Chủ Tịch Đảng Việt Tân hội kiến Thủ Tướng Chính Phủ Tây Tạng Lưu Vong

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đáp lời mời của Bộ Ngoại Giao & Thông Tin của chính phủ Tây Tạng lưu vong, ông Đỗ Hoàng Điềm, chủ tịch Đảng Việt Tân đã tham dự Đại Hội Quốc Tế Ủng Hộ Dân Tộc Tây Tạng tại Dharamsala vào trung tuần tháng 11/2012.

Trong dịp này, Thủ Tướng Lobsang Sangay đã có cuộc họp riêng khoảng 1 tiếng đồng hồ với ông Đỗ Hoàng Điềm tại Văn Phòng Thủ Tướng vào ngày 15/11/2012.

Thay mặt cho các đảng viên Việt Tân và nhiều người quan tâm khác, ông Đỗ Hoàng Điềm trân trọng chia buồn về việc gần 70 người dân Tây Tạng, bao gồm cả các tu sĩ, đã tự thiêu để đòi Bắc Kinh ngưng chính sách đàn áp và xóa bỏ văn hóa Tây Tạng. Ông cũng bày tỏ sự cảm phục đối với nỗ lực đấu tranh bền bỉ suốt 50 năm qua của dân tộc Tây Tạng trong nước và trên khắp thế giới, và đặc biệt cảm phục những thành quả của chính phủ Tây Tạng lưu vong trong nỗ lực chăm lo cho người dân của mình dù với phương tiện vô cùng hạn hẹp.

Thủ Tướng Sangay chia sẻ về những nỗ lực mà chính phủ của ông đã thực hiện trong 15 tháng qua kể từ khi ông đảm nhận trách vụ Thủ tướng. Ông đã đặc biệt tập trung đối phó với làn sóng gia tăng đàn áp của binh lính Bắc Kinh tại Tây Tạng, dẫn đến hành động phản kháng bằng ngọn lửa tự thiêu của hơn 70 người; cố gắng giải quyết vấn đề dân sinh cho người dân Tây Tạng lưu vong; và nỗ lực vận động quốc tế gia tăng áp lực lên bàn tay bạo hành của Bắc Kinh.

Về sự tương đồng giữa 2 dân tộc, ông Điềm trình bày một số nhận xét:

  • Dân tộc Việt Nam cũng đang bị cai trị bởi nhà nước độc tài CSVN dựa trên bạo lực. Vì vậy tình trạng thiếu tự do, dân chủ, nhân quyền, công lý, công bằng tại Việt Nam cũng không khác nhiều những gì dân tộc Tây Tạng đang gánh chịu dưới sự cai trị của Trung Quốc.
  • Cả hai dân tộc Việt Nam và Tây Tạng đang phải đối đầu với cùng một thế lực nguy hiểm là giới lãnh đạo Bắc Kinh. Tây Tạng thì bị họ trực tiếp cai trị. Việt Nam thì bị gián tiếp qua tay sai là giới lãnh đạo CSVN. Ngoài ra, lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam cũng đang bị Trung Quốc chiếm đoạt dần từng phần.
  • Vì vậy, hai dân tộc Việt Nam và Tây Tạng cần liên kết với nhau để cùng chống lại chính sách xâm lấn của Bắc Kinh. Đây là nhu cầu cấp thiết để gia tăng sức mạnh chung hầu có thể tạo áp lực hữu hiệu hơn lên Trung Quốc.

Thủ Tướng Sangay chia sẻ các quan tâm của ông về tình hình Việt Nam, đặc biệt là phản ứng của người Việt Nam khắp nơi trước sự xâm lấn của Trung Quốc.

  • Ông chia sẻ các loại phản ứng tương tự của người Tây Tạng. Chính phủ của ông đã kiên trì tiến hành chủ trương đấu tranh bất bạo động, và cùng lúc cố gắng duy trì sự đoàn kết trong nội bộ dân tộc Tây Tạng, nhất là trước sự nôn nóng của giới trẻ muốn có những hành động mạnh bạo hơn đối với Bắc Kinh.
  • Ông trình bày sự lạc quan tin tưởng vào trào lưu dân chủ từ Đông Âu, Bắc Phi rồi sẽ tới Á châu, trong đó có Tây Tạng và Việt Nam. Ông cũng nhấn mạnh tới yếu tố phải kiên nhẫn vì nỗ lực đấu tranh sẽ còn nhiều cam go cho cả 2 dân tộc.
  • Ông hân hoan đón nhận đề nghị hợp tác, đồng ý duy trì mối liên lạc, và tìm kiếm những cơ hội hợp tác cụ thể trong những ngày tháng tới.

