Dân Sũng Mưa, Gào Đói Khổ – Đảng Khô Mặt, Bận Chia Quyền

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sáng ngày chủ nhật 13/7/2008 đồng bào hai phường Tiền Phong và Hoàng Diệu thuộc Thành Phố Thái Bình đã mang cờ, biểu ngữ đi qua nhiều tuyến phố lên Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Thái Bình biểu tình phản đối tình trạng các quan chức Nhà Nước tham nhũng, cướp nhà, cướp đất và bạo hành đối với dân.

Cũng vào ngày chủ nhật 13/7/2008 hàng trăm đồng bào từ các tỉnh miền Tây tụ tập trước trụ sở số 35 đường Hồ Học Lãm, Quận Bình Tân, Sài Gòn để khiếu kiện và tố cáo cảnh Nhà Nước Trung Ương và Địa Phương tiếp tục đổ trách nhiệm cho nhau để khỏi trả lại những tài sản các cán bộ Nhà Nước đã cướp của dân.

JPEG - 16.9 kb

Và tại Hà Nội, từ ngày chủ nhật 13/7/2008 hàng trăm đồng bào khác từ các tỉnh Bắc Giang, Hà Tĩnh, Vĩnh Phú kéo về và một số đồng bào lặn lội từ các tỉnh Đồng Nai, Bình Dương, Tiền Giang kéo lên công viên Mai Xuân Thưởng, Hà Nội và đến trước trụ sở số 2 đường Nguyễn Cảnh Chân, nơi giới lãnh đạo Đảng CSVN đang nhóm họp Đại Hội Trung Ương từ ngày 9 đến 17/7/2008. Đoàn biểu tình đòi hỏi giới cầm quyền không được làm ngơ trước nạn lạm phát hiện tại. Cơn sốt lạm phát này đang tạo cơ hội làm giàu cho các mạng lưới làm ăn của các quan chức lớn nhưng làm điêu đứng cùng cực hầu hết mọi thành phần dân chúng thuộc cả 3 miền.

JPEG - 17.7 kb

Cảnh đồng bào đội mưa tầm tã trong đói, lạnh để kêu oan làm đau lòng những ai còn lương tâm. Tuy nhiên, không một đại diện chính quyền nào ra gặp gỡ hay lắng nghe nguyện vọng của đoàn người đứng trong mưa. Tệ hơn nữa, công an chìm, nổi được xua ra tấn công các đoàn biểu tình.

JPEG - 17 kb

Tại Sài Gòn, công an các tỉnh được lệnh đưa xe lên Sài Gòn chặn, đánh, và “xúc” người biểu tình đưa về tỉnh. Tại Thái Bình, ngoài công an từ cấp xã đến cấp tỉnh, chế độ còn sử dụng bộ đội thuộc quân khu 3 đàn áp người biểu tình. Riêng tại Hà Nội, cao điểm của trận đàn áp diễn ra vào ngày 16/7/2008 với hơn 40 xe đủ loại và hàng ngàn công an nổi, chìm. Họ nhào vào đoàn biểu tình giật xé các biểu ngữ, cướp các máy điện thoại di động, xé các áo thun ghi những lời kêu oan, đè xuống còng từng người và vất lên xe chở đến nơi tập trung tại số 110 Cầu Giấy.

JPEG - 26.2 kb

Một cảnh rất tệ bạc là mỗi sáng trước giờ đoàn xe của các quan chức đến họp Đại Hội Trung Ương Đảng và trước giờ họ ra về mỗi chiều, công an lại xấn vào “xúc” đoàn người biểu tình đi “vất” chỗ khác để khỏi làm chướng mắt các quan lớn.

Khi cơn cùng khổ và nỗi oan trái đã lan ra cả nước, liệu cảnh coi dân như cỏ rác của thành phần lãnh đạo Đảng CSVN còn tiếp tục kéo dài được bao lâu nữa ?

Ngày 17 tháng 7 năm 2008
Hòa Bình
Phóng viên Radio Chân Trời Mới

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tổng Bí thư ĐCSVN Tô Lâm. Ảnh: Getty Images

Vươn mình bằng công an?

Hơn một năm qua, người ta được mời gọi tin vào một khẩu hiệu lớn: Việt Nam bước vào “kỷ nguyên vươn mình.” Nghe như một lời hứa về cải cách, công nghệ cao, tăng trưởng nhanh và một nhà nước phát triển biết nhìn về tương lai. Nhưng qua hai phát biểu gần đây của ông Tô Lâm đã để lộ một thứ đáng quan ngại hơn câu khẩu hiệu. Đó chính là bản năng say mê quyền lực của ông.

Tòa nhà số 19 Lê Thánh Tông, nơi Đại học Dược Hà Nội và một số đơn vị thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội đang hoạt động. Ảnh: Wikipedia

Kiến trúc Đại học Dược Hà Nội: Không ai ướp xác một cơ thể sống

Bởi suy cho cùng, Đại học Dược Hà Nội không chỉ là một công trình kiến trúc. Nó là ký ức cá nhân của tôi, là ký ức tập thể của bao thế hệ, và là một phần linh hồn của Thủ đô. Những hành lang vòm cong ấy không chỉ lưu giữ quá khứ, mà vẫn đang vang lên nhịp bước của hiện tại và tương lai.

Không ai ướp xác một cơ thể sống. Và cũng không nên làm điều đó với một di sản giáo dục.

Ảnh: Việt Nam Thời Báo

Chuyện tức cười: Cơ chế thoả thuận và cái giá của tự do

Anh Ba: Mình không làm gì, cho mấy ổng coi ké chút cũng được. Lỡ có trộm cắp hay tai nạn thì công an có bằng chứng liền. Mình khỏi phải trích xuất camera cho công an.

Anh Tư: Đâu có đơn giản vậy anh. Cái này không phải là cho coi ké không đâu, mà là ông đang tự nguyện cho công an làm trạm gác từ trong nhà ông đó. Ông có biết cái “cơ chế thỏa thuận” đó mập mờ tới cỡ nào không?

Cảnh tượng hậu quả của một cuộc tấn công bằng máy bay không người lái nhằm vào một tòa nhà dân cư được ghi lại vào ngày 31/3/2026 tại phía Đông Tehran, Iran. Ảnh: Majid Saeedi/ Getty Images

Iran: Hồi kết nào cho cuộc chiến?

Các nhà phân tích thị trường dự đoán cuộc chiến Iran đang dần đi tới hồi kết và các bên đang tìm cách giảm xung đột. Tin đồn chưa được xác nhận cho rằng tổng thống Iran nói nước ông sẵn sàng kết thúc chiến tranh nếu một số yêu cầu của Tehran được đáp ứng. Nhật báo The Wall Street Journal tường thuật hôm Thứ Hai rằng Tổng Thống Donald Trump nói với các cố vấn rằng ông muốn kết thúc chiến dịch quân sự ngay cả khi eo biển Hormuz vẫn tiếp tục bị Iran phong tỏa.