Buồn đến phát khóc: Sao không tạo công ăn việc làm trên đất nước mình?

Việt Nam xuất khẩu "người lao động" năm sau nhiều hơn năm trước và tiếp tục là một "nhiệm vụ chính trị." Ảnh: Báo Kinh Tế và Dự Báo
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nghe tin Đại hội Đoàn toàn quốc lần XII đặt chỉ tiêu đưa nửa triệu thanh niên đi xuất khẩu lao động, tôi buồn đến phát khóc.

Sao không đặt chỉ tiêu tạo công ăn việc làm cho thanh niên ngay trên đất nước mình?

Xuất khẩu hàng hóa thu ngoại tệ thì được chứ xuất khẩu con người thì khác gì Marx từng tố: con người trở thành một thứ hàng hóa để trao đổi, mua bán?

Tôi chạnh lòng nhớ đến mấy chục mạng người bị bỏ trong tủ đông trên đường sang Anh trồng cỏ. Lại chạnh lòng nhớ hàng vạn cô gái miền Tây lấy chồng Hàn, chồng Đài để thu ngoại tệ về nuôi cha mẹ. Và chạnh lòng nghĩ đến vô số lao động đi chui hoặc chính thức sang nước người làm những công việc nặng nhọc và bị hành hạ đến mức không ra con người.

Rồi lại chợt nhớ về quê tôi. Từ khi trồng bạch đàn trên rừng, trồng lấn sang cả đồng ruộng, hết đất gieo trồng, thanh niên đã bỏ đi gần hết. Giờ chỉ còn những bà già ngồi chờ con cháu đi làm xa gửi tiền về nuôi. Làng xóm bây giờ xơ xác, tiêu điều, chỉ còn nhà lầu của quan mọc lên nhờ những vạt rừng bạch đàn.

Tôi mong ước ngược lại, rằng một ngày kia, dân ta có công ăn việc làm ngay trên đất nước mình, thậm chí thu hút lao động nước ngoài đến đất nước mình. Phát triển đất nước bằng chất xám, tức giải phóng sức lao động bằng khoa học kỹ thuật, chứ cứ kéo dài mãi tình trạng sinh con đẻ cái ra rồi bắt chúng tha hương cầu thực để nuôi mình thì đau xót lắm!

Chu Mộng Long

Nguồn: FB Chu Mộng Long

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.