Công An Vẫn Cố Cô Lập Nhà Dân Chủ Đỗ Nam Hải

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thông báo về tình hình hiện nay của tôi.

(Về việc: Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vi phạm quyền con người.)

Kính gửi: Quý vị và các bạn quan tâm,

Tên tôi là: Đỗ Nam Hải (bút hiệu Phương Nam) Sinh năm: 1959 tại Hà Nội.
Nghề nghiệp: kỹ sư kinh tế ngân hàng.
Chuyên ngành: Tiền tệ – Tín dụng.
Hiện cư ngụ tại: 441 Nguyễn Kiệm – Phường 9 – Quận Phú Nhuận – thành phố Sài Gòn.

Tôi viết thông báo này xin gửi đến công luận trong và ngòai nước, để mọi người biết rõ hơn về tình hình hiện nay của tôi như sau: ngày 11/1/2010 vừa qua, tôi đã đến trụ sở Ủy ban nhân dân phường 9, tại địa chỉ số 92 Trần Khắc Chân, P.9, Q.Phú Nhuận, Sài Gòn để nhận Quyết định số: 1196/QĐ-CC, về việc “Cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực công nghệ thông tin”. Quyết định do ông Phạm Công Nghĩa, chủ tịch Ủy ban nhân dân quận Phú Nhuận, ký ngày 21/12/2009. Người tống đạt cho tôi Quyết định trên là ông Cao Văn Thăng, tân chủ tịch UBND phường 9 – quận Phú Nhuận, với sự chứng kiến của bà Trần Thị Thùy Nga, phó chủ tịch UBMTTQ và bà Nguyễn Thị Như Ý, cán bộ tư pháp phường 9.

Sau khi nhận tờ Quyết định, tôi đã nói với 3 vị trên như sau:“Tôi là người đấu tranh cho tự do dân chủ cho Việt Nam bằng con đường hòa bình bất bạo động. Tôi thực hiện đúng các quyền tự do thông tin, ngôn luận, tư tưởng; trong đó có quyền tự do Internet. Đây không phải là lần đầu tiên tôi nhận được những Quyết định kiểu như thế này của các ông. Từ đầu năm 2006 đến nay, tôi đã nhận được 6 Quyết định xử phạt hành chính ở các cấp khác nhau, với tổng số tiền phạt là 91,5 triệu VNĐ. Đầu tiên là của ông Nguyễn Thành Tài, phó chủ tịch UBND Tp.HCM. Sau đó là của UBND quận 3, UBND và công an quận Phú Nhuận, nhưng tôi đã cương quyết không chịu đóng phạt, dù chỉ là 1 đồng!

Lý do tôi không chịu đóng phạt là bởi 2 lẽ: Thứ nhất, nếu tôi chấp nhận đóng phạt tức là tôi công nhận tôi sai, còn các ông đúng. Thứ hai, số tiền đó sẽ được nộp vào ngân sách để chúng quay trở lại nuôi chính cái bộ máy công an trị này mà đàn áp dân tộc tôi và đàn áp chính tôi. Không! Không bao giờ tôi chấp nhận điều đó! Theo tôi, cách tốt nhất là các ông hãy hủy bỏ ngay những bản quyết định sai trái ấy và trả lại cho tôi tất cả tài sản đã thu giữ. Đồng thời, xin lỗi tôi và gia đình tôi chứ không phải là cứ lấy cái sai phạm sau để chồng lên cái sai trước mãi như thế này.

Còn trường hợp ngược lại, nếu như các ông vẫn có gan “vượt mọi khó khăn” để làm bậy thì tôi cũng có gan chịu. Tất nhiên, sau đó tôi sẽ tố cáo những hành vi vi phạm nhân quyền của chế độ này trước công luận. Trong thực tế, tôi đã bị các ông hàng chục lần xông vào nhà và cướp đi 8 bộ máy tính, 5 điện thọai di động và nhiều phương tiện liên lạc khác, đến nay chưa hề trả lại cho tôi một thứ nào. Nhưng các ông không có hy vọng gì để khuất phục được tôi đâu!”

Nghe tôi nói đến đây, ông Cao Văn Thăng nói:“Từ góc độ cơ quan nhà nước, chúng tôi giải thích cho ông Hải rõ về các quyền tự do ngôn luận, trong khuôn khổ pháp luật. Việc tịch thu máy tính, máy điện thọai, … của ông là nhằm mục đích tịch thu tang vật, phương tiện liên quan đến hành vi vi phạm pháp luật, chứ chúng tôi không đi cướp của ông.”.

