Thật dễ thấy những dòng tít kiểu như “U23 Việt Nam đặt cả Châu Á dưới chân bằng chiến thắng để đời”,… và cũng rất nhanh sau đó là dòng trạng thái (status) của huấn luyện viên Park Hang Seo với những lời chửi bới khiếm nhã thậm tệ sau khi đội nhà thất bại trước Hàn Quốc.

Phải chăng bóng đá đã khiến cả xã hội thay đổi?

Tôi sẽ không vội vã để chê bai những cung bậc cảm xúc của các cổ động viên, người hâm mộ môn thể thao vua. Cũng thật dễ hiểu và đồng cảm khi hàng triệu con tim vỡ òa niềm vui khi đội bóng nước nhà dành chiến thắng, và những giọt nước mắt tiếc nuối khi vuột mất cơ hội bước vào chung kết.

Tuy nhiên, tôi thật sự cảm thấy khó hiểu khi niềm đam mê thể thao lại biến thành cuồng si và lố bịch. Chẳng có lý do gì để cứ sau mỗi trận đấu là đường phố tắc nghẽn, lại là những cảnh nam thanh nữ tú không mảnh vải “lên đồng” ngay trên phố xá. Có phải họ quá đam mê bóng đá hay chỉ đơn thuần là cơ hội để họ “quẩy banh nóc nhà” như truyền thông hay tung hứng?

Tôi cũng thấy thương cho các cầu thủ khi phải ngồi hàng tiếng đồng hồ nghe vị đại sứ quán nào đó huyên thuyên rao giảng về trách nhiệm chính trị này nọ, hoặc là phải leo lên nóc xe diễu hành đằng sau vị lãnh đạo ngành nào đó.

Xét cho cùng tình yêu với thể thao là không có lỗi, chỉ cách thể hiện ra mới lộ rõ những thầm muốn bên trong.

Nếu hỏi cô gái nào đó đang tí tớn nhảy nhót miệng không ngớt “tự hào quá Việt Nam ơi” có biết đá bóng hay phân biệt các vị trí hậu vệ, tiền vệ, tiền đạo gì không, thì rất có thể câu trả lời là không. Cũng với câu hỏi đó với vị lãnh đạo đang lảm nhảm với các cầu thủ sau một trận cầu mệt lử, thì câu trả lời nhận được trong thực tế có lẽ cũng không khác bao nhiêu. Và hai hành động đó đều vô duyên và phản cảm như nhau.

Nước nào khi chiến thắng thì cũng vui mừng nhưng chúng ta đâu đã chiến thắng để vội đặt cả Châu Á, thậm chí cả thế giới xuống gót giày của mình. Bóng đá đơn thuần là môn thể thao. Dù đam mê thế nào thì nó cũng không phải là tất cả cuộc sống của hơn 95 triệu người Việt. Cả một quốc gia coi đó như niềm tự hào và khi vỡ mộng lại quay lại chửi chính huấn luyện viên người đã giúp mình lọt vào tới vòng trong.

Bóng đá cũng không nên mang nhiệm vụ chính trị. Nhiệm vụ chính trị là của những người làm chính trị, những vị lãnh đạo không nên chiếm vinh quang của các bạn trẻ. Hành vi đó người ta gọi là “ăn ké’, là chiếm hào quang sân khấu không phải của mình. Cũng vậy hành vi tạo scandal để được nổi tiếng thì cũng có thể gọi là “ăn hôi”.

Chúng ta chưa tiến vào tới chung kết nhưng đã lộ ra cái thói kiêu ngạo và hống hách của mình. Mà theo ngôn ngữ tuổi teen gọi là “nổ” trên truyền hình báo chí. Chúng ta đang làm hư chính các cầu thủ, làm hỏng cả một thế hệ, và làm tha hóa nhân cách mình khi quên lãng vai trò của mình.

Các cầu thủ bóng đá phải đá bóng, và cố gắng chiến thắng đó là trách nhiệm của họ. Họ đam mê bóng đá, ăn ngủ với bóng đá và nhờ bóng đá họ được những đồng tiền lương thưởng, tủi nhục lẫn vinh quang.

Mỗi người có sở trường, sở thích và cuộc sống riêng. Nếu muốn đất nước có niềm tự hào thì mỗi người phải làm tròn vai trò làm người, làm công dân và làm việc của mình. Đừng để ánh đèn mờ hào quang làm lẫn lộn và biến dạng chân giá trị của mình. Cũng đừng đi tiếm công tiếm quyền, thủ lợi và chiếm vị trí của người khác.

Tôi không trách và cũng không có quyền trách hàng triệu người hò hét sau chiến thắng và thất bại của một đội bóng. Tôi hiểu rằng ngoài những phút huy hoàng chưa trọn vẹn đó thì dân tộc này có quá ít niềm vui và tự hào. Tôi cũng hiểu rằng có những cái đầu chính trị đang muốn biến cái năng lượng bị dồn nén đó qua những dạng thức đơn giản như vậy. Phần nào đó, phải chăng vì dân Việt có quá ít lựa chọn và cũng không biết cách lựa chọn và đủ can đảm để chọn lựa?

Khi nhìn qua thế hệ trẻ lân cận như Hong Kong, tôi biết rằng năng lượng bùng nổ trong hàng triệu con người đó đã được đẩy vào một quả bóng. Nếu như hàng triệu con người nhận ra rằng mình có thể biến đổi xã hội với năng lực tiềm ẩn và sức mạnh nội tại của mình thì họ cũng xuống đường như bạn trẻ Hong Kong. Nhưng không còn phải là để đập phá, la hét vì quả bóng mà vì tương lai của quê hương mình. Cũng một hành động xuống đường nhưng cái ý nghĩa và mục đích khác nhau làm cho mức độ cao đẹp và văn minh cũng khác nhau.

Quay lại bản thân tôi, tôi vẫn sẽ xem đá bóng, vẫn chơi bóng và khuyến khích mọi người chơi thể thao nhưng tôi không xuống đường để thoát y, mà là để đòi nhân quyền và dân chủ như các bạn trẻ Hong Kong.

Trên cửa đền cổ nổi tiếng Apollon tại Delphi, có câu châm ngôn cổ Hy Lạp rằng “Know Thyself” có nghĩa là “hãy biết nhận thức chính mình”. Câu đó luôn làm tôi ấn tượng và trước những hiện tượng xã hội như các trận bóng vừa qua là một tình trạng đánh mất chính mình. Nhiều người tôn thờ thần tượng một cầu thủ nào đó, cũng như cảnh bát nháo inh ỏi trên các đường phố và cả trên phương tiện truyền thông có thể nói có căn nguyên là từ việc không biết mình là ai.

Trên bình diện cá nhân, tập thể và quốc gia tôi nghĩ chúng ta cần đi tìm lại chính mình. Tìm lại căn tính của dân tộc, mà không phải là qua trận bóng, qua việc thoát y sỗ sàng hay “ăn ké” hình ảnh kẻ khác. Đến bao giờ chúng ta trong tư cách dân tộc tìm lại được “cái tôi” đích thật và lành mạnh của dòng giống mình thì lúc đó Việt Nam mới có dấu ấn trên quốc tế. Khi mỗi người trẻ được dạy để làm người, làm công dân, làm việc cách đầy tự trọng và trách nhiệm thì họa may thế hệ tiếp theo mới không lo sợ bị cả thế giới lãng quên.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”