Chết theo kế hoạch

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đợt lũ lụt vừa qua ở Miền Trung, 43 người chết, 4 người mất tích, coi như chết, tổng cộng gần năm chục mạng người.

Lý do mưa, đã đành. Nhưng đang mưa, các hồ thủy điện thi nhau xả lũ làm lũ chồng lũ là nguyên nhân chính dẫn đến cướp đi gần năm chục nhân mạng. Tại sao là nguyên nhân chính? Vì lũ thấp thì ít có khả năng chết người nhưng khi xả lũ đẩy mực nước lên cao, lũ quét mới gây nên thảm họa.

Tuy nhiên, theo ông phó thủ tướng Hoàng Trung Hải thì “chưa có báo cáo nào nói rằng có hồ nào đó xả lũ sai quy trình và các địa phương có hồ chứa đều khẳng định như vậy“. Tức là, các hồ thủy điện đều xả lũ đúng qui trình.

Xả lũ đúng qui trình dẫn đến ngót năm chục người chết. Suy ra, những người chết vì xả lũ là tất yếu. Khi ấn nút tháo cống (đúng qui trình) đã xác định được là có người chết rồi. Ông Hải còn tỏ ra mừng rỡ “… tình trạng vỡ hồ chứa không xảy ra. Tôi cho đây là điều đáng mừng”. Ý ông Hải hẳn là, nếu xảy ra vỡ hồ, số người chết còn nhiều hơn chứ không chỉ bấy nhiêu, con số chỉ có gần năm chục thiệt mạng là điều đáng mừng.

Điều đó cũng có nghĩa, số ngót năm chục người chết kia là chết theo kế hoạch. Và lần sau có mưa lớn, các hồ cứ việc xả lũ “đúng qui trình” và dân tiếp tục chết. Tất nhiên, đã “đúng qui trình” thì chẳng thằng chó chết nào phải chịu trách nhiệm cả. Sao mạng người ở cái nước này nó rẻ vậy.

Sư bố cái thằng qui trình. Hết thằng cơ chế, thằng thể chế chịu, giờ đến lượt thằng qui trình gây khổ cho dân tao. Nếu qui trình đúng mà chết người nhiều như thế thì vứt mẹ chúng mày đi. Chúng tao không cần đổi thủy điện “đúng qui trình” lấy mạng sống.

22/11/2013

Nguồn: Blog Nguyễn Tường Thụy

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?