Cho tôi hôn bàn chân em lạnh ngắt

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Cho tôi hôn bàn chân em lạnh ngắt*…

Kính tặng Ng. quý yêu

Ngắm ảnh em tôi chợt nghĩ rằng
Tôi chẳng thể bằng cái móng chân
Không hề được sửa tô**
Của người con gái nặng chưa đầy bốn chục ki lô…

Ngày em một mình thân cô, thế cô
Cũng là ngày cơ quan
Tôi “làm việc”.
Tôi thành kẻ mù loà câm điếc
Khiếp sợ doạ đe.

Trái tim tôi cứ vật vã trăm bề
Đúng và sai. Dùng, hay bẻ cong ngọn bút?
Để gia đình, dòng họ thôi day dứt
Để tôi được chiều chiều uống bia?…

Tôi không khóc nhưng nước mắt đầm đìa
Nghĩ. Sao cuộc đời khổ thế?
Tôi vạch mặt những con sâu
Trong vô số những nồi canh rau
Mà người dân phải nhai, phải nuốt
Giả nguỵ, lộng hành, chụp giựt…
Sao người cứ bảo tôi sai?

Tại sao chúng vẽ bậy, nói dai
Việt Nam xâm lược***,
Lý Thuỵ bán đứng Phan Sào Nam với đầy mưu chước****
Pano quân đội ta lấy hình quân Trung Quốc…
Vẫn thong dong xe sớm tối đón đưa về?
Ví căng phồng tiền cướp bóc hả hê
Còn em, đau đớn ê chề?

Tôi huyễn hoặc chính mình bằng cách ru mê
Đi giữa hai lề phải trái
Như bao kẻ yêu quê hương bằng nước dãi
“Anh đi giữa hàng quân”*****
Chẳng chết bao giờ!

Tôi ngồi nhìn những viên thuốc vừa mua
Nhưng lại sợ nên không dám uống
Cứ tự trách mình mục ruỗng
Và, cầu xin
Em tha thứ, em ơi!

Lời nguyện cầu bèo bọt trên môi
Bởi tôi thấy mắt em cười giễu cợt
Tự do lặng câm là điều dễ ợt
Silence est l’or(!)?
Bài học tiếng Pháp thuở học trò.

Cuộc đời tôi như một giấc ngu mơ
Đêm nối đêm ngập tràn ác mộng
Thương em, nghìn thu ngoài đời gió lộng
Một ngày của em
Bằng cả năm
Tôi sống vật vờ…

Sao em “cô đơn đến thế”?
Sao trí thức là tôi giống loài cua bể?
Đi thoảng qua chập chờn, kể lể
Rồi. Im. Giương mắt lặng câm nhìn?

Nhìn nhưng chẳng thấy niềm tin
Cứ nói cười, giả lả
Cứ tung hô những điều dối trá
Tung hô dốt nát giảm rồi

Tung hô cuộc đời khi nước mắt cứ rơi
Tung hô mình “khôn”, em dại…
Chẳng thèm biết em là trẻ, gái
“Còn một giọt máu tươi còn đập mãi,
Không phải cho em, cho lẽ phải trên đời
Cho quê hương em yêu dấu tuyệt vời”*
Dám lặn lội thân cò
Tìm quạnh vắng chốn xa xôi…!

Tôi ngồi rên bằng cách xếp chữ thành “thơ” ôi(!)
Muốn quỳ xuống để cầu xin em
Điều rất thật:
Xin được hôn bàn chân em lạnh ngắt
Xin được nâng bàn tay em nắm chặt
Ôi bàn tay như chiếc lá còn xanh*…
Và,
Thấy rõ cái hèn manh
Nhục tủi của chính mình!

Huế, 3-2.2010.

* Thơ hoặc ý thơ Tố Hữu
** (Móng chân không tô, chứ không phải thằng N.T. Tô nào đó/
Cái tên mà người quê tôi hay đặt cho loài chó)
*** Ma chiến hữu. “Năm 1979 Việt Nam xâm lược Trung Quốc”. NXB Văn học, Hà Nội, 2. 2008
**** Thành ngữ – Điển tích – Danh nhân – Tự điển, NXB Văn học, Hà Nội, 2008
***** Lời của một bài hát.

Ghi chú: Bài có sử dụng câu, từ của nhiều người khác…

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.

Trong cuộc gặp ở Washington hôm 19/3/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thúc giục Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi bày tỏ lập trường của mình về Trung Quốc. Những lời bà nói là điều mà ông Tập Cận Bình không muốn truyền thông Trung Quốc đưa tin. Ảnh tổng hợp: Nikkei - Ảnh gốc: Yusuke Hinata và Reuters

Tập đối mặt với thế lưỡng nan trong quan hệ với Nhật và Mỹ

Hội nghị thượng đỉnh Nhật-Mỹ tuần trước đã đẩy chính quyền Tập vào thế lưỡng nan về việc làm thế nào để cân bằng lập trường cứng rắn đối với Thủ tướng Nhật Bản Sanae Takaichi với cách tiếp cận hòa giải dành cho Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”