Công An Nhân Dân: Vì Đảng quên dân, vì thân phục vụ!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Mấy hôm nay dân mạng trong và ngoài nước chuyền nhau bức hình tấm panô treo trước cửa của trụ sở Bộ Công An CSVN tại 44 Yết Kiêu, Hà Nội. Tấm panô này có hàng chữ rất… kêu và rất phản động: Công an Nhân dân: Chỉ biết còn Đảng còn mình.

JPEG - 35.6 kb
Tấm panô “Công an Nhân dân – Chỉ biết còn Đảng còn mình”.

Tại Việt Nam, hầu hết các cơ quan, tổ chức đều có tên gọi đi kèm với “Nhân dân”, chẳng hạn Tòa án Nhân dân, Ủy ban Nhân dân, Quân đội Nhân dân. Đương nhiên lực lượng công an cảnh sát cũng không ngoại lệ, cho nên mới có tên gọi chính thức là Công an Nhân dân (CAND). Đối với trường hợp của tổ chức này thì có mối “gắn bó” với nhân dân “đặc biệt” hơn cả.

Cũng như tất cả lực lượng công an cảnh sát mật vụ tại các nước cộng sản, lực lượng công an CSVN mà tên chính thức là Công an Nhân dân, là cánh tay duy trì quyền lực hữu hiệu nhất của ĐCSVN. Đây cũng chính là lực lượng sắt máu, trung thành tuyệt đối với Đảng, không khác gì chó trung thành với chủ, sẵn sàng cắn xé bất cứ lúc nào, không cần biết đó là những mệnh lệnh đúng sai, hay phi nhân bản. Để đạt được sự phục tùng mệnh lệnh một cách tuyệt đối, không đắn đo, người CAND phải “tuyệt đối trung thành với Đảng cộng sản Việt Nam, với Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam” trong lời hứa danh dự trước tiên của mình. Cũng chính vì sự trung thành tuyệt đối này của lực lượng CAND mà người dân Việt Nam trên khắp mọi miền đất nước phải khổ sở điêu đứng.

Lực lượng CAND được tổ chức chặt chẽ, từ trung ương đến địa phương, đến tận mọi ngóc ngách. Hình ảnh của CAND thuộc mọi thứ bậc, chủng loại đều là những hung thần áo vàng có hình hài giống nhau.

Từ đơn vị nhỏ nhất với viên công an khu vực là tên hung thần dòm ngó, kiểm soát chặt chẽ tình trạng cư trú, làm việc và sinh sống của mỗi người dân, từng hộ gia đình trong khu vực. Trên một nấc là công an phường mà văn phòng là cửa ngõ “đầu tiên” và cũng là nơi tập trung, thuê mướn các tay đầu gấu côn đồ để đàn áp đánh đập dân oan. Văn phòng công an quận là nơi chuyên bắt giữ, thẩm vấn những người yêu nước, hoặc giam giữ người một cách trái phép.

Công an ở cấp tỉnh-thành thì có quyền hơn, chẳng hạn như có thể bắt người giữa phố xá đông người mà không cần tội danh, mà cách “mời về đồn làm việc” rất là vũ lực, chẳng hạn như xúm lại khiêng nạn nhân vứt lên xe đưa về đồn trước những đôi mắt ngạc nhiên của người đi đường qua lại. Trong số những nhà bất đồng chính kiến bị “mời” kiểu này gần đây nhất có Luật sư Lê Trần Luật và LS.Tạ Phong Tần.

Công an cấp tỉnh thành thì có quyền nhiều hơn, có thể dễ dàng quy chụp kết tội “phản động” hoặc các tội danh như “xâm phạm an ninh quốc gia”. Công an Bộ thì phạm vi hoạt động xa hơn, có thể vươn tới tận các nước láng giềng như Thái Lan, Campuchia, bắt cóc nạn nhân đem về xử. Trường hợp của vợ chồng bà Phạm Thị Phượng bị bắt cóc mới đây tại Bangkok là một ví dụ điển hình, và còn được công an Bộ gán cho siêu tội danh “khủng bố” vì một mình có thể “sử dụng thuốc nổ để phá tượng đài Hồ Chí Minh và gây nổ ở nhiều địa điểm công cộng như nhà ga, bến tàu, bệnh viện, trường học…” với giá thật bèo!

