Cuối thu nhớ bạn!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đã khá lâu tôi chưa có tin tức gì thêm kể từ khi nghe tin bạn tôi bị bắt cóc ngày 30/7/2011. Nay, đang lúc tản bộ dưới tiết thời se lạnh của lúc giao mùa, tôi nhận được tin các bạn tôi sắp bị đem ra xét xử với tội danh cáo buộc“hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Mặc dầu tôi đã được nghe và biết nhiều về những những vụ án xét xử theo lối chụp mũ, gán ghép tội danh cho những người không có cùng quan điểm với đảng cộng sản Việt Nam hoặc lên án về sự thối nát của chính quyền hiện nay. Đối với trường hợp của bạn tôi, tôi mới thấm thía hơn sự man rợ của nhà cầm quyền. Đơn giản bởi tôi là một trong những người bạn thân tình hơn 10 năm qua nên tôi hiểu được bản chất, tâm tính và việc làm của bạn tôi. Tuy là những người trầm tính, nhưng nếu có ai đó quan tâm về các khía cạnh xã hội như việc đạo đức đang bị xuống dốc trầm trọng: lối sống buông thả, sống thiếu lí tưởng, sống vội, sống gấp trong tầng lớp thanh niên, sinh viên dẫn đến tình trạng nạo phá thai tràn lan; những trẻ thơ vô tội bị giết hại khi chưa lọt lòng mẹ, bị vứt bỏ lúc mới chào đời; những trẻ thơ khuyết tật bị chính cha mẹ mình bỏ rơi…cũng như việc thao thức trước sự vô cảm đang hoành hành cả dân tộc… thì nếu có dịp đặt chân đến thành phố Vinh, Nghệ An, quí vị hãy tìm đến những địa danh như: Trung Tâm Bảo Vệ Sự Sống Gioan Phaolo II, Trung tâm Khuyết Tật 19-3, giáo xứ Yên Hòa, giáo xứ Xuân Mỹ thì những cái tên Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu luôn được nhắc đến với một niềm kính trọng và biết ơn.

Tôi đã được nghe nhiều về những bàn luận và đánh giá, nào là chế độ này muốn biến mỗi người dân thành những ốc đảo, sống ích kỉ, tư lợi, hèn nhát…nhưng nhiều lúc tôi không dám tin hay nói đúng hơn là tôi vẫn hi vọng đó không phải là sự thật. Nhưng, khi bạn tôi bị gán cho một cái tội “lật đổ chính quyền nhân dân”, sau đó là những màn tung tin đồn nhảm đầy ác ý của những viên an ninh nằm vùng để biến các bạn tôi thành những tội đồ ghê tởm thì quả thật tôi chẳng biết dùng từ nào để diễn tả được cái gọi là chính quyền “do dân và vì dân” này nữa.

JPEG - 78.6 kb
Anh Hồ Đức Hòa chia sẻ cùng các bạn trẻ trong ngày mồng 3 tết Nguyên Đán, ngày gặp mặt những người trẻ của giáo xứ Yên Hòa, Gp Vinh

Anh Hồ Đức Hòa, tốt nghiệp cử nhân ngoại ngữ Anh, Pháp; cử nhân quản trị kinh doanh; cử nhân kinh tế và là giám đốc công ty chứng khoán có uy tín tại thành phố Vinh. Anh là một người luôn được biết đến như một tấm gương mẫu mực trong mọi lĩnh vực của cuộc sống, từ đời sống tâm linh đến công việc làm ăn và các mối quan hệ. Từ người thân, làng xóm, giáo xứ, bạn bè, sinh viên đến các linh mục, tu sĩ…tất cả đều biết, quí mến và kính trọng anh. Lí do đơn giản chỉ vì anh là người giỏi giang, sống chuẩn mực, chân thành nhất là luôn biết sống cho mọi người. Bạn bè thường gọi anh là “Hòa cá trích”, bởi đến nhà anh lúc nào cũng thấy anh ăn cơm với loại cá này và rau luộc (cá trích: loại cá biển nhỏ bằng ngón tay cái, là loại cá rẻ nhất ngoài chợ). Nói như thế không phải vì anh keo kiệt nhưng là anh đang gom góp gần như tất cả những đồng tiền mình có được để giúp đỡ các bạn sinh viên nghèo, giúp đỡ các trẻ khuyết tật 19-3. Ngôi nhà khang trang của trung tâm khuyết tật 19-3 có được như ngày hôm nay là nhờ sự hi sinh cao cả của anh. Vì anh là người như thế nên từ khi bị bắt cóc cho đến nay, những tên an ninh kì cựu nằm vùng cũng không thể làm cho tinh thần của gia đình, làng xóm, giáo xứ nơi anh ở phải nao núng trước những cách thức bẩn thỉu như tung tin đồn nhảm về anh. Năm nay anh đã ở tuổi 42, với sự thành đạt và uy tín của mình, anh dễ dàng tìm cho mình một mái ấm gia đình để vun vén như nhiều người khác nhưng anh vẫn chưa thực hiện bởi anh thấy có quá nhiều việc cần sự có mặt và bàn tay của anh. Đó là lời tâm sự chân thành của anh trước những quan tâm của mọi người. Anh là một người như thế!