Tôi liền nói với ông ta: “Thôi, ông không phải lên lớp tôi nữa đâu. Tôi đã nghe đến phát chán điều này từ miệng các sỹ quan an ninh Việt Nam, tại các đồn công an khác nhau khắp từ Bắc chí Nam, trong suốt bao năm qua rồi. Tôi khẳng định: bản chất của vấn đề này là ăn cướp và tôi đã gọi đúng tên sự việc, theo đúng cái bản chất ấy!”

Sở dỹ có Quyết định trên là do: ngày 26/3/2009, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã huy động một lực lượng lớn nhiều chục người, bao gồm: công an thành phố Sài Gòn, công an quận Phú Nhuận, các cán bộ, nhân viên thuộc UBND, Ban tư pháp, Mặt trận tổ quốc và công an phường 9, quận Phú Nhuận, đại diện tổ dân phố, … xông vào nhà tôi để “Cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt hành chính” số 174/QĐ-CC, cũng do ông Phạm Công Nghĩa ký ngày 16/3/2009. Sau đó lấy đi của tôi một bộ máy tính, máy in, modem dùng để kết nối Internet, điện thọai di động, …

Hôm đó, trước mặt họ, tôi đã ghi ngay vào mặt sau của bản Quyết định 174/QĐ-CC như sau: “Đây là một hành động ăn cướp của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đối với tôi. Họ khác với lũ ăn cướp ở ngòai xã hội là: bọn kia thì cướp không có giấy phép, còn bọn này thì cướp có giấy phép. Thế thôi!”. Nhân đây, tôi cũng xin gửi kèm tới quý vị và các bạn quan tâm những tấm ảnh chụp bản Quyết định số 1196/QĐ-CC nói trên và hàng trăm các lọai Giấy Mời, Giấy triệu tập, Biên bản, Quyết định tạm giữ người, tạm giữ “tang vật”, Quyết định xử phạt, cưỡng chế xử phạt hành chính, … do “Vi phạm trong lĩnh vực quản lý, cung cấp và sử dụng dịch vụ Internet” của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đối với tôi, trong 6 năm qua. (2004 – 2010).

Dự đóan là trong những ngày sắp tới, họ sẽ lại dùng một lực lượng lớn xông vào nhà tôi để “kê biên tài sản” như bao lần trước. Cũng cần nhắc lại rằng: từ tháng 8 năm 2004 và đặc biệt là từ ngày 8/4/2006 (ngày thành lập Khối 8406) đến nay, xung quanh nhà tôi luôn có công an mặc thường phục canh gác công khai suốt ngày đêm, với 7 ngày/tuần và 365 ngày/năm. Một tổ chốt gác của họ thường có 3 người, đi 2 xe gắn máy. Họ thường ngồi đọc báo ngay trước cửa ngôi nhà số 430 Nguyễn Kiệm (nơi có sạp báo và dịch vụ rửa xe gắn máy), đối diện với nhà tôi. Đồng thời, chốt tại đầu hẻm 429 Nguyễn Kiệm để canh gác phía cửa sau nhà tôi. Bất cứ ai đi ngang, dù chỉ để ý một chút cũng nhận ra ngay họ. Tôi đi đâu họ cũng đi theo. Họ cũng đã 3 lần ngang nhiên ngăn chặn tôi đi Hà Nội mà không hề đưa ra bất cứ một lý do nào, v.v…

Vào ngày mai, 20/1/2010, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam sẽ đưa ra tòa xét xử luật sư Lê Công Định và các bạn Trần Hùynh Duy Thức, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung, về “tội danh” chiếu theo Điều 79 của Bộ luật hình sự nước CHXHCNVN là: “Họat động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Nhân dịp này, tôi xin được một lần nữa khẳng định: cũng như những người đã bị chế độ độc tài tòan trị này đưa ra xét xử trước đó, theo Điều 79 hoặc Điều 88 của BLHS (“Tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”) thì tất cả họ đều là những người yêu nước. Họ không hề có tội! Chính những kẻ bắt và đem ra xét xử, kết án họ mới là có tội trước dân tộc và lịch sử! Những kẻ ấy nhất định sẽ phải trả lời trước công lý trong một tương lai không xa, khi dân tộc này chuyển mình!

