Đại hội 13 chả có gì mới!

Phùng Hữu Phú, Phó Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận Trung Ương đảng CSVN. Ảnh: Thanh Niên
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Cứ năm năm một lần, đảng CSVN tổ chức đại hội đảng. Họp hành nhiều nhất và ồn ào nhất trên báo chí có hai khâu chuẩn bị là tiểu ban văn kiện và tiểu ban nhân sự. Cả hai tiểu ban này nằm dưới sự lãnh đạo của ông Nguyễn Phú Trọng.

Trên bề nổi, nó ồn ào là vì hai tiểu ban này có nhiệm vụ: một bên thì lo chính sách đường lối cho 5 năm tới và một bên thì soi rọi để chọn ra 200 ủy viên tân trung ương đảng và phân chia ai làm tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội trong hàng tứ trụ.

Tuy nhiên trong thực tế, mọi dàn xếp đã được tính toán bên trong bởi một số “bố già” ở hậu trường, nhưng người ta làm ra vẻ khẩn trưởng, căng thẳng chỉ là để “quan trọng hóa” vấn đề, nhằm để câu “view” theo cách nói của thời đại mạng. Nói cách khác, mọi chuyện đã được một số bố già trong Bộ Chính Trị cũ quyết đoán, nhưng họ vẽ ra nhiều phiên bản ly kỳ để khơi dậy sự tò mò của dư luận.

Không cần chờ đến đại hội đảng, người ta đã sắp hàng ngũ tứ trụ hiện nay sẽ là: Trần Quốc Vượng (tổng bí thư); Nguyễn Xuân Phúc (chủ tịch nước); Vương Đình Huệ (thủ tướng), Trương Thị Mai (chủ tịch quốc hội) cho 5 năm tới (2021-2026).

Còn về đường lối, chính sách thì vẫn là đu dây giữa Mỹ và Trung Quốc, gia tăng thu hút đầu tư ngoại quốc để đến giữa thế kỷ 21, Việt Nam đạt được ước mơ “công nghiệp hóa”  mà đáng lý ra đã phải hoàn tất vào năm 2020, nhưng vì lực bất tòng tâm.

Nhưng nếu cứ để cho dư luận loan truyền như vậy sẽ khiến cho việc tổ  chức đại hội 13 không còn mấy ai quan tâm. Chính vì thế, CSVN mới đưa một số con vẹt lên diễn hài trong một số hội nghị và dùng báo chí lề đảng, thổi phồng về những “cái mới” của đại hội 13.

Tiêu biểu nhất cho màn trình diễn “cái mới” tuần vừa qua là báo chí lề đảng đồng loạt loan tải về việc ông Tiến Sĩ Phùng Hữu Phú với chức phó chủ tịch thường trực Hội Đồng Lý Luận Trung Uơng, đăng đàn giới thiệu “những điểm mới” của văn kiện đại hội 13 vào ngày 10 tháng Sáu tại Hội nghị hướng dẫn cán bộ Tuyên Giáo.

Theo ông Phú, dự thảo văn kiện này sẽ có nhiều cái mới, tuy nhiên khi đọc qua các trích dẫn của ông ta, người ta không những phì cười mà thấy thương hại cho ông Phú cố dùng từ ngữ mới để ráng khoả lấp những điều quá cũ.

Đó là những suy diễn, lý luận vòng vo không khác một mớ từ ngữ quảng cáo cho hình thức chủ nghĩa xã hội theo kiểu dán thuốc dán để chữa bệnh, nhưng chưa hết đau chỗ này lại phải dán chỗ kia. Đó là miệng lưỡi của kẻ quảng cáo chứ không phải là ông thầy thuốc. Sau những biện luận mâu thuẫn, cuối cùng thì Phó Chủ Tịch Phùng Hữu Phú cũng đi đến kết luận đáng giá là đảng phải gắn chặt với chủ nghĩa Mác-Lênin để duy trì thế độc quyền lãnh đạo.

Thứ nhất, ông Phú cho rằng “Đảng là linh hồn, nhưng sức mạnh phát triển đất nước là hệ thống chính trị.” Điều này thật ra chẳng có gì gọi là mới. Vì nếu nói đảng là linh hồn thì đảng phải ngon lành, phải tốt đẹp để dẫn dắt toàn dân, sao lại là hệ thống chính trị làm chuyện đó. Sau 90 năm tồn tại, cái linh hồn này chỉ còn là những trang lý thuyết kinh điển, hoàn toàn xa rời những đòi hỏi tiến lên của đất nước.

