Công An Sài Gòn Lại Tiếp Tục Gia Tăng Đàn Áp Kỹ Sư Đỗ Nam Hải

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Liên tiếp trong ba ngày, từ 22 đến 24/08/2008, công an Thành Phố Sài Gòn lại tiếp tục gia tăng các hành động đàn áp đối với Kỹ sư Đỗ Nam Hải:

JPEG - 7.6 kb

1. 5h chiều thứ sáu ngày 22/08/2008, khi anh Hải vừa đi xe máy rời khỏi nhà mình tại số 441 Nguyễn Kiệm, Phường 9, Quận Phú Nhuận chừng 200m, để ra công viên Gia Định tập thể dục thì 3 công an mặc thường phục đi 2 xe gắn máy đuổi theo chặn đầu xe của anh lại và nói: “Yêu cầu anh Hải hoặc là quay về nhà hoặc là về trụ sở công an Quận Phú Nhuận. Vì hôm nay anh Hải có ‘lịch làm việc’”. Thay vì đi về nhà, anh Hải đã đi thẳng đến đồn công an trên để chất vấn họ về hành vi chặn bắt đó. Tại đây họ đã giữ anh lại 5 tiếng từ 5h chiều đến 10h đêm

2. 6h chiều thứ bảy, ngày 23/08/2008, công an lại ngăn cản Kỹ sư Hải gặp cô Lư Thị Thu Duyên, một thành viên khối 8406, ngay tại trước cửa quán ăn Bích Vân, số 428 đường Nguyễn Kiệm, Phường 3, Quận Phú Nhuận, đối diện với nhà anh Hải. Việc ngăn chặn này diễn ra trước sự chứng kiến tận mắt của cô Thu Duyên và các nhân viên tiếp tân, bảo vệ quán trên.

3. 9h sáng chủ nhật ngày 24/08/2008, ba công an mặc thường phục lại ngăn chặn Kỹ sư Hải khi anh đang đi xe gắn máy trên đường Hoàng Văn Thụ, Quận Phú Nhuận để đi đá bóng cùng với bạn bè. Sau đó, anh Hải lại bị dẫn giải về công an Quận Phú Nhuận và anh bị giữ tại đó 8 tiếng đồng hồ, từ 9h sáng đến 5h chiều. Giống như tất cả những lần trước, lần này Kỹ sư Hải cũng vẫn kiên quyết không chịu làm việc với công an về bất cứ nội dung nào mà họ nêu ra, ngoài việc lên án họ đã ngang nhiên vi phạm chính Hiến Pháp và Luật Pháp VN. Thời gian còn lại Kỹ sư Hải kê bốn chiếc ghế ra nằm để đọc sách báo. Họ cũng đã tiến hành khám xét các túi quần, túi áo và cốp xe gắn máy của Kỹ sư Hải với mục đích tịch thu điện thoại di dộng của anh. Nhưng thời gian gần đây anh không mang theo điện thoại khi ra đường, nên ý đồ bẩn thỉu trên của họ không thực hiện được.

Như vậy là kể từ ngày 30/07/2008 khi công an Sài Gòn xông vào nhà Kỹ sư Hải để tịch thu trái phép máy laptop, máy in, điện thoại di động, modem để kết nối internet, v.v… của anh đến nay thì công an Sài Gòn đã tiến hành thêm 6 lần chặn bắt và dẫn giải anh về đồn công an Quận Phú Nhuận, đó là các ngày 31 tháng 07, và 04, 16, 17, 22, 24 tháng 08 năm 2008 (2*)

Trong tất cả những lần trên và hàng trăm lần trước đó thì tất cả những công an chặn bắt anh dọc đường và công an làm việc với anh tại đồn đều không đưa ra bất cứ một giấy tờ nào chứng minh họ là công an cả.

