Công an Đà Nẵng đàn áp đẫm máu giáo dân Cồn Dầu tham dự đám tang Cụ bà Đặng Thị Tân

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sau mấy ngày bao vây và chuẩn bị cho cuộc đối đầu với giáo dân Cồn Dầu trong đám tang của cụ bà Maria Đặng Thị Tân, sáng sớm hôm nay, thứ ba ngày 4 tháng 5 (ngày/giờ Việt Nam) ngay từ 2 giờ sáng, hàng trăm công an cơ động bắt đầu giăng kẽm gai và lưới thép B40 chặn đường trưóc cổng nghĩa địa Cồn Dầu, cố ý ngăn chặn không đưa xác vào chôn tại nghĩa địa. Hàng trăm giáo dân Cồn Dầu đã canh thức suốt đêm đọc kinh tại khu nghĩa địa, đã phản đối hành động ngăn cấm vô lý của công an. Lập tức, đám công an liền ra tay đàn áp, dùng roi điện và dùi cui, đánh tơi bời đám giáo dân đang có mặt tại đó, đa số là đàn bà và trẻ em và các cụ cao niên. Tiếng la khóc và hò hét khắp trời hơn một tiếng đồng hồ cho đến khi hàng rào kẽm gai được lệnh dỡ đi, thay vào đó là mấy chiếc xe van của công an cơ động đậu chắn ngang đường vào trước cổng nghĩa địa. Có ít nhất ba giáo dân bị thương tích bất tỉnh và nhiều trẻ em bị chấn thương trầm trọng.

Theo đúng dự định, xác cụ bà Tân được đưa vào nhà thờ Cồn Dầu để làm lể cầu hồn lúc 4 giờ sáng. Sau thánh lễ, tang gia và hơn một ngàn giáo dân tiễn đưa cụ bà Maria sang nghĩa địa cách nhà thờ gần một cây số để an táng. Ngoài số giáo dân, còn có hàng ngàn dân các làng lân cận như Trung Lương, Cẩm Chánh, Lổ Giáng, cũng đổ về Cồn Dầu, vì hiếu kỳ và cũng muốn tiển đưa cụ bà Maria, nhưng bị công an chặn lại không cho đến gần đoàn tang lễ và khu nghĩa địa, nên họ chỉ nhìn từ xa. Khi đầu đoàn đưa tang với thánh giá và đoàn thiếu nhi đến gần cổng nghĩa địa thì bị chận lại. Xe tang và đội kèn trống vẫn từ sau tiến tới gần cổng nghĩa địa thì một đám công an cơ động xông vào định cướp xác cụ bà Maria, đưa sang một xe phụ tang đậu sẵn ở gần đó, đem đi chôn ở một nơi khác. Hàng trăm giáo dân đã nhào đến ôm cứng xe tang và quan tài, kêu khóc thảm thiết. Đám công an lại một lần nữa thẳng tay đánh đập tàn nhẫn, nhưng cũng không lấy được quan tài, bèn rút ra vây quanh đoàn người đưa tang. Những nạn nhân bị chấn thương vẫn còn nằm tại chổ, vì không một xe cứu thương nào chịu đến đưa đi bệnh viện. Số người bị thương nằm la liệt trên đường, chưa biết con số chính xác là bao nhiêu.

Hiện giờ, đòan người đưa tang ngồi nguyên tại chổ, nhất định không đi đâu hết cho đến khi đưa quan tài vào chôn tại nghĩa địa. Hơn 200 trăm công an cơ động được tăng cường, dàn thành nhiều lớp trên đường vào nghĩa địa. Họ phát loa phóng thanh yêu cầu tang gia đưa linh cửu cụ bà Maria về lại nhà và chờ chủ tịch thành phố đến giải quyết, nhưng tang gia va giáo dân nhất định ngồi yên.

Chính quyền Đà Nẵng đã huy động hầu như toàn bộ công an cơ động, cán bộ, dân phòng để chuẩn bị đối đầu với giáo dân Cồn Dầu trong biến cố này, đang khi người dân Cồn Dầu chỉ có tay không và niềm tin vào Đấng Tối Cao. Lần này có sự có mặt của ông Trần Văn Minh, chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố Đà Nẵng và rất nhiều quan chức cao cấp trong chính quyền. Chỉ riêng ông bí thư thành ủy Nguyễn Bá Thanh hai ngày nay không thấy xuất hiện. Một nguồn tin từ công an cho hay, ông thanh bị đột quuỵ tim (heart attack) đang nằm tại bệnh viện. Không biết thực hư như thế nào nhưng nếu đây là sự thật, thì đúng là ông Trời có mắt. Đây cũng có thể là một đòn ‘ném đá dấu tay’, cố ý không ra mặt trong cuộc đàn áp này để không bị tai tiếng ảnh hưởng đến chổ đứng chính trị tương lai của ông ta trong kỳ đại hội đảng sắp đến.

Tin giờ chót từ Cồn Dầu (1:42 AM USA) cho hay công an đã bắt đầu bắn lựu đạn cay vào đám giáo dân đang bao quanh quan tài và bắt loa nói mọi người phải gỉai tán. Và liền sau đó, hàng trăm công an đã tấn công vào cướp xác của cụ bà Maria đưa lên xe chở đi chổ khác, mặc cho tang gia kêu khóc. Hiện giờ công an đang đổ xô đi bắt và đánh đập không thương tiếc những giáo dân không chạy trốn kịp hoặc đang bị thương nằm tại chổ.

Người dân Cồn Dầu trông chờ sự ủng hộ tinh thần của những người yêu chuộng công lý trên khắp thế giới cũng như của mọi cơ quan truyền thông lên tiếng để phần nào ngăn chặn bàn tay sắt máu đàn áp người vô tội của bạo quyền cộng sản.

Huỳnh Du Hội

Xem đoạn YouTube công an đàn áp giáo dân Cồn Dầu: http://www.youtube.com/watch?v=DkLI5DszDuc&feature=player_embedded#at=55

JPEG - 45.4 kb

JPEG - 65.7 kb

JPEG - 77.4 kb

JPEG - 73.6 kb

JPEG - 75.1 kb

JPEG - 76.8 kb

JPEG - 71.2 kb

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Seoul về đêm. Ảnh: Travel oriented, via Wiki commons

Nhà nước “mạnh” để phát triển hay “mạnh” để kiểm soát? Một ngã rẽ của Việt Nam hôm nay

Trong bối cảnh Việt Nam đang đặt ra những mục tiêu phát triển đầy tham vọng cho thập niên tới, bao gồm cả kỳ vọng tăng trưởng cao, cách tiếp cận này gợi mở một câu hỏi lớn hơn: Liệu việc xây dựng một “nhà nước mạnh” theo hướng tập trung quyền lực có thể đồng thời tạo ra động lực bứt phá kinh tế, hay sẽ đặt ra những giới hạn mới cho khả năng thích ứng và đổi mới của hệ thống?

Nên hiểu thế nào về quy chế tỵ nạn của Lê Chí Thành

Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) đã lên tiếng về trường hợp của (Lê Chí) Thành, trong văn bản của mình, họ khẳng định quan điểm “Không ai nên bị trả về một quốc gia nơi họ đang đối mặt với nguy cơ bị bỏ tù vì lên tiếng tố cáo vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Bất kỳ hành động nào như vậy sẽ đều vi phạm nguyên tắc không trục xuất người tị nạn được quy định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.”

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.