Địa chính trị thế giới đã thay đổi như thế nào trong thời gian qua

Lãnh đạo Bắc Triều Tiên, Kim Jong Un(trái) và Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae In tại cuộc họp thượng đỉnh ngày 27/04/2018. Reuters
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 19/9/2018 là ngày đặc biệt. Đó là ngày mà sau gần 7 thập niên thù nghịch, lãnh đạo của hai miền Nam và Bắc Triều Tiên đã gặp nhau và tuyên bố chấm dứt chiến tranh. Rồi đây, giới chính trị quốc tế và các nhà nghiên cứu chính sách toàn cầu sẽ phải ghi nhận như một thời khắc lịch sử với rất nhiều biến cố có tác động đến bản đồ địa chính trị thế giới từ bàn cờ Đông Bắc Á và Trung Đông.

Phần 1: Bàn cờ Đông Á đã được san định

Có thể còn sớm để nói về một bán đảo Triều Tiên thống nhất. Nhưng, những gì đang diễn ra, cho phép người ta có một vài hy vọng về một tiến trình phi hạt nhân hóa, hợp tác kinh tế, văn hóa toàn diện giữa hai miền Nam, Bắc Triều Tiên như lời của vị Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae In phát biểu trước 150.000 người dân Bắc Hàn: “Hãy tiến một bước lớn hướng tới hòa bình và bước vào một tương lai mới cùng nhau” cùng lời giới thiệu đầy trọng thị của Kim Chính Ân (Kim Jong-un) với nhà lãnh đạo Hàn Quốc: “sự kiện này, ngày hôm nay sẽ trở thành một khoảnh khắc vĩ đại trong lịch sử”.

Một kịch bản tương tự như quá trình thống nhất giữa Đông Đức và Tây Đức sau khi bức tường Berlin sụp đổ vào tháng 11/1989, sẽ tái hiện ở bán đảo Triều Tiên vào những năm của thập niên 2020 chăng?

Là một trong số 3 quốc gia (Việt Nam, Cộng hòa liên bang Đức và Triều Tiên) bị cắt làm đôi bởi cuộc đối đầu sinh tử của hai nửa thế giới, bởi chia rẽ về ý thức hệ, những lý tưởng hão huyền mù quáng, và một cuộc thử nghiệm lãng mạn nhưng tàn khốc nhất mà loài người có thể tạo ra trong lịch sử nhân loại: Chủ nghĩa Cộng sản. Đối với Triều Tiên là Tư Tưởng Chủ Thể – một thứ cocktail của chủ nghĩa cộng sản, pha trộn với chủ nghĩa dân tộc cực đoan và tập quyền phong kiến của gia tộc họ Kim.

Bán đảo Triều Tiên là nơi luôn nóng bỏng hơi thở của chiến tranh, vũ khí hạt nhân và xung đột khu vực suốt 7 thập kỷ. Quốc gia cuối cùng trong 3 quốc gia bị chia cắt sau Thế chiến thứ hai, về mặt lý thuyết vẫn trong tình trạng thời chiến và chỉ phân định ranh giới tạm thời ở vĩ tuyến 38 bằng hiệp định đình chiến tại Bàn Môn Điếm 1953. Nhưng giờ đây, đứng trước áp lực thay đổi vì sự tồn vong không chỉ cho thể chế mà còn cả 74 triệu quốc dân đồng bào, Kim Chính Ân đã và đang có những bước đi ngoạn mục trong quyết sách chính trị. “Gã béo tên lửa” đang làm nên lịch sử?

Có lẽ, cái tên gọi diễu cợt mà ông Donald Trump dành tặng cho nhà lãnh đạo Triều Tiên sẽ phải thay đổi lại. Sau một thời gian dài duy trì một tình trạng “giả điên giết người”, Kim Chính Ân thanh trừng hết lớp quan chức thân cận với Bắc Kinh, những sỹ quan quân đội cao cấp chịu ảnh hưởng của hệ tư tưởng cũ bằng… pháo cao xạ và chó sói. Không hề có sự khoan nhượng hay thương xót, ngay với chính ruột thịt.

