Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Ảnh: Việt Nam Thời Báo
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Minh Anh

Anh Ba: Ông Tư nè, công an xã sắp tới vận động kết nối camera nhà riêng về trụ sở để “thỏa thuận” phối hợp giữ gìn an ninh trật tự đó.

Anh Tư: Ông tính sao? Có cho mấy ổng kết nối vô không?

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Anh Ba: Thì là thỏa thuận nếu mình không thích thì mình ngưng là được rồi.

Anh Tư: Ông tin là muốn ngưng thì ngưng không? Tới lúc đó có nước ông gỡ camera ra luôn thì mới ngưng thôi. Mà giờ ông không ưng cũng không được. Lỡ có gì ông bị xếp vô nhóm “thiếu hợp tác” thì cũng đủ chết. Đó là chưa nói tới chuyện mua camera là ông ra tiền, tiền điện cũng ông trả, mạng Internet cũng là ông đóng. Còn mấy ổng ngồi một chỗ coi màn hình, nhà nước khỏi tốn tiền đầu tư camera trên cả nước

Anh Ba: Nhưng mà mục đích là để bảo vệ an ninh trật tự chung thì ai cùng phải góp một tay.

Anh Tư: Bắt trộm là việc của công an! Ông đóng thuế để làm cái gì? Nuôi công an là để họ bảo đảm trị an, tiền thuế để mua camera công cộng kìa. Giờ nhào vô xài luôn cái camera của ông. Vậy tiền thuế đi đâu? Mà ông tưởng là canh ăn trộm thôi sao? Giờ camera nó nối vô Cơ sở dữ liệu quốc gia, quét mặt, quét mống mắt ông. Ông đi đâu, gặp ai, mấy giờ về nhà, bồ bịch hay nhậu nhẹt… mấy ổng biết hết. Bị theo dõi 24/24 ông có vui không?

Anh Ba: Nghe ông nói tui thấy ớn quá. Lỡ mấy ông công an ở xã bảo mật lơ mơ, rồi hacker hay web đen nó quay lại hết cảnh vợ chồng con cái tui rồi quăng lên mạng thì chắc chết quá.

Anh Tư: Mà ông có biết tại sao trật tự trị an không tốt không? Dân không có lòng tin, công lý thuộc về kẻ mạnh. Không có lòng tin thì làm sao cho họ soi vô tận trong nhà ông? Mấy ông an ninh hết chuyện rồi nên nghĩ tới chuyện làm biếng. Thay vì đi tuần tra, thì giờ chỉ muốn ngồi phòng máy lạnh bật màn hình lên soi dân cho sướng. Thay vì bỏ tiền ra mua sắm camera thì quơ luôn của dân cho rảnh. Đó vậy còn chưa vừa lòng. Ông có thấy là họ ưu tiên nhà ở xã hội cho công an, cấp lương đặc thù tới 500% cho mấy ông công an mạng.

Anh Ba: Thì cũng là con cháu nhà người ta hết đó.

Anh Tư: Trị an là việc của công an, lắp camera giám sát là phải tiền của ngân sách. Muốn giám sát thì gắn vô cột điện đi. Chớ còn xài chùa camera của tui còn giám sát luôn tui thì tui không ngu thì là cái gì nữa? Còn quyền riêng tư ở đâu nữa? Họ tính khôn hết phần thiên hạ luôn sao?

Anh Ba: Tui nghe nói là mấy ông lớn lớn là có người theo dõi, mấy ông phản động cũng bị theo dõi. Giờ mà gắn camera mấy ông đi theo dõi đó thất nghiệp sao ông?

Anh Tư: Họ muốn theo dõi để bắt giò nhau thì cứ làm với nhau đi, còn dân thì chừa dân ra cho dân nhờ. Có ngon thì đi mà theo dõi camera mấy cái ông ăn hối lộ, làm nhà nước mà có tiền cho con du học, ở một hơi mấy cái biệt thự, tới lúc ra toà thì bị bịnh tâm thần. Đó, theo dõi tụi đó đó, minh bạch hết tài sản quan chức ra, cái gì của dân trả lại cho dân. Lúc đó không cần theo dõi với giám sát gì hết, tự nhiên là dân yên hết à. Còn làm sao mà có công an thất nghiệp? Phải đẻ ra việc cho họ làm chớ!

