Các phát biểu tại buổi điều trần về tình trạng Tự Do Báo Chí

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tin Nhanh Số 3 — Cuộc vận động cho nền Báo Chí Độc Lập tại Việt Nam

Chúng tôi ghi nhận được những điểm chính sau đây từ các bài trình bày của phái đoàn Việt Nam sáng nay 29/4/2014 tại buổi điều trần của Quốc Hội Hoa Kỳ.

Nhà báo độc lập Tô Oanh: “Sự can thiệp của Ban tuyên giáo các cấp, sự định hướng trong các cuộc Giao ban báo chí định kỳ hàng tháng cho các tổng biên tập đã làm cho các tờ báo Nhà nước dần mất đi cái đặc thù riêng của mình, không dám đề cập đến các vấn đề có tính chất gọi là “nhạy cảm.” Vì vậy, báo chí Nhà nước dần trở thành các tờ báo “lá cải” để đăng các tin ’cướp của, giết người, hãm hiếp…’ với mục đích câu khách. Không tờ báo nào dám nói lên hiện tình của đất nước”.

Blogger Nguyễn Tường Thụy: “Mạng lưới blogger đã đưa tới người đọc những thông tin đa chiều, những vấn đề lý luận về tự do, dân chủ, nhân quyền. Do sự lợi hại của Internet, nhiều blogger đã phải trả giá, kể cả đi tù với mức án nặng nề. Nhưng những biện pháp trừng phạt, cấm đoán của nhà cầm quyền đã không hạn chế được sự phát triển mạnh mẽ của báo mạng.”

Phóng viên độc lập Lê Thanh Tùng: “Các ký giả và blogger độc lập có tiếng nói đối lập với tiếng nói của nhà cầm quyền, họ dùng ngòi bút của mình để vạch trần các vấn nạn của xã hội. Một số trong số đó đã phải ngồi tù với những bản án nặng nề như: Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Lê Văn Sơn, Trần Minh Nhật, Đặng Xuân Diệu, Tạ Phong Tần, Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Lê Quốc Quân, và nhiều tù nhân khác tôi xin gửi đến quý ngài bản danh sách đính kèm. … Những ký giả độc lập và blogger còn lại, mặc dù chưa bị cầm tù, nhưng trong cuộc sống hàng ngày, họ cũng phải chịu những chuyện sách nhiễu, làm nhục và đánh đập như trường hợp phóng viên Huyền Trang của VRNs đã bị bắt giữ và đánh đập khi tác nghiệp trong một phiên xử những nhà báo tự do hồi năm 2012.”

Nghệ sĩ Nguyễn Thị Kim Chi: “Tất cả những nỗi đau của dân oan, sự đàn áp báo chí, sự ngăn cấm những cuộc biểu tình chống Trung Quốc bành trướng đã khiến tôi phải lên tiếng. Tôi đã bị người ta bịa đặt, vu khống đủ điều trên mạng: “Ham đô la, bán rẻ tổ quốc”, “phản động”, “bắt tay với các thế lục thù địch”, “tay sai cho giặc”, họ gọi tôi là “đồ chó cái” … Nhưng tôi không sợ, tôi quyết đi tới cùng với nhân dân của tôi để đấu tranh giành lấy một cuộc sống tự do, bình đẳng, bác ái, no đủ, văn minh và không còn thù hận.”

Riêng Blogger Nguyền Đình Hà và Nhà báo độc lập Ngô Nhật Đăng đã thuật lại cảm tưởng của mình về buổi điều trần hôm nay với phóng viên Thanh Lan của đài Radio Chân Trời Mới như sau:

https://soundcloud.com/radio-ctm-2/nguyen-dinh-ha-ve-dieu-tran

https://soundcloud.com/radio-ctm-2/ngo-nhat-dang-ve-dieu-tran

Sau buổi điều trần vào buổi sáng, phái đoàn cũng đã đến gặp Dân Biểu Ed Royce vào buổi chiều hôm nay. Ông Ed Royce là Chủ Tịch Tiểu Ban Ngoại Giao thuộc Hạ Viện Hoa Kỳ.

Phái đoàn chụp hình lưu niệm với bà Libby Liu, Tổng Giám Đốc đài Á Châu Tự Do – một trong 4 hội đoàn tổ chức đợt vận động cho Báo Chí Độc Lập tại Việt Nam năm nay.

Huy Nhân, Thuận Quyên, Thanh Lan tường thuật
5 giờ chiều ngày 29/4/2014 (giờ Washington DC)

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.