Chị Nhu và nỗi khổ của Dân Oan

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tôi không biết về chị nhưng đọc những điều của người bạn chị viết về chị trên DCV online đã làm tôi rơi nước mắt. Điều gì đã làm cho người phụ nữ vóc dáng hiền lành ấy từ một vùng đất yên lành văn minh này trở về nhập dòng cùng những con người cùng khổ, tả tơi, đối mặt với bọn công an côn đồ không sợ hãi? Điều gì vậy chị Nhu ơi! Có phải chăng chị cũng như tôi xốn xang khi nhìn cảnh dân lành bị hiếp đáp. Chưa bao giờ, chưa có một thời đại nào trong lịch sử mà dân mình phải chịu sống trong sự khổ sở, tủi nhục và oan trái như thời đại này. Từ khắp 64 tỉnh thành, từ Bắc chí Nam đâu đâu cũng có dân oan. Người dân đi kêu oan đi từ Lâm Đồng, Quảng Ninh, Tiền Giang, Đồng Nai, Đắc Lắc…Có người đi suốt ba mươi ba năm, có người đi hai mươi năm, có người đi mười năm, có người mới năm năm và có người 980 ngày.

Vậy mà cái hiện tượng gọi là “mua quy hoạch” của nhà nước ban ra cứ càng ngày càng phổ biến. người dân thấp cổ bé miệng, với tất cả quyền lợi có được liên quan đến mảnh đất họ đang sống, có thể bị đẩy ra khỏi nhà bất cứ lúc nào. Cán bộ lợi dụng cơ hội, cướp đất của dân rồi bồi thường qua quít. Dân oan Hưng Yên phải lên tận Hà Nội kêu oan vì chính quyền tỉnh Hưng Yên cưỡng chế đất đai của họ. Chính quyền Hưng Yên bồi thường cho dân 100 ngàn đồng VN cho một m2 đất, trong khi đó cán bộ trắng trợn rao bán các mảnh đất của họ trên mạng với giá là 6 triệu một m2 đất.

Có nhà nước nào mà toàn những phường cường hào ác bá? Có người dân nước nào phải chịu cảnh oan khiên như thế này không?

Chưa có một thời đại nào mà dân oan nhiều đến vậy. Họ kêu với ai đây? Ai giải quyết cho họ? họ lếch thếch từng đoàn đi khiếu kiện. Kẻ cướp đất thì nghênh ngang không hề hấn gì, người đi kiện thì bị bắt bớ tù đày. Cứ đọc vài tấm bảng kêu oan mới thấy não lòng. Người mẹ già mệt mỏi, xác xơ giữa trời nắng ôm tấm bảng nặng như nỗi oan khuất của cuộc đời mình:

“Tố cáo thanh tra chính phủ đồng loã cấp địa phương, thanh tra bốn lần không ra được kết luận vụ cướp đất nhà bà Gấm 65 tuổi, Quảng Ninh, bị bắt bỏ tù hai lần.”

“Dân oan quận 9 Tp.HCM, đất không quy hoạch công nghệ cao, quan chức địa phương lợi dụng chức vụ, quyền hạn cưỡng chế đập nhà. Ba mẹ con tôi hiện nay bơ vơ, không nơi nương tựa, hãy cứu lấy những đứa trẻ thơ vô tội. Mẹ – Phạm Ngọc Sương, Con Võ – Ngọc Minh Phương 10 tuổi, Con – Võ Ngọc Cát Tường 6 tuổi.”

“Tố cáo ông Vũ Hùng Việt phó chủ tịch uỷ ban nhân dân thành phố ký bán đất thừa kế bà Nguyễn Thị Huệ phường Tân Chánh Hiệp.”

”Do Lộ, Yên Nghĩa, Hà Tây sống không còn đất sản xuất, chết không còn đất chôn, xin thủ tướng cứu dân.”

Và còn nhiều nhiều nữa, kể không hết những nỗi oan sai kêu trời không thấu.

Từ Bắc chí Nam, đâu đâu người ta cũng nghe tiếng rên siết, khóc than của người dân vô tội, bị cướp bóc, đánh đập, tù đày. Có thủ tướng nào cứu họ không ? có chính quyền nào cứu họ không? Bọn quan lại thời này bên ngoài thì đối ngoại hết sức nhu nhược, dâng hiến đất đai tổ tiên cho ngoại bang. Bên trong thì ra sức đàn áp, đánh đập, cấm đoán, cướp bóc dân lành. Con dân nước Việt đang sống trong thời đại đen tối nhất của lịch sử dân tộc.

Tôi cũng là phụ nữ như chị, cũng đau lòng trước cảnh oan trái như chị, cũng có con và thương con như chị, nhưng chưa từng dám có ý nghĩ trở về đối đầu với bọn chúng. Hôm nay ngồi nơi đây trước khuôn mặt khả ái hiền lành của chị mà cảm phục quá!

Hôm đầu nghe giọng chị trong cuộc phỏng vấn trên đài Á Châu Tự Do, đài Chân Trời Mới, tôi cứ tưởng chị là một dân oan. Khi công an bao vây dày đặc, công an cơ động, đem xe đến chuẩn bị hốt dân, chuẩn bị bắt bớ, mà chị vẫn khẳng khái không sợ hãi, chị bảo: Tôi không có gì e ngại hết, việc làm của tôi là việc làm chính đáng, tôi rất vui vì được cùng bà con tham dự biểu tình, họ chiếm đất của dân phải trả lại cho dân. Cái gì làm cho chị can đảm như vậy? Hôm nay ngồi nghe lại giọng chị mới thấy hết nỗi lòng của chị, mới thấy như tiếng lòng của mình chị Nhu ơi!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”