Tương lai Việt Nam đang đi trên một cỗ xe không phanh

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Trong một chiếc xe, đã có động cơ thì phải có phanh. Cỗ xe ngựa cũng vậy, đã có roi thì phải có dây cương. Tương tự như vậy, bộ máy nhà nước cũng cần phải có 2 bộ phận như vậy. Có đảng cầm quyền đưa đất nước di chuyển thì phải có đảng đối lập để có thể hãm lại những chính sách sai lầm của đảng cầm quyền chứ? Đó là điều kiện cần thiết để đất nước tránh đi những sai lầm lớn.

Mô hình độc đảng của CS nó đã biến cỗ máy nhà nước Việt Nam như một cỗ xe không phanh. Khi một chính sách sai lầm được đưa ra, thì từ tổng bí thư này đến tổng bí thư khác nối tiếp trượt dài trên cùng một sai lầm đó mà không có một hệ thống đối trọng nào có thể dừng nó lại được. Chỉ khi nào va vào chướng ngại vật làm xe lật nhào hoặc hết sạch năng lượng thì may ra xe mới có thể dừng lại mà thôi. Và lúc đó, thiệt hại cho đất nước sẽ rất lớn.

Như ta thấy, kinh tế tập trung đã được đảng CS áp dụng ở miền Bắc từ thời đất nước chưa thống nhất, sau năm 1975 họ lại vẫn mô hình kinh tế bần cùng hóa xã hội này cho cả nước. Và kết quả thì sao? Miền Nam từ chỗ phồn vinh trước năm 1975 sau đó đều trở nên nghèo đói như miền Bắc. Cho đến khi ngân khố trống rỗng, dân có nguy cơ chết đói thì cỗ máy ấy mới dừng lại vì lý do… hết xăng. Thực tế chúng ta thấy, cỗ máy ấy đã đưa đất nước đến tột cùng của sự đói nghèo, rồi họ mới “đổi mới.”

Vậy qua đây chúng ta thấy, cỗ máy chính quyền CS đã lao đi trong một thời gian dài trên cung đường sai lầm mà không ai có thể phanh nó lại sớm hơn để hạn chế thiệt hại. Đó là cái nguy hiểm khôn lường của mô hình nhà nước độc đảng mà đảng CSVN đang cố bảo vệ nó.

Việc tranh chấp lãnh hải, tranh chấp đất liền với Trung Cộng đã xảy ra lừ những năm 60 của thế kỷ trước chứ không phải mới bây giờ. Và đến nay đã 75 năm cai trị, thời gian đủ dài để chúng ta đúc kết lại một kết luận, đó là ĐCS Việt không bao giờ kiện người “anh em” cùng ý thức hệ của nó lên tòa án quốc tế. Về chủ quyền biển đảo, giữa Việt Nam và Trung Hoa lâu nay đã được phân định theo Công Ước Pháp-Thanh. Giấy tờ hợp pháp thế, nhưng khi bị lấn chiếm thì CS Việt Nam không bao giờ kiện mà họ luôn giữ nguyên tắc nhường để mua sự yên ổn. Đây là chủ trương nguy hiểm nhưng nay đã 75 năm không ai ngăn cản nó được và cứ thế này, Việt Nam sẽ mất nhiều hơn nữa về tay Trung Cộng chứ không dừng lại ở những mát mát như hiện nay.

Bạn và ông hàng xóm to xác đều sở hữu mảnh đất có chủ quyền từ cha ông để lại. Ranh giới mỗi mảnh đất được ghi chép đầy đủ trên sổ đỏ của mỗi người. Thế nhưng vì lòng tham, ông hàng xóm to xác ấy lại phá bỏ hàng rào cũ và dời nó sang phần đất của bạn với mục đích lấn chiếm. Đứng trước hành động như vậy là bạn kiện hay chấp nhận xé bỏ sổ đỏ cũ làm lại sổ đỏ mới, thừa nhận ranh giới mà ông hàng xóm đã xâm lấn?

Để trả lời câu hỏi này, một đứa trẻ cũng trả lời được là bạn phải hành động như thế nào mới đúng. Thế nhưng thực tế thì đảng Cộng Sản Việt Nam không hành động đúng đắn mà là trượt dài sai lầm đó từ đời tổng bí thư này đến đời tổng bí thư khác.

Rõ ràng chúng ta thấy, Công Ước Pháp-Thanh chính là cuốn sổ đỏ mà cha ông ta đã để lại. Và đảng Cộng Sản Việt Nam đã không cầm cuốn sổ đỏ đi kiện mà chấp nhận xé cuốn sổ đỏ cũ và làm lại cuốn sổ đỏ mới có tên “Hiệp ước hoạch định biên giới đất liền” để thừa nhận phần đất bị chiếm là của Tàu Cộng. Đây là một chủ trương vô cùng nguy hiểm. Và chắc chắn, với lối làm việc này, thì sau này, Tàu Cộng sẽ lại đòi Việt Cộng xé bỏ cuốn sổ đỏ “Hiệp ước hoạch định biên giới đất liền” đã ký năm 1999 và làm lại cuốn sổ đỏ mới tiếp.