Vả lại trên thực tế, ở Việt Nam dù chế độ có đầy đủ 3 ngành lập pháp, hành pháp và tư pháp nhưng đó chỉ là hình thức dân chủ giả hiệu mà tất cả quyền lực tập trung trong tay đảng cầm quyền. Nói cách khác, Việt Nam không có hệ thống chính trị tam quyền phân lập đích thực như các nước dân chủ Tây phương, vì vậy hệ thống chính trị lập ra chỉ để làm người thừa hành của đảng.

Thứ hai, ông Phú nói “phấn đấu đến giữa thế kỷ 21, nước ta trở thành nước phát triển theo định hướng xã hội chủ nghĩa.” Người ta còn nhớ, trước đây đảng đã khẳng định phấn đấu đến năm 2020, Việt Nam trở thành nước công nghiệp hoá, hiện đại hoá; nhưng đến năm 2016 thì nói là khó quá. Đến tháng Ba năm 2018, nghị quyết của Bộ Chính Trị hẹn 10 năm sau, tức năm 2030 sẽ hoàn thành mục tiêu này và “cơ bản trở thành nước công nghiệp theo hướng hiện đại.” Nay ông Phú lại nói đến giữa thế kỷ 21 tức năm 2050 Việt Nam trở thành nước phát triển theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Đúng là bánh vẽ!

Ông Phú quên mất phát biểu của ông Trọng vào năm 2013 rằng: “Đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.” Hoá ra đến giữa thế kỷ 21 này cũng chẳng có gì mới ngoài những lời hứa hẹn hào nhoáng, qua cửa miệng của nhà lý luận từ trung ương.

Thứ ba, ông Phú cho rằng ý kiến đòi từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin là một sai lầm, vì khi không còn thừa nhận chủ nghĩa Mác, tức phủ nhận vai trò và nhiệm vụ của đảng CSVN. Từ đó sẽ mở đường cho đa đảng, tức có sự cạnh tranh với đặc quyền lãnh đạo của đảng. Trong thâm tâm, đây là mối lo âu lớn nhất của đảng vì nó va chạm đến hồi kết cuộc của một chế độ tồn tại trên nền tảng một lý thuyết chính trị đã tan rã từ lâu.

Cho tới ngày nay, quan điểm của những người cộng sản Việt Nam vẫn không chấp nhận sự sụp đổ của Liên Xô và Đông Âu là hiện tượng tất yếu của một chủ thuyết đã cạn nguồn tư duy. Họ cho rằng ở nước Nga năm 1991 chủ nghĩa cộng sản không tan rã, mà chỉ có cơ chế cầm quyền sụp đổ. Nói cách khác đảng CSVN phải luôn luôn gắn chặt với chủ nghĩa Mác-Lê để giữ độc quyền cai trị. Như vậy có khác gì chủ trương của đảng xưa nay?

Từ xưa đến nay, đã có biết bao trào lưu tư tưởng nổi bật, nhưng không trào lưu nào ngự trị lâu dài như một định lý toán học. Chủ nghĩa cộng sản ra đời giữa thế kỷ 19, được Liên Xô tận dụng để phát triển đất nước hòng đuổi kịp Tây phương. Nhưng Liên Xô đã thất bại sau 70 năm trụ trên một nền tảng hoang tưởng, nên nước Nga phải chuyển hướng và chủ thuyết cộng sản đã bị thải hồi trong trong giòng tư tưởng nhân loại. Lẽ ra đó phải là bài học lớn cho Việt Nam, nên có can đảm từ bỏ một lý thuyết đã bế tắc, từ lâu là vật cản cho đà phát triển của đất nước.

Thứ tư, ông Phú biện luận rằng không thể có đảng mạnh mà nhà nước yếu. Ngược lại, cũng không có nhà nước mạnh mà đảng yếu, cả hai phải song hành để nắm giữ quyền lực. Thế nhưng trong thực tế, ai cũng biết ở Việt Nam đảng và nhà nước chỉ là một. Đảng cầm quyền đúng nghĩa thông qua hệ thống cấp uỷ từ trên xuống dưới và nhà nước chỉ là công cụ của đảng để trực tiếp kiểm soát và sai khiến nhân dân. Vậy thì đâu có gì gọi là mới?