Thủ tướng Lobsang Sangay vừa được tín nhiệm vào trách vụ lãnh đạo chính phủ lưu vong Tây Tạng, tiếp nối Đức Đạt Lai Lạt Ma. Đây là lần đầu tiên trong 400 năm qua đã có sự chuyển quyền lãnh đạo từ vị đứng đầu giáo hội Phật Giáo Tây Tạng sang một người không phải tu sĩ. Đức Đạt Lai Lạt Ma nay chỉ còn đóng vai cố vấn tâm linh và giao lại trách nhiệm lãnh đạo chính trị cho Thủ Tướng Sangay.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Một người dùng điện thoại đọc tin trên báo Nhân Dân điện tử đưa tin ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam, qua đời. Ảnh: Nhac Nguyen/AFP via Getty Images

Nguyễn Phú Trọng, sự nghiệp và di sản

Ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam, qua đời chiều 19 Tháng Bảy. “Cái quan định luận” (đóng nắp quan tài hãy bình luận) – dù ủng hộ ông hay không, đây là lúc nên nhìn lại di sản của người cầm đầu đảng và chính quyền Việt Nam suốt hai thập niên qua…

Ông Trọng chết, cái lò của ông có thể tắt lửa, nhưng chế độ công an trị mà ông khai mở vẫn còn đó, càng ngày càng lộng hành một cách quá quắt và cái di sản đó sẽ còn tác hại lâu dài…

Ông Nguyễn Phú Trọng tại Hà Nội, ngày 1 tháng Hai, 2021. Ảnh: Reuters

Sau Nguyễn Phú Trọng sẽ là một chương bất định?

Trong chính trị, nhất là đối với một nền chính trị phức tạp như ở Việt Nam hiện nay, vào giai đoạn “hậu Nguyễn Phú Trọng” tới đây, thật khó mà vạch ra một ranh giới rõ ràng giữa ra đi và dừng lại, giữa kết thúc và khởi đầu.

Một trong những câu hỏi lớn mà giới quan sát gần đây đặt ra là, dù rừng khuya đã tắt, nhưng cái lò ‘nhân văn, nhân nghĩa, nhân tình’ của ông Trọng sắp tới có còn đượm mùi củi lửa nữa hay không? Đây là điểm bất định đầu tiên!

TBT đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng là người Cộng sản cuối cùng. Ảnh: FB Việt Tân

Quan điểm của Việt Tân: Nguyễn Phú Trọng là người Cộng sản cuối cùng

Nguyễn Phú Trọng còn là nhân vật ngả theo Trung Quốc. Ông Trọng và hệ thống cầm quyền đã gây tác hại cho đất nước qua những hiệp định hợp tác bất bình đẳng giữa hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc, qua việc phân định biên giới đất liền lẫn ngoài Biển Đông.

Kết thúc triều đại Nguyễn Phú Trọng bằng sự nắm quyền của Tô Lâm và phe nhóm công an là một đại họa mới. Đất nước và xã hội sẽ chìm đắm trong hệ thống công an trị. Người dân vốn dĩ đã mất tự do, nay sẽ còn bị kìm kẹp chặt chẽ hơn…

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu trước báo chí sau cuộc hội đàm với Tổng thống Mỹ Joe Biden tại trụ sở Trung ương đảng CSVN ở Hà Nội, Việt Nam, ngày 10/09/2023. Ảnh: AP - Luong Thai Linh

Báo chí Việt Nam chính thức thông báo tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng từ trần

Còn ông Michael Tatarski, chủ trang Web thời sự Vietnam Weekly bằng tiếng Anh, đăng độc lập ở Sài Gòn, cho rằng theo quan sát của ông về cuộc chuyển giao quyền lực sau khi ông Trọng tạ thế, câu hỏi lớn hơn cả là cách Việt Nam đối xử với xã hội dân sự, việc kiểm soát Internet, các thảo luận mở, và việc kiểm duyệt văn hóa.