Lý do mà công an đưa ra là: vì anh Hải không chịu tự nguyện đi làm việc theo giấy mời, giấy triệu tập và không chịu nộp tiền phạt theo các quyết định xử phạt hành chính nên buộc họ phải chặn bắt và dẫn giải như vậy. Anh Hải nói lại với họ: “Tôi là một người Việt Nam yêu nước, tôi thực hiện các quyền tự do tư tưởng, thông tin, ngôn luận, v.v… theo đúng Hiến Pháp Luật Pháp VN và quốc tế. Chính việc các ông ngang ngược xông vào nhà tôi khám xét, tịch thu tài sản, xử phạt hành chính và cho người theo dõi bám sát tôi suốt ngày, suốt đêm, suốt năm, suốt tháng mới là trái pháp luật. Những lý do mà công an các ông đưa ra ở trên để đàn áp tôi thực chất chỉ là những nguyên cớ giả trá để che đậy cho nguyên nhân thực sự sau đây: các ông nhận chỉ thị của cấp trên để bằng mọi cách dù là độc ác và đê hèn nhất nhằm hành hạ tôi cả thể xác, tinh thần, làm tiêu hao tài sản tiền bạc của tôi. Nói một cách khác, các ông muốn biến cuộc sống của tôi hiện nay dù là đang sống trong nhà tù lớn thì cũng giống như sống trong các nhà tù nhỏ của nứớc CHXHCNVN mà thôi. Tất cả để buộc tôi phải từ bỏ con đường đấu tranh dân chủ đúng đắn của mình, đúng không?” Nghe đến đó họ không nói gì mà chỉ cười trừ vì hiểu rằng anh đã nói đúng tim đen của họ.

Anh Hải nói tiếp: “Tôi nhờ các ông về báo lại với cấp trên của các ông rằng: không bao giờ các ông có thể đạt được mục đích đó đâu! Tôi không thách thức nhưng tôi vẫn khẳng định rằng: giả sử các ông có đến nhà tôi để tước đoạt hết mọi tài sản của tôi thì tôi vẫn có cách để đấu tranh cho dân chủ được, kể cả khi các ông cố tình tạo ra những chứng cứ giả để tống tôi vào tù hay thậm chí là giết tôi đi chăng nữa thì chính sự tù đày hay cái chết của tôi cũng là một đóng góp tích cực cho nền dân chủ VN”.

Đặc biệt ngày chủ nhật 24/08/2008, một viên trung tá công an thuộc phòng PA35 công an thành phố Sài Gòn đã đưa ra một đề nghị khá mới đối với Kỹ sư Đỗ Nam Hải là: “Nếu muốn, anh Hải có thể nhờ người trong giới luật sư để cùng anh đối thoại với chúng tôi về việc xác định xem là công an chúng tôi hay anh Hải đã vi phạm hiến pháp và luật pháp VN trong thời gian qua”.

Sau khi về nhà và trao đổi với Luật sư Lê Trần Luật qua điện thoại và nhận thấy đây là một cơ hội tốt để góp phần thúc đẩy nền dân chủ Việt Nam tiến lên, thì cả Kỹ sư Hải và Luật sư Luật đều đồng ý một cuộc đối thoại như vậy với công an VN.

Ngay sáng thứ hai ngày 25/08/2008, anh Hải đã điện thoại báo cho viên trung tá công an kia về nội dung trên. Ông ta hứa sẽ xin ý kiến cấp trên và báo lại cho anh Hải thời gian và địa điểm của cuộc đối thoại. Cũng trong sáng hôm ấy, Kỹ sư Hải và Luật sư Thạc sĩ Lê Trần Luật đã cùng ký vào “Đơn yêu cầu luật sư hỗ trợ pháp lý”, qua đó, văn phòng Luật Sư Pháp Quyền của Luật sư Luật có trụ sở đóng tại phường 7, Quận Gò Vấp (http://www.luatsuphapquyen.com) sẽ giúp đỡ Kỹ sư Hải về các vấn đề liên quan đến khía cạnh pháp lý theo nội dung của cuộc đối thoại mà phía công an đề nghị như đã nói trên, nếu giờ chót họ chấp nhận đối thoại.

Xin trân trọng kính mời quý độc giả quan tâm theo dõi diễn biến tiếp theo của sự việc, thông qua các bản tin sắp tới của nhóm Phóng Viên Dân Chủ Khối 8406 chúng tôi.

Việt Nam ngày 26/08/2008.

Nhóm Phóng Viên Dân Chủ Khối 8406

(1*) Xem http://doi-thoai.com/baimoi0808_373.html.
(2*)Xem http://tailieu8406.blogspot.com/2008/08/phongvandonamhaiveviectichthutaisan.html, và
http://tailieu8406.blogspot.com/2008/07/tinhtrangcuadonamhai.html)

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.