Anh Ba: À họ giờ còn muốn sĩ quan công an, bộ đội làm luật sư công.

Anh Tư: Đó giờ còn muốn “vừa đá bóng vừa thổi còi.” Người đi bắt anh vì anh có tội cũng là người gỡ tội cho anh.

Anh Ba: Chà! Vậy thì làm sao mà có được lòng tin nữa Tư?

Anh Tư: Anh chờ cho tới khi họ làm xong cái xã phường Xã hội Chủ nghĩa đi.

Anh Ba: Chắc hết thế kỷ này quá, ai sống nổi tới đó Tư?

Nguồn: Việt Nam Thời Báo

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Shinjirō Koizumi (phải) trong buổi họp báo công bố Sách trắng Quốc phòng 2026 hôm 4/8/2026

Sách trắng Quốc phòng

Phát biểu tại cuộc họp báo ngày 4/8, Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Shinjiro Koizumi bày tỏ hy vọng “Sách trắng Quốc phòng năm nay sẽ giúp người dân hiểu rõ hơn về quốc phòng và an ninh của Nhật Bản, đồng thời trở thành cơ hội để mỗi người suy ngẫm về mối liên hệ giữa an ninh với tương lai của từng công dân.”

Ba thế hệ cư dân trong một gia đình trên bán đảo Thanh Đa, Q. Bình Thạnh, TP.HCM, nơi rơi vào tình trạng quy hoạch treo hơn ba thập niên. Ảnh: Tia Sáng

Luật Đất đai cần trao quyền làm chủ thực sự cho dân

Đất đai là tài nguyên đặc biệt, là không gian sinh tồn và phát triển của quốc gia. Việt Nam hiện vẫn còn hơn một triệu hecta đất chưa sử dụng, cùng vô số những khu “đất vàng” biến thành bãi cỏ hoang do các dự án “treo” và hàng loạt những vụ khiếu kiện dai dẳng tốn kém sinh lực xã hội.

Nghịch lý đó đến từ việc chúng ta đang quản lý nguồn lực sinh tồn cốt lõi của quốc gia bằng những cơ chế mang nặng tính hành chính, thiếu vắng sự minh bạch của dữ liệu và nhịp đập thực sự của thị trường.

Tịch thu hơn 10.000 đôi giày giả da không rõ nguồn gốc tại Hưng Yên. Ảnh: Pháp luật Plus

Đấu giá hàng tịch thu: Hợp pháp hóa hàng trôi nổi

Việc cơ quan quản lý thị trường tịch thu và đem bán đấu giá hàng nghìn sản phẩm không rõ nguồn gốc xuất đã  chính thức hợp pháp hoá cho những lô hàng trôi nổi.

Đây là quy trình xử lý nhằm tránh lãng phí và mang lại nguồn thu cho ngân sách Nhà nước. Thật trớ trêu khi một lô hàng nằm trong kho của tiểu thương thì bị coi là hàng lậu, hàng vi phạm; nhưng cũng chính lô hàng đó, sau khi đi bị tịch thu và nhận được tờ giấy chứng nhận đấu giá, lại nghiễm nhiên trở thành hàng hợp pháp để công khai bán cho người tiêu dùng.

Ảnh minh họa

Khi câu chuyện đất đai chạm đến định chuẩn của niềm tin xã hội

Một băn khoăn thực tế và hoàn toàn chính đáng của dư luận hiện nay là: Nếu Nhà nước không tư nhân hóa đất đai, tại sao các doanh nghiệp tư nhân lại liên tục được giao những “khu đất vàng” để phát triển dự án đô thị, thương mại?

Liệu có hiện hữu nguy cơ tài sản quốc gia bị thâu tóm vào tay các tập đoàn lớn, biến người dân thành những người chỉ còn quyền thuê đất để sinh sống ngay trên quê hương mình?