Cuộc tắm máu tàn khốc trong hậu trường chính trị Bắc Hàn để củng cố địa vị độc tôn và quyết tâm hoàn thiện năng lực hạt nhân quốc gia, bất chấp mọi phí tổn kinh tế và rủi ro ngoại giao là hai thành tựu lớn nhất của Kim Chính Ân trong vòng 5 năm đầu tiên nắm quyền. Không hề xuất ngoại và sang “chầu” “người bảo trợ cho thể chế” Tập Cận Bình trong 6 năm. Kim Chính Ân đã chủ động đẩy mâu thuẫn và căng thẳng chiến tranh lên mức cao nhất, phớt lờ lệnh cấm vận của Mỹ và lo ngại của Bắc Kinh.

Người ta có thể thấy một Kim Chính Ẩn độc tài hơn tất cả, điên rồ hơn tất cả và cũng độc ác hơn tất cả cha ông của gia tộc họ Kim, nhưng không một ai rõ mục đích cuối cùng và đoán được “gã béo tên lửa” nghĩ gì, định làm gì cho đến khi ván bài được lật ngữa. Đúng như câu nói “thứ nhất sợ kẻ anh hùng, thứ nhì sợ kẻ cố cùng liều thân”, Trung Quốc đã phải né tránh trách nhiệm “bảo trợ” đối với Bình Nhưỡng trong vấn đề hạt nhân bán đảo Triều Tiên vì sợ “vạ lây” với một gã “gàn dở, khát máu”. Sau khi đẩy tình hình căng thẳng lên mức tột đỉnh, Kim Chính Ân đã quay về phía Hoa Kỳ và mở lời muốn đối thoại với Donald Trump và sẵn sàng chấm dứtt vụ thử nghiệm vũ khí hạt nhân.

Sau khi xâu chuỗi tất cả những hành động của Kim Chính Ân suốt thời gian nắm quyền, người ta thấy rằng: “Gã béo tên lửa” này là một kỳ thủ trên bàn cờ chính trị. Cái cách mà Kim Chính Ân tìm cách loại bỏ sự kiềm hãm của hệ thống cũ, thoát khỏi vòng kiềm tỏa và “nanh vuốt” của Bắc Kinh, “mặc cả” ngang hàng với Tập Cận Bình và đạt được mục đích cuối cùng là đối thoại song phương với Hoa Kỳ trên một nền tảng quốc gia cực kỳ đói nghèo, bị phong tỏa và phụ thuộc vào Trung Quốc là một bước đi táo bạo có tính toán.

Giờ đây, hình ảnh ôm hôn thắm thiết Tổng thống Hàn Quốc trên thảm đỏ, đồng ý tiến tới một lộ trình Hòa Bình và Hợp Tác với người anh em miền Nam… cho thấy Kim Chính Ân là một chính trị gia sắt máu, lọc lõi, và có viễn kiến. Hãy còn quá sớm để có một đánh giá chung cuộc về người đàn ông này, nhưng dù sao thỏa thuận chấm dứt tình trạng chiến tranh và cam kết “không bao giờ sử dụng vũ lực trong bất cứ tình huống nào”, tiến đến phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên… đã là một bước tiến dài cho cả hai bên.

Cần phải nhắc lại, để có được “bước tiến lớn đến Hòa Bình” ngày hôm nay, không thể không kể tới hai yếu tố quyết định. Đó là sức mạnh, sự cam kết của người Mỹ và áp lực quân sự, chính trị khổng lồ mà Donald Trump đã tạo ra để bảo vệ đồng minh, cùng nỗ lực không mệt mỏi của Moon Jae In ở mặt trận ngoại giao.

65 năm là quãng thời gian kể từ hiệp định đình chiến giữa hai miền Nam Bắc Triều Tiên tháng 7/1953 và cũng là quãng thời gian để một đứa bé sinh ra ở trong trại tị nạn Geoje, trở thành một luật sư nhân quyền và tổng thống của Hàn Quốc. Moon Jae In đã nỗ lực không mệt mỏi cho cuộc hàn gắn dân tộc, “bào chữa và xóa bỏ” cho tất cả những tội ác chiến tranh trong quá khứ bằng lòng vị tha chân thành vì một nền Hòa Bình cho quốc dân hai miền Nam Bắc.

