Đại hội XIV và Hậu nghiệp của Tô Lâm

Ông Tô Lâm phát biểu trong buổi tiếp các học giả, nhà khoa học trong nước và quốc tế tham dự Hội thảo Quốc tế Việt Nam học lần thứ 7, tại trụ sở trung ương đảng CSVN hôm 26/10/2025
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nguyễn Khắc Mai – Chủ tịch Hiệp hội Nghiên cứu Minh triết Việt Nam

Một nhà tư tưởng khoa học từng nhắc nhở: “Muốn sửa sai mà vẫn khư khư giữ nguyên cái tư duy đã sinh ra mọi sai lầm ấy, thì đừng mơ có kết quả! Cùng một cái đầu gây ra rắc rối thì làm sao lại chính cái đầu ấy giải quyết được rắc rối?” Mạch tư duy minh triết này được cho là lấy từ một ý tưởng của Albert Einstein nhưng hình như nhiều người vẫn chưa ra được bài học.

Tôi mượn tín niệm của nhà Phật về karma (nghiệp) để luận về con đường chính trị của anh Tô Lâm. Những gì anh đã làm — thân, khẩu, ý — từ khi còn giữ trọng trách bộ trưởng Công an và tiếp tục trong vai trò lãnh đạo cao nhất, đều in dấu trong ký ức xã hội. Đó là tiền nghiệp: có những hành xử mà dư luận gọi là “tiếp nối những hư hỏng cũ” mà Hồ Chí Minh từng cảnh báo; nhưng cũng có nhân tố phá vỡ trì trệ, tạo ra những động lực đổi mới trong bộ máy. Tiền nghiệp ấy thiện ác ra sao, xã hội và lịch sử sẽ ghi nhận.

Nhưng chuyển nghiệp không phải chuyện của một mình. Người muốn chuyển phải biết sám hối, tạo nghiệp mới thiện hơn, và đón nhận trợ nghiệp — nghĩa là chấp nhận phản biện, giám sát và hỗ trợ từ xã hội. Nếu không, mọi thiện chí dễ hóa thành ảo tưởng.

I. Hậu nghiệp: tầm nhìn “Kỷ nguyên vươn mình” và năm trọng điểm

Hậu nghiệp của anh bắt đầu từ khi anh được bầu làm tổng bí thư, chuẩn bị cho Đại hội XIV và thực hành những quyết sách sau đó. Tầm nhìn anh nêu — “Kỷ nguyên vươn mình” — hướng đến một đảng, một Nhà nước văn minh, nhân văn, phục vụ và kiến tạo. Anh đề xuất năm trọng điểm:

1. Sửa đổi Đảng — từ quan niệm quyền lực sang tinh thần phục vụ; Đảng phải là đầy tớ của dân chứ không phải kẻ thống trị.

2. Phát triển văn hóa, khoa học, giáo dục và công nghệ — coi đây là năng lực mới (AI, số hóa, nghiên cứu khoa học) để nâng cao sức cạnh tranh dân tộc.

3. Cải cách hành chính — mô hình chính quyền ba cấp, quản trị theo chức năng-kết quả, chính quyền kiến tạo sát dân.

4. Phát triển kinh tế tư nhân và xã hội dân sự — tạo động lực mới cho tăng trưởng, đồng thời trả nợ lịch sử bằng cách tôn trọng và xây dựng XHDS.

5. Kết nối quốc tế đa phương — ngoại giao “cây tre” mềm dẻo nhưng có phẩm tiết, biến ngoại lực thành nội lực.

Tất cả những điểm này, ở bình diện ý tưởng, là tiến bộ, hợp với tinh thần lịch sử và tri thức hiện đại. Tuy nhiên, giữa lý thuyết và thực hành luôn tồn tại vực sâu: nếu cách triển khai mang dấu ấn của quyền lực tập trung, thiếu minh bạch và tham vấn, hậu nghiệp sẽ nhanh chóng bị biến dạng.

II. Những lệch hướng trong hơn một năm: cần phải nhìn thẳng vào sự thật

Để hậu nghiệp trở thành thiện nghiệp, phải nhận diện những sai lầm xuất hiện trong giai đoạn đầu của Tô Lâm trên cương vị lãnh đạo.

1. Địa phương chủ nghĩa, tập trung nhân sự

Việc bổ nhiệm nhiều cán bộ cùng xuất thân từ một địa phương (Hưng Yên) và từ ngành công an vào các vị trí chủ chốt đã làm dấy lên quan ngại về sự mất cân bằng vùng miền và bí ẩn nội bộ. Một hệ thống chính trị bền vững cần đa dạng nguồn lực và cân bằng ngành – vùng; sự tập trung quá mức dễ dẫn đến cảm giác “quyền lực khép kín” và giảm hiệu lực giám sát.

