Chỉ 1 giây thôi!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Bạn bấm vào video clip này và sẽ thấy hình ảnh ngắn ngủi mà tôi muốn gửi đến Bạn. Video chỉ ngắn 1 giây đồng hồ nhưng đã cho tôi cảm hứng rất mạnh để viết những giòng dưới đây.

Trong video có 2 người.

Bà Angela Merkel, 64 tuổi, Thủ Tướng nước Đức, người được mệnh danh là “người phụ nữ quyền lực nhất thế giới”, “người lãnh đạo mặc nhiên của Âu Châu”. Bà Merkel lên làm Thủ Tướng đã 13 năm, từ năm 2005, và gần đây đã tuyên bố là sẽ không ứng cử chức Thủ Tướng vào lần tới vào năm 2021, nghiã là sau khi làm Thủ Tướng 16 năm, thời gian cầm quyền dài nhất của một lãnh đạo tại Châu Âu trong thời gian vừa qua.

Với học vị Tiến sĩ Hoá Học, đảm trách nhiều trách vụ quan trọng trong Liên Hiệp Châu Âu, bà Merkel được toàn thể lãnh đạo các quốc gia trên thế giới kính nể về khả năng, tư cách. Lúc nào cũng mang dáng vẻ hiền hoà, tươi cười, điềm đạm, người ta khó tìm thấy ở Bà những hình ảnh cau có, giận dữ hay nhăn nhó như các lãnh đạo quốc gia khác.

Ông Emmanuel Macron, 40 tuổi, là Tổng Thống trẻ nhất lịch sử nước Pháp, mới nhậm chức cách đây 1 năm 7 tháng.

Ông Macron có thừa những yếu tố khiến người ta phải thán phục.

Trong lãnh vực chính trị, việc Ông đắc cử Tổng Thống Pháp là một bất ngờ đối với mọi cánh của chính trị Pháp. Ông bất ngờ xuất hiện, vươn lên thật nhanh và đánh bại tất cả những đối thủ, ứng viên trong cuộc bầu cử Tổng Thống của các đảng lớn gần như độc quyền chính trị tại Pháp từ đã lâu. Chiến thắng của ông Macron được ví như một luồng gió mát trong đời sống chính trị và xã hội của nước Pháp, và của Âu Châu nói chung.

Về đời tư, nhất là về lãnh vực tình cảm, người ta không chỉ ngạc nhiên mà phải nói là “trố mắt” trước cuộc tình của Ông. Ở tuổi 19, ông Emmanuel yêu say đắm cô giáo dạy kịch nghệ, Brigitte Trogneux, 43 tuổi, hơn Ông 24 tuổi, đang sống với chồng và 3 đứa con.

Bất chấp những phản đối của gia đình và xã hội, Emmanuel và Brigitte tiếp tục yêu nhau và, qua bao gian lao, cuối cùng dẫn đến hôn nhân vào năm 2007, khi Emmanuel 30 tuổi và Brigitte 54 tuổi. Ông Macron từng nói: “Nếu không có Brigitte thì Ông không phải là Ông ngày hôm nay”.

Và họ xây đắp thiên tình sử song song với ước vọng chính trị, và Emmanuel Macron trở thành Tổng Thống Pháp ở tuổi 39 và Brigitte Macron, Đệ Nhất Phu Nhân, một danh hiệu mà Bà chẳng thích chút nào.

Chỉ một giây đồng hồ, 2 cái đầu lãnh đạo thế giới chạm vào nhau đã nói lên biết bao điều mà tôi không đủ chữ để diễn tả ra ở đây. Tôi đã xem đi xem lại video này không biết bao nhiêu lần, và mỗi lần xem lòng tôi lại dạt dào những cảm xúc khó tả và không thể không chia sẻ hình ảnh đó với Bạn ngày hôm nay.

Xem video này người ta khó tưởng tượng được rằng cách đây chỉ mới 73 năm, những đoàn xe tăng Panther với sức tàn phá khủng khiếp của Đức Quốc Xã đã cày xới nước Pháp để rồi Thế Chiến Thứ 2 kéo dài 6 năm trời, từ 1939 tới 1945, đã khiến cho 80 triệu người thiệt mạng, không tính những người bị thương còn nhiều gấp bội, và không kể những thiệt hại vật chất và những tác hại tâm lý trên mấy tỷ người còn sống.

Phải chăng bản chất của con người là “chóng quên”? Cũng có thể. Như người ta thường nói “Thời gian là liều thuốc tiên”! Khó mà phủ nhận.

Tuy nhiên, chỉ thời gian không thôi e rằng khó chữa lành được những vết thương quá lớn của hơn 70 năm trước, mà cần có sự cố gắng, nỗ lực vượt bực của con người nữa.

Tôi muốn nói đến Liên Hiệp Quốc, là tác phẩm vô giá của con người, nảy sinh từ sự thức tỉnh trước những thảm họa kinh hoàng do chính con người gây ra như Đệ Nhất và Đệ Nhị Thế Chiến, và Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, “đứa con” tuyệt vời của Liên Hiệp Quốc.

Không có Liên Hiệp Quốc (26/6/1945) và Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (10/12/1948) liệu thế giới loài người có được như ngày hôm nay không, và liệu chúng ta có được cái hạnh phúc nhìn cái giây phút tuyệt vời khi 2 mái đầu Merkel và Macron chạm nhau, cho phép chúng ta ước mơ về một tương lai tươi sáng hơn cho nhân loại?

Tiếc thay, các lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam đi ngược giòng tiến hoá của nhân loại, coi Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền như kẻ thù, và trở thành kẻ thù của nhân dân Việt Nam!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…