Sau Hội Nghị Thành Đô năm 1990, thì năm 1991, Đỗ Mười lên làm tổng bí thư, ông ta cho bắt đầu tiến trình xé bỏ sổ đỏ cũ “Công ước Pháp-Thanh” bằng vòng đàm phán song phương diễn ra vào tháng 10 năm 1992. Và như ta biết đến năm 1999, thời ông Lê Khả Phiêu thì hai bên đồng ý xé bỏ hoàn toàn cuốn sổ đỏ cũ và lập nên cuốn sổ đỏ mới “Hiệp ước hoạch định biên giới đất liền.” Tiếp tục sau đó là năm 2000, cũng Lê Khả Phiêu cho ký “Hiệp Định Vịnh Bắc Bộ,” và như thế là Đỗ Mười và Lê Khả Phiêu đã đồng lòng xé bỏ hoàn toàn sổ đỏ cũ thành công.

Như vậy qua đây chúng ta thấy rất rõ là những quyết định mang tính thiệt thòi cho chủ quyền quốc gia nhưng nó thực hiện xuyên suốt qua nhiều đời tổng bí thư. Mà bộ máy nhà nước thì độc đảng, ai có thể làm hệ thống phanh để phanh lại những sai lầm mà đảng Cộng Sản Việt Nam đang trượt? Không có. Thực tế, đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam đang bị tống lên một cỗ xe mà chỉ có động cơ không hề có hệ thống phanh. Rất nguy hiểm.

Vậy nên, nếu không xóa bỏ độc tài đảng trị thì đất nước này không sớm thì muộn cũng đâm đầu xuống hố hoặc ủi đầu vào núi mà thôi. Chắc chắn, không sớm thì muộn.

Đỗ Ngà

Nguồn: FB Van Nga Do

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Chuyên gia hoả hoạn Hoa Kỳ: Đề nghị mở lại cuộc điều tra vụ Đồng Tâm vì còn nhiều nghi vấn

Chuyên gia hoả hoạn Hoa Kỳ: Đề nghị mở lại cuộc điều tra vụ Đồng Tâm vì còn nhiều nghi vấn!

“…nếu có bất kỳ câu hỏi nào cần phải được trả lời, thì nên có một cuộc điều tra chính xác và thích hợp để xem xét lại trường hợp đó bởi các chuyên gia biết mình đang làm gì và thực hiện những bước cần thiết để có một cuộc điều tra thích hợp và chính xác. Nếu có những lỗ hổng, thì cần phải được giải đáp. Nếu cần mở lại cuộc điều tra để có những câu trả lời thỏa đáng, tôi thực sự khuyên các nhà điều tra nên làm điều đó. Nhưng, phải nói, chúng ta đang ở hai thế giới khác nhau.” (Robert Rowe – chuyên gia hỏa hoạn)

Ông Chu Ngọc Anh (thứ nhì từ phải) được 'bầu' làm chủ tịch Hà Nội hôm 25/9/2020. Ảnh chụp từ Tuổi Trẻ online

Nỗi sợ hãi tranh cử

Tại sao tất cả các cuộc bầu cử cho các chức vụ Bí thư và Chủ tịch Tỉnh đều chỉ có 1 đề cử duy nhất? Đó là vì bầu Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc Hội đều chỉ có 1 đề cử duy nhất.

Nỗi sợ hãi tranh cử bắt đầu từ trên cao nhất, chứ không phải ở cấp tỉnh, huyện, xã.

Ảnh chụp bài viết của Dân Biểu Quốc Hội Âu Châu Saskia Bricmont, thuộc đảng Xanh, trên blog của bà.

Lạnh xương sống với tình trạng nhân quyền ở Việt Nam

Đó là lý do tại sao tôi đã tập hợp hơn 60 nghị sĩ châu Âu để gióng lên hồi chuông cảnh báo và kêu gọi các cơ quan cao nhất của EU phải có hành động dứt khoát để bảo vệ người dân Việt Nam, đặc biệt những người có chính kiến độc lập, họ bày tỏ công khai những điều mà nhiều người khác không dám nói, và họ thể hiện sự phản kháng đối với chế độ độc tài.

Rất cần phải hành động khẩn cấp và tuyên bố các biện pháp trừng phạt, nhất là khi Đại hội đảng CSVN đang tới gần và chúng tôi lo sợ từ bây giờ cho tới đó nhà cầm quyền lại càng hà khắc, càng cứng rắn hơn.

Các doanh nghiệp đua nhau phát hành trái phiếu, người mua xếp hàng. Ảnh: Người Mua Nhà

“Bí kíp” biến tiền thành …giấy lộn

Đáng chú ý là phần lớn trái phiếu doanh nghiệp phát hành từ 2019 tới nay đều có đặc điểm 3 KHÔNG – không chuyển đổi, không kèm chứng quyền, không tài sản đảm bảo. Khối doanh nghiệp đầu tiên bắt đầu phong trào này là nhóm ngân hàng thương mại. Tiếp tới là khối doanh nghiệp bất động sản đang có kết quả kinh doanh lao dốc không phanh từ 3 năm trở lại đây. Chính xác thì đây là cuộc “bán giấy, lấy tiền.”