‘Chân rết Việt Tân’ hay ‘Đối diện lá cải’?

Ảnh: Việt Nam Thời Báo (screenshot VTV)
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Chương trình Đối diện VTV có nhắc đến IJAVN – Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam là ‘chân rết của đảng Việt Tân’.

Không có bất kỳ một chứng cớ nào được đưa ra, chỉ một vài giây hình đã khiến VTV trở thành thẩm phán, công tố kết án IJAVN.

Chương trình được quảng cáo là ‘bóc mẽ những thủ đoạn gây bất ổn đất nước’, nhưng cái cách mà kịch bản “Đối diện” triển khai là cực kỳ hời hợt, thiếu chuyên nghiệp, và thiếu khả năng ‘đối diện với sự thật’.

Nếu chuyên nghiệp, VTV chưa cần phải mời người ‘bị đấu tố’ lên phản bác trở lại, VTV chỉ cần ghi lại phát ngôn từ chính cơ quan điều tra thụ lý vấn đề IJAVN trong đó khẳng định ‘IJAVN là chân rết của đảng Việt Tân’, và đi liền theo đó là phải trưng ra bằng chứng rõ ràng để cho thấy mối quan hệ này đủ sâu sắc để trở thành ‘chân rết’ bao gồm người của đảng này nằm trong nhân sự điều hành, nguồn tài chính cho hoạt động của IJAVN được gửi từ đảng viên đảng Việt Tân.

VTV phải làm được như thế, mới có thể ‘bóc mẽ’ được thủ đoạn, làm cho những ‘dân chửi’ sợ hãi, và khiến cho tiền thuế của nhân dân chi cho hoạt động truyền hình quốc gia hữu ích hơn một chút.

Nếu chỉ đơn giản là phán xét một cách tuỳ tiện, thì VTV đã bị Đối diện kéo vào trong thùng rác truyền thông. Tư cách nào của VTV khi phỉ báng, bịa đặt trắng trợn về tình trạng phạm tội hay không phạm tội của một cá nhân hay tổ chức tại Việt Nam? Căn cứ nào khiến Đối diện vẫn tìm cách duy trì hình thức bôi nhọ, nhục mạ danh dự, nhân phẩm người và tổ chức mà không bị xử lý pháp luật hình sự? Có phải chăng vì thế độc quyền truyền thông muốn nên nhóm kịch bản và đạo diễn chương trình Đối diện tha hồ ‘nói hươu, nói vượn’ để sản xuất kịp sản phẩm mà không hề để tâm đến chất lượng? Có phải chăng vì độc quyền truyền thông nên Đối diện cũng tự cho mình cái quyền độc tôn sự thật, dù sự thật đó là một mẻ bánh đã bị chua ngay từ khi bắt đầu tiến hành chương trình?

Những cá nhân, tổ chức được nhắc đến trong chương trình Đối diện có thể cân nhắc kiện VTV và nhóm làm chương trình này theo đúng tinh thần của Điều 156 bộ luật hình sự 2015, quy định về Tội vu khống, đó là:

Bịa đặt hoặc loan truyền những điều biết rõ là sai sự thật nhằm xúc phạm nghiêm trọng nhân phẩm, danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác;

Bịa đặt người khác phạm tội và tố cáo họ trước cơ quan có thẩm quyền.

Là một chương trình nằm trong VTV, đáng lý ra Đối diện phải là chương trình đi đầu trong “nói có sách, mách có chứng”. Thế nhưng, ngay cả điều đơn giản trong thu thập, phản ánh thông tin, nhóm chương trình vẫn không làm được thì có xứng đáng tiếp tục được tiến hành hay là không?

Thứ hai, cách chương trình đưa những người ‘quyền cao, chức trọng’ lên tiếng phán xét về một cá nhân, tổ chức mà không cần biết đúng sai, liệu rằng có biến Đối diện trở thành một chương trình đấu tố khắc nghiệt, phi nhân bản? Làm gợi nhớ lại hình ảnh tang thương của chương trình đấu tố tại Miền Bắc trong Cải cách ruộng đất?!

Thứ ba, chương trình Đối diện đang kéo giảm giá trị của VTV bởi cách hình thành kịch bản chương trình, chỉ cho thấy một xu hướng đi ngược lại quyền tự do báo chí nhằm mục đích ‘xuyên tạc, bôi xấu’ bất kỳ ai dù họ đang thực hiện quyền con người tại Việt Nam mà không có bất kỳ một chứng cớ nào, chỉ thực hiện bằng trình chiếu hình ảnh có thể dễ dàng lấy được trên mạng xã hội và phỏng vấn những ‘tướng tá, và nhân dân’ được lựa chọn từ trước. Chẳng lẽ thực hiện một chương trình tại một Đài truyền hình quốc gia lại đơn giản đến mức khó tin như vậy sao?

Đối diện đáng lý ra phải là chương trình chính luận, xã luận sắc bén. Nhưng đáng tiếc, bằng cách dựa hơi quyền lực đã khiến chương trình trở nên vô lối, tuỳ tiện và có phần cải hoá nhằm đáp ứng mục tiêu ‘tuyên truyền, triệt hạ nhân quyền’ bằng những bình phẩm không hề ôn hoà, nếu không muốn nói thẳng là thể hiện sự cay cú đến khó hiểu. Một chương trình lạc lõng ngay trong thời đại cách mạng thông tin và truyền thông xã hội hiện nay.

Liệu chăng, VTV nên chấn chỉnh hay đóng cửa Đối diện lại trước khi chương trình ‘cải hoá nhân quyền’ này khiến uy tín VTV bị sụt giảm theo thời gian?

VTV là Đài quốc gia, người đứng đầu là nằm trong trung ương đảng, không phải là cái chợ để sản xuất ra những chương trình tạp kỹ kiểu như Đối diện.

Xin nói thẳng là vậy.

A.H

Nguồn: Việt Nam Thời Báo

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.