Cùng Nhau Vào Tù

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 114.9 kb

Hình hành hương minh niên tại Thái Hà. Có lẽ hầu hết những người có trong hình đều đã đến Thái Hà trong những ngày này. Cứ theo lệnh ban ra thì thế nào cũng phải xây thêm nhà tù. Và thế nào Việt Nam cũng được ghi vào guiness nước có nhiều tội phạm Công giáo nhất thế giới. Ôi “tai tiếng” biết bao nhiêu!

Mẹ ơi! Đoái thương xem nước Việt Nam
Trời u ám chiến tranh điêu tàn
Mẹ hãy giơ tay ban phúc bình an
Nước Việt Nam qua phút nguy nan.

Chưa bao giờ tôi hát bài hát này say sưa và nhiệt huyết như trong những ngày qua, hát hằng ngày và hát nhiều lần trong ngày để hiệp thông cầu nguyện cho các Cha, các Tu sĩ và bà con anh chị em giáo dân Thái Hà.

Tôi cũng theo dõi sát sao tình hình của Thái Hà trên các website từng giờ, tôi cũng được vinh dự ra thăm viếng và cầu nguyện tại Linh Địa Đức Bà vào ngày 19/8 vừa qua, từ đó hình ảnh quý Cha, và bà con Thái Hà đã ngự trị trong trái tim tôi, đặc biệt là Cha Mathêu Vũ Khởi Phụng mà tôi được vinh dự cùng sống và chia sẻ với Cha 3 ngày, qua cuộc “Họp Mặt 3 Miền Bắc – Trung – Nam” tại Đan Viện Xitô – Ninh Bình vào các ngày 17/18 và 19 tháng 8 năm 2008 vừa qua.

Trong mấy ngày qua đọc các bản tin từ phía chính quyền Hà Nội, tôi càng cảm thấy phẫn uất vì những hành động và chỉ thị của các kẻ có quyền khi tuyên bố sẽ truy tố tất cả những ai đến Thái Hà cầu nguyện bất kể người đó là ai, cho dù là Giám mục, Linh mục, Tu sĩ hay là giáo dân ở nơi khác đổ về. Vì sự hiện diện của các Qúy Đức Cha, Qúy Cha họ cho là hành vi “ vi phạm pháp luật”, có tính cách xúi giục và kích động.

Những hành vi đê hèn của họ từ ngày 28/8/2008 tới nay quá rõ ràng, có lẽ không cần phải nói thêm nữa, vì đã có rất nhiều bài viết vạch trần những hành vi bỉ ổi của họ rồi, đến hôm nay họ lại thêm những lời đe dọa.

Tôi thật xúc động khi đọc bài phỏng vấn của Đức Cha Sang, Giám Mục Thái Bình: “Chữ tù liền với chữ tu một vần”, và càng xúc động hơn khi khi biết có Linh Mục Đoàn Hạt Thuận Nghĩa – Giáo Phận Vinh đến Thái Hà từ sáng sớm ngày 12/9 để cùng hiệp thông với Thái Hà và cùng “vi phạm pháp luật”. Đến chiều lại có Hai Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt TGM Hà Nội và Đức Cha Phêrô Nguyễn Văn Đệ, Giám Mục Phụ Tá Bùi Chu đến viếng thăm Linh Địa Đức Bà, Cùng đi với hai Đức Cha, có cha Tôma Nguyễn Xuân Thủy, Tổng Quản Lý TGP Hà Nội và cha Antôn Phạm Văn Dũng, Phó Chánh Văn phòng Tòa TGM Hà Nội. Càng xúc động mạnh mẽ hơn khi tin hành lang chưa rõ thực hư thế nào cho biết: “Đức Giám Mục Phụ Tá Bùi Chu nói rằng các Giám Mục đến kính viếng Linh Địa Đức Bà đều phạm tội và đều phải đi tù hết. Còn mình Ngài ở lại buồn cho nên Ngài cũng đến phạm tội để được tù chung cùng các Giám Mục khác cho vui”. Hai vị Giám Mục đi giữa những tiếng vỗ tay chào mừng của cộng đồng tín hữu khắp nơi đang nô nức hành hương về Thái Hà.

Để cùng hiệp thông với các Cha, các Tu sĩ và bà con giáo dân Thái Hà, tôi thiết nghĩ các Giám Mục giáo phận kêu gọi các Linh Mục ở các giáo xứ hãy tổ chức đồng loạt cho giáo dân các buổi đốt nến cầu nguyện cách riêng cho giáo xứ Thái Hà, không phải tổ chức một lần mà sẽ tổ chức hằng tuần và kéo dài cho đến khi nào công lý được sáng tỏ.

Nghe Đức Cha Sang GM Thái Bình nói: “Chào các bạn … tôi đi tù”, rồi các Linh Mục Đoàn Hạt Thuận Nghĩa, cũng muốn đi theo, đến chiều lại có thêm Đức Cha Kiệt TGM Hà Nội, Đức Cha Đệ GM Phụ Tá Bùi Chu và một số Cha nữa cũng muốn được vào tù chung cho vui, như một ngọn lửa hồng đang thiêu đốt lòng tôi, tôi cũng chỉ muốn hét to lên rằng: “Các Cha ơi!.. Cho con theo với…”.

Khi tất cả mọi người cùng đồng tâm nhất trí, cùng hiệp thông với Thái Hà cách này hay cách khác mà dẫu có phải bị bắt bớ, tù đày thì đó cũng là một niềm vinh dự. Một niềm vinh dự trong Đức KiTô Phục Sinh.

- Xin thắp lên một ngọn nến hiệp thông với Thái Hà.

Nắng Saigon
Dòng Chúa Cứu Thế

****

Video Đức TGM Hà Nội Và ĐGM phụ tá Giáo Phận Bùi Chu
Thăm Thái Hà Chiều 12.9.2008

“Biết Cha Bề Trên và các cha đi làm việc với chính quyền hết, không có ai ở nhà, cho nên chúng tôi đến giữ nhà thay cho các cha”. Đó là câu nói vui của Đức Cha Ngô Quang Kiệt với anh chị em giáo dân đang có mặt tại Thái Hà.

“Làm việc” xong, cha xứ Vũ Khởi Phụng đã về và vui mừng tiếp Đức TGM và Đức cha phụ tá Giáo Phận Bùi Chu.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.