Chúng tôi, những người đang cùng các bạn đấu tranh cho một nước Việt Nam mới luôn luôn sát cánh bên các bạn! Và chúng ta cùng giữ vững niềm tin vào sự tất thắng của cuộc đấu tranh này. Cuộc đấu tranh cho một nước Việt Nam mới với một xã hội dân sự, trong đó tôn trọng mọi sự đa nguyên ý kiến và một chính trường đa đảng. Mong các bạn hãy ấm lòng và luôn được chân cứng đá mềm để vững vàng vượt qua mọi khó khăn, thử thách. “Tự do không thể van xin mà được! Tự do phải giành lấy mới có!” (Nguyễn An Ninh: 1900 – 1943).

Thành phố Sài Gòn, ngày 19/1/2010.
Đỗ Nam Hải.
Thành viên Khối 8406.

Phụ lục:

1) Kỹ sư Đỗ Nam Hải nhận định về vụ án sắp xử: http://www.danchimviet.com/articles…

2) Thư ngỏ về tình hình hiện nay của tôi (19/1/2007):
http://www.vietvungvinh.com/Portal….

3) Lên án công an Sài Gòn hành hung anh Đỗ Nam Hải:
http://www.dcvonline.net/php/module…

4) Phỏng vấn Ks Đỗ Nam Hải về việc anh bị tịch thu tài sản, ngày 30/7/2008 vừa qua: http://thangtien.de/index.php?optio…

5) Thư Ngỏ gởi Quốc Hội và Chính Phủ của Phương Nam (ngày 10-12-2004): http://www.shcd.de/dautranh%20DC/ph…

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh do lực lượng Tuần duyên Đài Loan công bố: Một tàu của Hải cảnh Trung Quốc di chuyển gần bờ biển quần đảo Mã Tổ (Matsu), Đài Loan, ngày 14/10/2024. Ảnh: AP

Chiến tranh không tiếng súng: Bắc Kinh toan tính phong tỏa năng lượng Đài Loan

Trung Quốc đã thay đổi hẳn chiến lược nhằm thôn tính Đài Loan. Cho dù không từ bỏ hoàn toàn phương án cuối cùng là phát động một cuộc chiến tranh thông thường, nhưng kể từ năm 2022, dường như Bắc Kinh đã ưu tiên hướng đến phương án phong tỏa tuyến hàng hải vận chuyển năng lượng mang tính sống còn đến đảo Đài Loan. Mục tiêu là nhanh chóng khiến kinh tế Đài Loan tê liệt, sau đó là gây bất ổn xã hội và cuối cùng buộc Đài Bắc đầu hàng.

Các diễn giả trao đổi trong buổi ra mắt báo cáo Cập nhật tình hình kinh tế Việt Nam của World Bank hôm 15/5/2026. Ảnh: World Bank

Nền kinh tế đang kiệt đi và dự báo của World Bank

Hôm 15/5, World Bank dự báo kinh tế Việt Nam tăng trưởng 6,8% năm 2026. Đồng thời, họ cũng thừa nhận mức tăng trưởng 8% năm 2025 của Việt Nam là cao nhất ASEAN…

Những lời lẽ dành cho Việt Nam rất tích cực…

Nhưng con số 6,8% lại thấp rất xa so với mục tiêu tăng trưởng hai con số giờ gần như đã trở thành một thứ “pháp lệnh.”

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.

Ảnh minh họa: VNTB

Từ luật sư đến bác sĩ: Cải cách thủ tục hay gia tăng kiểm soát?

Nếu mục tiêu chỉ là cải cách thủ tục, tại sao phải trao thêm cho chủ tịch xã, trưởng Công an xã quyền tước chứng chỉ hành nghề luật sư – một thứ vốn do Bộ Tư pháp và các thiết chế chuyên môn giám sát?

Nếu mục tiêu chỉ là giảm tải cho Bộ Y tế, tại sao không củng cố các hội đồng y khoa độc lập, mà lại giao trọn quyền cấp, thu hồi giấy phép bác sĩ cho chủ tịch tỉnh?

Đó không còn là chuyện “rút ngắn quy trình,” mà là chuyện ai được cầm chìa khóa nơi vận hành cả hệ thống.