Buồn ơi, chào mi

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Buồn Ơi, Chào Mi, Bonjour Tristesse, là tiểu thuyết đầu tay và là tiểu thuyết hay nhất của nhà văn nữ người Pháp Francoise Sagan (1935 – 2004). Điều mà những người trẻ bước vào đời kì vọng hóa ra chỉ là nỗi buồn. Nỗi buồn của một tuổi trẻ bơ vơ.

Hội Nhà Văn Việt Nam cũng là kì vọng của chúng tôi, lớp nhà văn bước ra từ chiến tranh, hóa ra cũng chỉ là một nỗi buồn. Một nỗi buồn mênh mang! Vì thế, từ nhiều năm nay tôi đã chấm dứt mọi liên hệ với hội Nhà Văn Việt Nam. Cuối tháng hai năm 2014 những nhà văn mang nỗi buồn đó gặp nhau ở Sài Gòn quyết định cho ra đời Ban Vận Động thành lập Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam.

Là thành viên Ban Vận Động thành lập Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam tôi đã thanh thản và nhẹ nhõm chấm dứt cương vị hội viên hội Nhà Văn Việt Nam. Thỉnh thoảng những văn thư từ hội Nhà Văn Việt Nam ngoài Hà Nội vẫn gửi đến, tôi cũng không quan tâm ngó ngàng. Mới nhất, giấy mời do Chủ tịch hội Nhà Văn Việt Nam, Hữu Thỉnh kí, gửi đến mời dự đại hội Nhà Văn Việt Nam khu vực Sài Gòn sáng 5. 5. 2015, đọc xong tôi quên luôn thì tối 5.5.2015 tôi nhận được cú điện thoại của Trần Lê Quỳnh ở đài BBC từ London nước Anh gọi về. Quỳnh cho biết tôi có tên trong chín nhà văn bị hội Nhà Văn Việt Nam xóa tên ở đại hội khu vực Sài Gòn sáng nay. Quỳnh hỏi lại tôi để xác minh tính chính xác của tin này. Nhờ cú phôn của Quỳnh, tôi mới biết cách ứng xử của hội Nhà Văn Việt Nam với chúng tôi.

Chiếc áo không làm nên thày tu. Danh hiệu hội viên, cái thẻ hội viên hội Nhà Văn không làm nên nhà văn. Nhà văn là một nhân cách trong cuộc đời, một trách nhiệm với cuộc sống. Nhân cách, trách nhiệm đó không phải chỉ để lại trong cuộc sống hiện tại mà còn để lại trong thời gian trên trang sách lấp lánh hồn nhà văn.

Trang văn khác những trang viết khác ở chỗ chữ nghĩa trên trang văn có dấp dính hồn cảm xúc của người viết. Chỉ cần đọc một trang sách là biết người viết có phải nhà văn hay không. Thể hiện được cái hồn cảm xúc trên trang viết, đó là nghệ sĩ. Đó là tài năng. Nhà văn không phải chỉ cần có tài năng. Nhưng thôi, ở đây không đi sâu vào chuyện đó, dài lắm và cũng “tâm tư” lắm!

Mấy năm trước ở phía Bắc có một quí ông được kết nạp vào hội Nhà Văn Việt Nam, bây giờ nhiều người vẫn gọi là hội Nhà Văn Hữu Thỉnh. Quí ông liền rước tấm thẻ hội viên hội Nhà Văn quốc gia về nhà đặt lên hương án thờ tổ tiên, giết gà, mổ heo mời cả làng đến ăn mừng rồi hàng ngày quí ông ngước cặp mắt ngưỡng vọng lên tấm thẻ nhà văn với vẻ mặt thỏa mãn, vênh vang. Đó là những người sống lê la chưa bao giờ biết đứng thẳng và không viết nổi một câu có văn bỗng trở thành nhà văn nhờ tấm thẻ Nhà Văn như rất nhiều người làm bài tính số học 2 + 2 = 3 cũng trở thành tiến sĩ, giáo sư, có danh, có lộc trí thức nhờ những tấm bằng. Chuyện thật hiện đại mà như chuyện vui đùa giễu cợt dân gian.

Ở hội Nhà Văn Việt Nam những năm tháng này, những chuyện giễu cợt có thật như vậy nhiều lắm. Với tổ chức hội như vậy, với những hội viên như vậy thì việc chạy giải thưởng, chạy danh lơi, chạy tiếng, chạy miếng cũng là chuyện đương nhiên, thường ngày! Đó là nỗi buồn của chúng tôi và nỗi đau của cả một đất nước văn hiến.

Thôi nhé! Buồn ơi, chào mi!

Nguồn: FB Phạm Đình Trọng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tòa nhà số 19 Lê Thánh Tông, nơi Đại học Dược Hà Nội và một số đơn vị thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội đang hoạt động. Ảnh: Wikipedia

Kiến trúc Đại học Dược Hà Nội: Không ai ướp xác một cơ thể sống

Bởi suy cho cùng, Đại học Dược Hà Nội không chỉ là một công trình kiến trúc. Nó là ký ức cá nhân của tôi, là ký ức tập thể của bao thế hệ, và là một phần linh hồn của Thủ đô. Những hành lang vòm cong ấy không chỉ lưu giữ quá khứ, mà vẫn đang vang lên nhịp bước của hiện tại và tương lai.

Không ai ướp xác một cơ thể sống. Và cũng không nên làm điều đó với một di sản giáo dục.

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.