Lực lượng công an 113 thì rất nhanh nhạy trong việc trấn áp, mạnh tay với dân oan. Ngoài việc canh gác người sống, cũng kiêm luôn việc canh gác người chết và cướp xác, mà điển hình là vụ trấn áp “thành công” giáo dân ở Cồn Dầu mới đây, và phong tỏa, canh gác nghĩa địa ngày đêm. Công an tôn giáo thì chuyên nghề đàn áp và gây chia rẽ giữa các tôn giáo, mà các vụ Bát Nhã, Thái Hà, Tam Tòa là những ví dụ điển hình.

Công an mạng thì rất tài trong việc khám phá, ngăn chận và tấn công triệt hạ các trang web “đen”. Hầu hết các trang mạng đưa “tin lề trái” đều không dưới một lần là nạn nhân của đám công an này.

Còn nhiều nữa, nào là công an cửa khẩu, công an văn hóa, công an biên phòng,… đủ các loại công an rất giỏi nghề trấn áp, hạch sách dân lành. Lực lượng công an giao thông cũng được xem là một đám cướp mãi lộ không hơn không kém, trong khi đám công an lo việc đăng ký đăng bộ xe các loại thì phủ phê với hàng núi tiền và còn cấu kết với đám trộm cướp để phi tang hàng ăn cắp, cho nên người dân đã nhại cái điệp khúc nửa mùa của Hồ Chí Minh thành:

Xăng có thể cạn, lốp có thể mòn.
Song số máy số sườn không thể thay đổi.

Trước đây, tù nhân trong các trại tù cải tạo thuộc nằm lòng những điều răn của CAND vì chúng được treo nhan nhãn trên tường tại “phòng sinh hoạt” của các trại cải tạo này. Một trong những điều răn của CAND “đáng nể” nhất là:

Ngày gác cho dân chơi, đêm gác cho dân nghỉ
Lấy hạnh phúc của nhân dân làm hạnh phúc của mình

đã được một số tù cải tạo ứng khẩu sửa lời rất “chuẩn” là:

Ngày gác cho dân chơi, đêm gác cho dân nghỉ
Lấy HẾT hạnh phúc của nhân dân làm hạnh phúc của mình

Quả đúng là các anh CAND rất tài giỏi trong việc “gom” hết hạnh phúc của nhân dân về làm hạnh phúc của mình. Cho nên người dân miền Nam mới gán cho các hung thần CAND là “bò vàng”.

Nói đâu chi ở ngoài biển Đông xa xôi, công nhân Trung Quốc làm việc tại một số công trình trên đất Việt Nam mà các anh đâu có dám trừng trị, trong khi thanh niên Việt Nam xuống đường biểu tình chống Trung Quốc xâm lấn hải đảo lãnh thổ Việt Nam thì các anh vâng lệnh Đảng thẳng tay đàn áp không thương tiếc. Các anh son sắt, “chỉ biết còn Đảng còn mình” như thế cũng phải thôi, bởi vì Đảng tiêu thì các anh cũng không còn chỗ dựa dẫm để “Lấy HẾT hạnh phúc của nhân dân” nữa. Tuy miệng luôn hô hào “vì nước quên thân, vì dân phục vụ” hoặc là “vì Đảng quên thân, vì dân phục vụ”, nhưng thật ra các anh đã “vì Đảng quên dân, vì thân phục vụ”. Có như vậy thì lực lượng CAND mới luôn xứng đáng làm đàn chó trung thành với chủ “trong mọi tình huống”, sủa vang điệp khúc trung thành “Chỉ biết còn Đảng còn mình” trước khi được chủ ban cho miếng xương.

Nói đến công lao “trời bể” của ĐCSVN thì lúc nào Bác Hồ cũng có phần, lúc nào cũng phải “Bác và Đảng” đi đôi với nhau cả. Cho nên mới nói lực lượng CAND đã “vì Đảng quên dân, vì thân phục vụ”, thì cũng “vì Bác quên dân, vì thân phục vụ”.

Hôm nay nhân ngày sinh của Bác, lực lượng CAND chắc hẳn phải nhớ ơn Bác nhiều lắm vì nhờ 6 điều răn của bác mà anh nào cũng mập béo, giàu sang cả.

Ngày 19/05/2010
Lê Minh

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”