Diễn Đàn

Chủ Tịch TP. Hà Nội Nguyễn Đức Chung. Ảnh: Báo Tiếng Dân

Quanh việc ông Chủ Tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung bị đình chỉ công tác

Bộ Chính trị đảng cộng sản Việt Nam vào chiều  ngày 11 tháng 8 năm 2020 quyết định đình chỉ sinh hoạt Ban Chấp hành Đảng bộ, Ban Thường vụ Thành Ủy và đình chỉ chức vụ Phó bí thư đối với ông Nguyễn Đức Chung, ủy viên trung ương đảng, Phó bí thư thành ủy Hà Nội. Cũng trong ngày 11 tháng 8 năm 2020, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc ký quyết định tạm đình chỉ công tác với ông Nguyễn Đức Chung, chủ tịch UBND thành phố Hà Nội.

Ông Nguyễn Nhân Chinh (giữa) nhận quyết định điều động làm bí thư thành ủy TP Bắc Ninh, nơi cha ông là đương kim bí thư tỉnh ủy, nhưng do áp lực mạnh mẽ của dư luận và mạng xã hội đã phải bị "điều động" rời khỏi chức vụ nầy sau đó 15 ngày. Ảnh: Báo Người Lao Động

Đơn thuốc cho đảng

Vậy là chỉ sau 15 ngày, Nguyễn Nhân Chinh đã phải rời khỏi chiếc ghế bí thư thành ủy Bắc Ninh do chính bố mình – Bí Thư Tỉnh Ủy Nguyễn Nhân Chiến – sắp xếp.

Mặc dù quyết định này đến sau khi có ý kiến của trung ương nhưng có phải do ái ngại đảng cương (kỷ luật đảng) mà những kẻ quan quyền này chấp nhận rút lui không? Có vẻ là không, vì nếu e ngại thì họ đã không dám trắng trợn xếp ghế cho con cháu như vậy ngay từ đầu.

Tất Thành Cang trong một phiên họp của Hội Đồng Nhân Dân TP.HCM hôm 8/4/2019. Ảnh: Báo Thanh Niên

Nói về Cang

[Tất Thành] Cang thoát. Nhưng nghĩ xem, Cang không từ lỗ nẻ vô danh chui lên. Vậy người đã giới thiệu, trao quyền hành lớn vào tay Cang thì sao?

Tương tự thế, dân oan Thủ Thiêm đã liên tục khiếu nại, tố cáo suốt 20 năm qua thì chẳng thể nào nói chính quyền không biết đến tội ác để mà xử lý, đến mức để quá thời hiệu? Vậy ai đã trì hoãn, tạo điều kiện cho Cang thoát thì cũng vẫn còn là dấu hỏi?

Cựu Phó Bí thư thường trực TP.HCM Tất Thành Cang được cho là "vi phạm đến mức phải kỷ luật" trong vụ khu đô thị mới Thủ Thiêm nhưng chỉ bị… phê bình do hết "thời hiệu!" Ảnh: FB Nguyen Ngoc Chu

Kỷ luật phê bình ông Tất Thành Cang của thành ủy TP.HCM là thí dụ tiêu cực về chống tham nhũng

Thế mà, trong sự sững sờ của người dân cả nước, liên quan đến sai phạm ở Thủ Thiêm, thành ủy TP.HCM chỉ phê bình ông Tất Thành Cang – vì đã hết hiệu lực, như báo Vietnamnet ngày 07/8/2020 đã đưa tin: “Liên quan đến sai phạm tại dự án Thủ Thiêm, ông Tất Thành Cang có khuyết điểm, vi phạm đến mức phải kỷ luật, nhưng theo Thành ủy TP.HCM, do hết thời hiệu, nên chỉ bị… phê bình.”

Có phải kỷ luật đảng trong tay thành ủy TP.HCM đã trở thành trò đùa?

Tương lai Việt Nam đang đi trên một cỗ xe không phanh

Như vậy qua đây chúng ta thấy rất rõ là những quyết định mang tính thiệt thòi cho chủ quyền quốc gia nhưng nó thực hiện xuyên suốt qua nhiều đời tổng bí thư. Mà bộ máy nhà nước thì độc đảng, ai có thể làm hệ thống phanh để phanh lại những sai lầm mà đảng Cộng Sản Việt Nam đang trượt? Không có.