JPEG - 51.3 kb
Anh Đặng Xuân Diệu đang mang sách vở, bút mực cho các học sinh vùng bị lũ lụt tại Hương Khê- Hà Tĩnh tháng 10 năm 2010

Với anh Đặng Xuân Diệu. Là người đạo đức, học giỏi. Anh tốt nghiệp Đại học Bách khoa Đà Nẵng với tấm bằng kỹ sư cầu đường hạng giỏi, anh đã có công việc ổn định, có thu nhập cao, vị trí công việc của anh có rất nhiều người thèm muốn bởi ở đó có thể dễ dàng biến của công thành của cá nhân, đó là Phòng Quản Lí Các Dự Án Cầu Đường của Sở Giao Thông Vận Tải Nghệ An. Nhưng là người Công giáo, được biết đến trong một gia đình có tiếng là đạo đức, chính truyền thống tốt đẹp này của gia đình đã giúp anh có lối sống “khác người” (từ mà những người trong cơ quan và những người không có đức tin thường gọi anh). “Khác người” bởi anh không đàn đúm nhậu nhẹt, không trai gái bồ bịch…mà ngoài giờ ở cơ quan, anh luôn dành hết quĩ thời gian còn lại của mình cho công việc bảo vệ sự sống, đến với những mảnh đời bất hạnh, giúp đỡ những sinh viên nghèo vượt khó…và anh là một sáng lập viên của Trung Tâm Bảo Vệ Sự Sống Gioan Phaolo II. Anh cùng các thành viên luôn dành hết tình cảm, vật chất của mình để giúp những trẻ thơ bị chính cha mẹ mình giết hại có được một quan tài và một chỗ chôn cất tử tế; giúp các bạn trẻ lỡ lầm có chỗ dung thân trong thời gian thai ngén và sinh nở; quyên góp quần áo cũ, sách vở, chăn màn để giúp đỡ bà con những vùng bị thiên tai, lũ lụt; kêu gọi những nhà hảo tâm giúp đỡ xe lăn cho những người khuyết tật, giúp đỡ các sinh viên nghèo vượt khó…mặc dầu luôn quan tâm và dành hết những gì mình có cho những công việc như thế, nhưng anh không quên trau dồi cho mình những kiến thức từ sách vở, internet. Chính vì thế, ngoài những công việc đầy hi sinh như thế, anh luôn trau dồi cho mình những sự hiểu biết bằng việc đọc sách, nghiên cứu các tài liệu, đúc rút từ sự trải nghiệm của cuộc sống …chính vì thế mà anh luôn có những câu nói, những lời phát biểu rất chí lí và có ý nghĩa thâm sâu. Tôi nhớ rất rõ anh đã từng chia sẻ với tôi và các bạn những tâm tình của anh, trong đó có câu “Một cuộc đời thành công nhất nghĩa là có cơ hội đối mặt và chiến thắng nhiều khó khăn nhất. Cuộc đời đó đã đè bẹp nhiều nỗi sợ hãi nhất, giẫm nát nhiều chông gai nhất, xé rách nhiều cam go nhất, đạp đổ nhiều chước cám dỗ nhất và đánh gục nhiều thách thức nhất” mà tôi luôn nhớ và trăn trở mỗi ngày.

Các anh là những người như thế nên tôi và mọi người quen biết đều xác tín một điều rằng, những con người như các anh sẽ không làm bất cứ điều gì trái với lương tâm. Và điều này chắc chắn những viên an ninh điều tra cũng đã thấy rõ nơi các anh trong hơn 1 năm giam giữ vừa qua. Nhưng vì phải làm theo chỉ đạo của những kẻ vô lương tâm nên họ đã dẫm đạp lên tất cả.

Tôi vẫn luôn quả quyết rằng, các anh vô tội. Và cho dù nhà cầm quyền có thể chụp mũ, tra tấn, kết tội và bỏ tù các anh, nhưng tâm hồn, việc làm của các anh sẽ luôn được chúng tôi và những người tiến bộ đón nhận và xiển dương.

Các anh là mẫu mực và niềm tự hào của chúng ta!

Thành phố Vinh, ngày 18 tháng 11 năm 2012

Anthony Thiên Ân (TNCG)

Nguồn: Thanh Niên Công Giáo

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…