Tiến trình đi đến Hòa Bình và Thống Nhất ở bán đảo Triều Tiên sẽ còn nhiều khó khăn vì sự cản trở từ Trung Quốc và các mâu thuẫn trong vấn đề bảo vệ lợi ích của gia tộc họ Kim. Vấn đề còn lại là liệu giới tinh hoa của hai miền Nam – Bắc có đủ quyết tâm theo đuổi con đường hòa bình, thì khó một thế lực ngoại bang nào có thể kéo ngược dòng chảy lịch sử về nguồn.

Khi ranh giới chia rẽ ở vĩ tuyến 38 trên bán đảo Triều Tiên bị xóa bỏ, Nam Bắc “tay trong tay, về cùng một nhà”, kẻ mất cả “chì lẫn chài” chính là Bắc Kinh. “Tiền đồn thể chế” và “vùng đệm an toàn” không còn. “Công, của” hơn 7 thập kỷ cứu trợ và máu của hàng trăm ngàn lính Trung Quốc tham gia vào cuộc chiến Triều Tiên 65 năm trước, đã chính thức trôi sạch ra biển theo dòng Áp Lục.

Hội đàm giữa Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae In (trái) và lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un tại Bình Nhưỡng, ngày 18/09/2018 Ảnh: Pyeongyang Press Corps/Pool via REUTERS

Cuộc họp thượng đỉnh liên Triều vừa qua tại Bình Nhưỡng hy vọng sẽ khép lại một kỷ nguyên hận thù, chia rẽ và mở ra một kỷ nguyên mới, hứa hẹn một tương lai Hòa Bình và Thịnh Vượng ở quốc gia này. Bàn cờ Đông Bắc Á sẽ có những thay đổi căn bản, qua đó người ta chờ đợi Bắc Triều Tiên sẽ hoàn toàn đoạn tuyệt với vai trò là “tiền đồn” hay “đệ nhất chư hầu” của Trung Quốc như trong quá khứ.

Trông người lại ngẫm đến ta, vậy là trong 3 quốc gia bị chia cắt sau Thế chiến thứ hai và cuộc đối đầu sinh tử giữa người Cộng sản và phần còn lại của thế giới Tự Do, dân tộc Đức và nay là Triều Tiên đã có sự lựa chọn thông minh. Đó là không dùng chiến tranh để thống nhất đất nước bằng mọi giá như CSVN.

Họ không cần những lãnh tụ vĩ đại, anh hùng giải phóng dân tộc để hy sinh 4 triệu thanh niên ưu tú, không cần “đốt cháy dãy Trường Sơn” để cuối cùng dành được một đất nước tuy thống nhất về địa lý và thể chế chính trị, song chia rẽ đến cùng cực về nhân tâm, một quốc gia tan nát bởi chiến tranh và đói nghèo. Một nền Độc lập vay mượn trong quá khứ vẫn đang phải trả giá nghiệt ngã bằng chủ quyền quốc gia, tài nguyên, bị phụ thuộc hoàn toàn cả về kinh tế lẫn chính trị vào Trung Cộng.

Bánh xe lịch sử đang quay, mang đến những thay đổi to lớn về địa chính trị thế giới, đặt Việt Nam đứng trước sự lựa chọn thay đổi mang tính quyết định tới vận mệnh dân tộc. Sự lựa chọn giữa Tự Do và Thịnh vượng hay Nô lệ và đói nghèo?

Nhưng xem ra, căn nguyên của mọi bi kịch của dân tộc này vẫn còn nguyên đó – thứ chủ nghĩa quái thai và một thể chế toàn trị, bán nước hại dân CSVN vẫn đang tồn tại dai dẳng như loài trùng độc ăn vào huyết tủy của dân tộc này. Nếu thể chế này còn tồn tại đến 2020, chẳng những mọi sự thay đổi tốt đẹp không thể đến, mà ngày diệt vong của dân tộc chẳng còn bao xa.

(Còn nữa)

Ngày 23/9/2018

Tân Phong

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”