Cái chết của nông sản Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Gần 100 triệu dân, sức ăn lớn khủng khiếp. Lương thực trồng ra không thể thừa được. Nhưng từ tết đến nay nông dân đã phải đem rau đi đổ. Giá rau thấp đến độ không đủ chi phí thu hoạch nên nhổ bỏ. Với cái giá nông sản của Trung Quốc buộc nông dân Việt Nam phải đem đổ bỏ sản phẩm mình trồng ra thì nông sản Trung Cộng sao có lời?

Hạch toán kỹ, gồm chi phí giống, thuốc, phân, công thu hoạch, và vận chuyển hàng ngàn dặm qua đến Việt Nam mà vẫn còn rẻ đến mức buộc nông sản Việt Nam phải đổ bỏ, thì đó là một câu hỏi to tướng. Có vấn đề mờ ám trong điều hành kinh tế vĩ mô là ở đây. Chắc chắn phải có 2 điều kiện, kẻ dã tâm và kẻ tiếp tay. Hãy xét thử xem? GDP của Trung Cộng năm 2017 là 12.400 tỷ USD, GDP của Việt Nam là 215 tỷ USD. Tính ra quy mô kinh tế Trung Cộng gấp 58 lần Việt Nam. Điều đó nói lên đặc điểm gì? Nghĩa là chỉ cần 1 chương trình tài trợ nông nghiệp của Trung Cộng sẽ làm cho giá nông sản Trung Cộng bán 0 đồng thì cũng chẳng thiệt hại cho ngân sách Trung Cộng là bao. Tài trợ nông sản để đánh chết một nền nông nghiệp mà họ cần phải tiêu diệt.

Để giải thích cho vấn đề này tôi xin đưa ra một nghi ngờ thế này. Nông sản do nông dân Trung Cộng làm ra, chính quyền Trung Cộng thông qua các đại lý của mình bao tiêu toàn bộ sản phẩm, nông dân Trung Cộng không chịu thiệt về giá. Số này sẽ được bơm thuốc bảo quản để giữ tươi hoặc để đầu độc người tiêu dùng, sau đó cho vận chuyển ngàn dặm sang Việt Nam bán với giá rẻ bèo, rẻ đến mức thấp hơn cả công thu hoạch nông sản Việt Nam. Thực ra hàng hóa này là loại táo phù thủy trong truyện Bạch Tuyết mà thôi. Hàng nông sản này qua đến Việt Nam như là hàng cho không, vì chính quyền Trung Cộng không muốn kiếm lời trên việc này mà họ vì mục đích khác. Đó là đánh chết nông nghiệp Việt Nam và đầu độc dân Việt Nam. Cho nên hàng này bán giá thấp bao nhiêu cũng bán.

Đó là hành động dã tâm. Tiếp theo phải có hành động tiếp tay mới trót lọt. Nếu hàng Trung Cộng bên kia biên giới có giá 0 đồng thì qua Việt Nam cũng không thể rẻ được nếu nhà nước dựng hàng rào thế quan để chặn nó lại. Nếu đánh thuế nông sản Tàu thì khi qua Việt Nam, nông sản này chịu 2 tầng giá, đó là giá đánh thuế và giá vận chuyển trên đất nước Việt Nam. Với 2 tầng giá này, thì tôi tin nông sản Tàu không thể đánh chết nông sản Việt được. Nhưng nhà nước Việt Nam xóa thuế cho nông sản Tàu để tiếp tay cho chiến lược đánh chết nông sản Việt.

Chiêu móc tiền túi trợ giá nông sản sang Việt Nam còn có thể dùng nông sản Việt đánh nông sản Việt. Nghĩa là nông sản Việt Nam bán qua Tàu, chính phủ trợ giá cho doanh nghiệp thu mua để họ lấy nông sản Việt ướp hoá chất bán sang Việt Nam giá 0 đồng cũng được, không nhất thiết dùng hàng nông sản Tàu. Chiêu này cũng đủ đánh chết nông sản Việt.

Nhìn lại chính sách thuế của chính quyền Việt Nam rất mờ ám. Tại sao thuế xăng dầu, thuế ô tô cực cao, nhưng thuế nhập khẩu nông sản Tàu là 0%? Trong tình hình thậm hụt ngân sách liên tục thì giảm thuế nông sản Tàu về zero là một sự mờ ám. Đây rõ ràng là một hành động làm theo mệnh lệnh, nếu không có lệnh không ai chịu thất thu một cách vô lý đến vậy.

Lần xa hơn nữa, những chuyến thăm của tổng bí thư ĐCS VN sang Tàu sau mỗi lần đắc cử và kí hàng loạt văn kiện bí mật dân không biết nội dung. Sâu chuỗi lại, chúng ta nhìn thấy cái chết nông sản Việt là nằm trong một mưu mô của kẻ bên kia biên giới và sự chấp nhận làm theo chỉ thị của chính quyền bên này biên giới. Cả 2 phối hợp cực kỳ nhịp nhàng và mưu mô đã diễn ra vô cùng suông sẻ.

Đất nước này không làm nổi con ốc cho Samsung và 80% dân sống nhờ nông nghiệp. Đánh vào nông nghiệp là một cú đánh rất hiểm mà chính dân chúng ta không thể đỡ nổi. Nếu đứng trên quyền lợi dân tộc để xét chính sách thuế nhập khẩu nông sản áp dụng cho Tàu 0% là không thể hiểu nổi. Hiểu sao được khi nó là một âm mưu bí mật? Đất nước chết chắc, nếu không chịu nhìn ra vấn đề nguy cấp này. Im lặng đi! Im lặng để mà chết!

Nguồn: FB Đỗ Ngà

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.

Ảnh minh họa: Putin (trái) và Tô Lâm

Từ Moscow đến Hà Nội: Khi quyền lực chọn con đường cô lập

Những gì đang diễn ra tại Việt Nam, nhất là từ sau đại hội 14 cho thấy một xu hướng đáng lo ngại: Quyền lực không còn muốn bị giới hạn.

Quyết định đưa các cơ quan truyền thông (VOV, VTV, TTXVN) và hai cơ quan học thuật nằm dưới sự quản lý và chỉ huy của bộ máy đảng không phải là cải tổ. Đó là thâu tóm.