Nói tóm lại, có ai đó đã từng ví đảng CSVN như con tắc kè, cứ 5 năm “đến hẹn lại lên,” nó tạo ra màn đổi màu để thu hút sự chú ý của dư luận, làm bệ phóng cho ê-kíp mới, tiếp tục lần theo đường mòn “định hướng xã hội chủ nghĩa” cho đến ngày bị người dân vùng lên loại bỏ mà thôi.

Phạm Nhật Bình

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Nhận định của chủ tịch Đảng Việt Tân về tình trạng đấu đá trên thượng tầng lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam

Chỉ trong vòng hai năm, 6 người trong Bộ Chính trị, cơ quan lãnh đạo cao nhất của đảng CSVN bị kỷ luật và buộc phải từ chức trong số 18 người ủy viên – chiếm 33%, cho thấy là chưa có nhiệm kỳ nào mà sự xung đột quyền lực lại xảy ra một cách gay gắt và lộ liễu như nhiệm kỳ 13. Hệ quả của sự xung đột này đang là sự trì trệ của bộ máy hành chánh và đang khiến cho tình hình kinh tế xã hội Việt Nam ngày càng suy thoái và hỗn loạn.

Hơn bao giờ hết, Việt Nam đang cần một sự thay đổi toàn diện.

Ông Phạm Minh Chính (trái) ôm chúc mừng ông Tô Lâm sau khi ông Tô Lâm tuyên thệ nhậm chức chủ tịch nước. Ảnh: Quốc hội via AP

Chính trường Việt Nam sau khi ông Tô Lâm rời Bộ Công an lên vị trí chủ tịch nước

Sau khi ông Tô Lâm đăng quang vị trí chủ tịch nước của Việt Nam, mọi cặp mắt của các nhà quan sát chính trị Việt Nam đều đổ dồn vào vị trí khác: Tổng bí thư. Đây chỉ là vị trí cao nhất của một tổ chức đảng, nhưng theo Hiến pháp 2013 hiện hành thì đó là nguyên thủ quốc gia trên thực tế, là vị trí nắm thực quyền đối với mọi vấn đề trọng yếu của đất nước.

Ảnh chụp bài báo Dân Trí

Thầy cô, cha mẹ hay con buôn?

Với tôi, câu chuyện một cháu bé ngồi nhìn 31 bạn cháu cùng các cô vui vẻ ăn liên hoan chỉ vì mẹ cháu không đóng quỹ Phụ huynh, là thảm họa đáng sợ của văn hóa, của giáo dục và cao hơn nữa là của lương tâm con người. Bản thân việc tranh cãi đúng, sai của người lớn quanh mấy chục ngàn đồng, đặt cạnh sự tổn thương ghê gớm của một cháu bé 6 tuổi, cũng đã phản ánh về một sự suy đồi trầm trọng trong lối sống, lối nghĩ thực dụng hiện nay.

Cha con ông Hun Sen (trái) và ông Hun Manet, người là cựu thủ tướng và đương kim chủ tịch Thượng Viện Cambodia, người là đương kim thủ tướng, theo đuổi dự án kênh đào Phù Nam (Funan Techo) vì có sự tiếp tay của Trung Quốc. Ảnh minh họa: Tang Chhin Sothy/ AFP via Getty Images

Với kênh đào Phù Nam, Trung Quốc siết Việt Nam bằng thòng lọng Cambodia?

Viết trên Nikkei Asia ngày 23/5, ông Sam Rainsy (đồng sáng lập và quyền lãnh đạo đảng Cứu Quốc Cambodia, cựu bộ trưởng Tài Chính), chính trị gia Cambodia lưu vong, nhấn mạnh, yếu tố thương mại lẫn nông nghiệp dường như không phải là lý do thực sự khiến ông Hun Sen, cựu thủ tướng và là đương kim chủ tịch Thượng Viện Cambodia, và ông Hun Manet, đương kim thủ tướng, theo đuổi dự án kênh đào Phù Nam (Funan Techo).