Thực tế, đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam đang bị tống lên một cỗ xe mà chỉ có động cơ không hề có hệ thống phanh. Rất nguy hiểm.

Đại dịch Covid-19: Ai chịu trách nhiệm về sự lây lan của 2019-nCoV khiến cả thế giới chịu tai họa? Ảnh: Internet

Covid 19: Bắc Kinh phải chịu trách nhiệm

Hành động bưng bít này là phạm tội. Muốn tránh bệnh di truyền lan tràn cho cả loài người, mỗi quốc gia khi biết có người mắc bệnh dịch mới phải lập tức thông báo ngay cho các nước khác biết. Đó là một bổn phận.

Năm 2003, Trung Cộng đã phạm tội chậm trễ không cho các nước láng giềng biết ngay khi bệnh SARS phát khởi. Năm nay, họ bảo vệ rất lâu quan điểm là vi khuẩn SARS‑CoV‑2 chỉ truyền từ thú vật sang loài người. Họ chỉ chịu công nhận rằng vi khuẩn đã truyền từ người sang người, ngày 20 tháng Giêng, 2020, hàng tháng sau khi bệnh phát khởi.

Tổ hợp năng lượng tái tạo điện mặt trời và điện gió ở Ninh Thuận. Ảnh: Báo Khoa Học và Phát Triển

Tại sao Việt Nam không nên phát triển điện hạt nhân bằng mọi giá?

Do tính chất phức tạp của các nhà máy điện hạt nhân, chính phủ Việt Nam có thể sẽ phải chịu gánh nặng kép, vừa là chủ sở hữu, vừa là người cung cấp tài chính cho các dự án đó. Tuy nhiên đối với các nhà máy điện khí, chúng có thể được đầu tư xây dựng và vận hành bởi các nhà đầu tư tư nhân hoặc nước ngoài, do đó giúp chính phủ không phải bận tâm về những vấn đề này.

Bệnh viện C ở Đà Nẵng bắt đầu phong toả vào ngày 24/7/2020 sau khi có ca nghi nhiễm Covid-19 trở lại. Ảnh: VOA chụp từ VnExpress

2019 nCoV và Việt Nam: Chính quyền thật sự đáng sợ

New York Times từng đăng một bài bình luận của Nicholas Kristof “Lây nhiễm virus Corona, giá mà nhân loại phải trả cho độc tài ở Trung Quốc.” Các sự kiện và nhân chứng cho thấy: Kiểm soát thông tin để bảo vệ sự “ổn định chính trị” trong một chế độ toàn trị, đặc biệt là từ khi Trung Quốc được đặt dưới sự lãnh đạo của Tập Cận Bình đã khiến cả Trung Quốc lẫn cộng đồng quốc tế phải trả giá quá đắt.

Đáng ngạc nhiên là bất kể 2019 nCoV đang lây lan tại Việt Nam, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam tiếp tục bắt chước Trung Quốc hành xử y hệt như thế.

Chính sách Trung Quốc của Mỹ hậu bầu cử sẽ như thế nào?

Một quan chức cấp cao trong chính quyền nói rằng một phần của tính toán đằng sau các hành động gần đây là đặt quan hệ Trung Quốc – Hoa Kỳ vào một quỹ đạo khó có thể đảo ngược cho dù ai thắng trong tháng 11. Một số quan chức tin rằng họ đã tiến gần tới việc đạt được mục tiêu này, với sự ủng hộ đồng thuận rộng khắp giữa những nhân vật diều hâu của hai đảng trong Quốc hội, vốn đã thông qua các đạo luật cứng rắn về vấn đề người Duy Ngô Nhĩ và Hong Kong.

Tử huyệt của Trung Quốc: Công nghệ bán dẫn

Nếu xem việc kiềm chế Trung Quốc là quan trọng để tránh cho thế giới một thảm họa vì “Trung Hoa mộng,” thì việc kiềm chế Trung Quốc trong lĩnh vực công nghệ bán dẫn cao cấp là biện pháp vô cùng quan trọng. Tương lai công nghệ bán dẫn gắn liền với tương lai của Trung Quốc.