2. Bản vị chủ nghĩa trong biểu tượng và công trình

Đề xuất đặt tên đường phố theo người thân, các công trình mang tính “thương hiệu ngành” (nhà hát công an, sân vận động công an, sân bay công an…) tạo ra hình ảnh cá nhân hóa và ngành hóa công quyền. Trong thời kỳ cần tinh giản, tiết kiệm và ưu tiên dự án công ích thiết thực, những biểu tượng như vậy có thể khiến nguồn lực bị dịch chuyển không hợp lý và gây phản cảm xã hội.

3. Quyết sách lớn mang tính duy ý chí

Những dự án “thế kỷ” — đường sắt Bắc–Nam tốc độ cao, chương trình hạt nhân ở Bình Thuận, sáp nhập tỉnh-thành — nếu được xúc tiến vội vàng, thiếu nghiên cứu độc lập và tham vấn rộng rãi, sẽ để lại hệ lụy xuyên thế hệ. Đất nước không thể “vừa chạy vừa xếp hàng” đối với những quyết định tỷ đô; cần quy trình đánh giá tác động xã hội, môi trường và kinh tế kỹ lưỡng.

Những lệch hướng này không chỉ là chuyện hình thức; chúng gợi nhắc một nghịch lý: tuy tuyên bố đổi mới, nhưng phương thức triển khai lại tái tạo mô thức quyền lực cũ. Nếu không được sửa ngay, hậu nghiệp sẽ mất tính bền vững.

III. Bốn điều xã hội phải làm để hậu nghiệp thành thiện nghiệp

Để không bỏ lỡ cơ hội lịch sử, xã hội cần chủ động đồng hành, đặt ra các điều kiện thực tế.

1. Khôi phục và phát triển xã hội dân sự như đối tác giám sát

XHDS không đối lập với Đảng mà là cơ chế phản biện cần thiết giúp chính sách hiệu quả hơn. Cần thúc đẩy cơ chế hợp pháp hóa hoạt động tổ chức xã hội, bảo đảm báo chí trong khuôn khổ pháp luật có nhiệm vụ giám sát.

2. Quốc dân ý thức cơ hội và tham gia giám sát

Đây là thời điểm “cửa sổ cơ hội” hiếm có. Người dân cần nâng cao nhận thức: tham gia bày tỏ ý kiến, theo dõi triển khai dự án, và yêu cầu minh bạch. Đồng thuận là tham gia, không phải im lặng thụ động.

3. Cơ chế tham vấn chuyên gia độc lập và hội đồng khoa học cho dự án lớn

Mọi dự án chiến lược cần hội đồng khoa học độc lập, đánh giá tác động môi trường – xã hội – tài chính, và công khai kết luận. Điều này phòng chống duy ý chí và đảm bảo tính trường tồn của quyết định.

4. Xây dựng văn hóa chính trị mới: liêm chính và trách nhiệm

Cần chương trình nâng cao đạo đức công vụ, minh bạch hóa quy trình bổ nhiệm, công khai tài sản, và cơ chế trách nhiệm giải trình. Văn hóa chính trị mới là điều kiện để các trụ cột cải cách không bị biến tướng.

IV. Minh triết truyền thống làm nền tảng cho đổi mới hiện đại

Cụ Tô Hiến Thành, Ngô Thì Sĩ, và truyền thống Nho–Phật Đông Á cung cấp minh triết ứng xử chính trị cao thượng: dùng người thanh liêm, dạy dỗ bằng đạo đời, cảm hóa hơn là trừng phạt. Einstein nhắc: không thể giải quyết vấn đề bằng tư duy đã tạo ra nó; Engels nhắc: học hỏi kinh nghiệm dân tộc tiến bộ. Những lời dạy này gợi ý rằng hậu nghiệp cần hội tụ minh triết cổ truyền và tư duy khoa học hiện đại.

V. Một vài đề xuất cụ thể để hiện thực hóa hậu nghiệp

– Tiến hành rà soát bổ nhiệm: thiết lập ủy ban độc lập rà soát tiêu chí bổ nhiệm, đảm bảo tính minh bạch và tiêu chuẩn năng lực.

– Thành lập hội đồng khoa học quốc gia cho các dự án chiến lược, công khai báo cáo trước khi phê duyệt.

– Luật hóa cơ chế tham vấn xã hội trong quy hoạch, bảo đảm người dân có tiếng nói ở giai đoạn đầu.

– Chương trình phát triển XHDS và báo chí độc lập trong khuôn khổ pháp luật, nhằm tạo kênh phản biện chuyên nghiệp.

– Minh bạch tài sản công chức và cơ chế xử lý xung đột lợi ích, xây dựng văn hóa liêm chính.

Kết luận

Tiền nghiệp giải thích con đường đến quyền lực; hậu nghiệp quyết định liệu quyền lực ấy có phục vụ lợi ích quốc gia hay không. Hậu nghiệp của anh Tô Lâm có thể trở thành thiện nghiệp nếu được đặt trên nền tảng minh bạch, tham vấn, văn hóa liêm chính và sự đồng hành của xã hội. Nếu không, mọi thiện chí dễ bị nuốt chửng bởi những mô thức quyền lực cũ.

Quốc tộ như đằng lạc — muốn gỡ, cần minh triết, cần thiện chí và nhất là sự tham gia của toàn dân. Hậu nghiệp xứng tầm là lời hứa với dân tộc: một đảng, một Nhà nước phục vụ, và một xã hội đủ bản lĩnh vươn mình.

Ну, погоди! (Hãy đợi đấy!)

* Tác giả gửi Chân Trời Mới Media

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Một trại tập trung được chính quyền Trung Quốc xây ở Tân Cương. Ảnh: Greg Baker/ AFP

Tân Cương có gì để Bộ Công an đến học hỏi?

Đầu tháng Chín mới đây, theo thông tin từ Bộ Công An, lãnh đạo của cơ quan này, Bộ trưởng Lương Tam Quang, đã có chuyến thăm đến Khu tự trị Tân Cương, thuộc Trung Quốc.

Tại cuộc gặp, ông Quang “mong muốn” cả hai bên “nghiên cứu,” “chia sẻ kinh nghiệm” vì “các địa phương của Việt Nam có điều kiện kinh tế, xã hội tương đồng với Tân Cương.”

Tài xế Grab tại TP.HCM. Ảnh: Bloomberg

Bloomberg: Tài xế xe công nghệ Grab tại Việt Nam lên kế hoạch ngừng chạy cuối tuần để phản đối mức chiết khấu

Các tài xế của Grab Holdings Ltd. tại Việt Nam đang kêu gọi đồng loạt ngừng bật app để phản đối mức chiết khấu trên doanh thu của công ty, mà họ cho là quá cao.

Theo các tài xế, Grab có thể giữ lại tới 50% giá cước, khiến thu nhập thực tế của họ giảm đáng kể trong bối cảnh giá nhiên liệu và chi phí bảo dưỡng, vận hành phương tiện ngày càng tăng.

Quang cảnh Lễ Tưởng Niệm Cố Đề Đốc Hoàng Cơ Minh và các Anh Hùng Đông Tiến lần thứ 39 tại thành phố Kazo, tỉnh Saitama, Nhật Bản ngày 13 tháng 9 năm 2026

Nhật Bản: Lễ Tưởng Niệm Kháng Chiến Quân Đông Tiến lần thứ 39 tại Saitama

Để tưởng nhớ và tri ân những vị Anh Hùng Đông Tiến đã hy sinh cho lý tưởng tự do, Lễ Tưởng Niệm Kháng Chiến Quân Đông Tiến lần thứ 39 đã được tổ chức trang nghiêm tại phòng hội cộng đồng thành phố Kazo, tỉnh Saitama, ngày 13 tháng 9 năm 2026. Buổi lễ có sự tham dự của đông đảo đồng hương Việt Nam đang sinh sống, học tập và làm việc tại Nagano, Nara, Kanagawa, Tokyo, Kazo cùng các khu vực lân cận.

Một tài xế lái xe GrabBike chở khách trên đường phố Hà Nội hôm 29/12/2018. Ảnh: Reuters

Áp lực trăm bề, tài xế Grab kêu gọi đình công để đòi quyền lợi

“Một cổ hai tròng,” những tài xế chạy xe dịch vụ Grab vừa phải chịu giảm thu nhập, lại thêm gánh nặng chi tiêu cho cuộc sống thường nhật.

Từ đầu tháng Chín mới đây, trên các diễn đàn Grab, nhiều tài xế tại nhiều tỉnh thành đang lan truyền lời kêu gọi tắt ứng dụng chạy xe trong hai ngày tới đây, 12 – 13/9, nhằm phản đối, tạo áp lực lên Grab vì chính sách chiết khấu hiện tại.