Điểu tận, cung tàng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Huy Đức Osin, cây viết được coi là người của Phe Thắng Cuộc, đã gióng lên hồi chuông nguyện cho lần lượt những “hổ báo” một thời của chính trường Việt Nam với những cái tên tuổi khét tiếng như Đinh La Thăng, Vũ Huy Hoàng, Trầm Bê, Bầu Kiên, Trần Bắc Hà… trong một bài viết cách đây đã đụng chạm đến một “vùng cấm” của những Lão Đại trong bóng tối, với cái nhan đề “Lê Đức Anh’s Kids” cùng lời nhắn đang đợi công bố cho “đúng qui trình”.

Bài viết của “người buôn gió” cho rằng, ông Trọng đang muốn ghi tên mình vào lịch sử khi chuẩn bị cho một đợt thanh trừng những quyền lực phía sau hậu trường của thể chế đã tồn tại suốt hơn nửa thế kỷ với những cái tên Lê Đức Anh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu và Nông Đức Mạnh. Nếu những suy diễn đó đúng thì có lẽ cũng mừng thay cho công cuộc “đốt lò” và cuộc chiến chống tham nhũng, suy thoái đạo đức của ông Trọng. Dù cho mục đích phía sau nó là gì, thì cũng là một sự thay đổi cần thiết cho việc “xóa bài” làm lại.

Dùng chiêu bài “đốt lò” để thâu tóm quyền lực độc tôn tuyệt đối giống như Tập Cận Bình, cuộc chiến ông Trọng khởi xướng đang làm rung chuyển tất cả các phe phái và làm cho những kẻ trước nay “coi trời bằng vung” phải “sống trong sợ hãi”.

Chấp nhận hy sinh ngoại giao để củng cố nội trị, nước cờ Trịnh Xuân Thanh dù phải trả một cái giá quá đắng với người Đức, đánh đổi cả uy tín quốc gia trong “trò chơi vương quyền”, xong điều đó không làm cho người “đốt lò” tỏ chút băn khoăn.

Với việc “bắt hổ” Đinh La Thăng, cuộc “tổng công kích” vào các sân sau của “đồng chí X” như PVN, giới tài chính ngân hàng, bộ Công thương và cả phe cánh quân đội thân hữu với “người tử tế”… đã làm cho giới quan tham hoảng loạn thực sự. Tuy nhiên, khả năng thành công của ông Trọng ra sao? Hay như các dân gian thường nói “cố đấm ăn xôi mà xôi chẳng có”?

Dân gian có câu “bao giờ chó chê cứt?”. Nghe thì tục, nhưng đó là câu cửa miệng của người dân khi nói về những “công bộc” của mình.

Không có người Đảng viên, quan chức CS nào không tham nhũng và ông Trọng cũng không phải là trường hợp ngoại lệ. Thời ông làm bí thư Hà thành, những lùm xùm ở dự án CIPUTRA làm Nhà nước thất thu tới 4000 tỷ và những món quà “lại quả” đắt giá là những căn hộ triệu dollar.

Khi đó, Nguyễn Văn Chi là trưởng ban Kiểm tra TW Đảng, nắm rõ. Với việc “người đốt lò” đưa “thanh củi” Nguyễn Xuân Anh vào ngọn lửa thanh trừng, lột sạch mọi chức tước là một sự sỉ nhục gia tộc có quyền lực lớn nhất đất Đà Thành bấy lâu. Không thể nào ông Chi nuốt trôi mối hận này.

JPEG - 46.8 kb
Ông Nguyễn Văn Chi (phải)

Tuy nhiên, sai phạm của ông Trọng ở Ciputra cũng không là gì nếu như so sánh với việc “bán nước, hại dân” như việc ủng hộ các đại dự án gây ô nhiễm nghiêm trọng, đe dọa trực tiếp tới an ninh quốc phòng như ở Formosa, Bauxit Tây Nguyên.

Việc ủng hộ của ông cho Hoàng Trung Hải, một người Hoa Phúc Kiến, cũng đồng thời là kẻ thao túng và phá nát nền công nghiệp, xây dựng, năng lượng, khai khoáng, an ninh quốc phòng, môi trường của Việt Nam bấy lâu… những nghi vấn dính líu của tổng cục 2 trong cuộc sát phạt đẫm máu quan chức ở đất Yên Bái, quan hệ mờ ám của ông với chị em Phạm Thị Thanh Trà, Phạm Sỹ Quí khiến cho người ta lạnh người với âm mưu chính trị đen tối, tàn nhẫn…

Sai phạm của ông Trọng không thể nào chỉ có “Trời biết, Đất biết và ông biết” được và không có lý do gì mà những “đồng chí” của ông không “chơi ông” đến cùng trong “đấu trường sinh tử” này?

Ai bảo ông là Lú? Cho đến bây giờ tôi mới hiểu đằng sau những bài diễn văn ngô nghê, nụ cười “hề hề”, điệu bộ quê mùa của một ông giáo làng… tất cả là một vỏ bọc hoàn hảo. Những cái ôm thắm thiết của ông với các “đồng chí” trong “cuộc chiến vương quyền” là những “án tử” được ông âm thầm chuẩn bị cho họ từ rất lâu.

Tất cả mọi người có lẽ đều đánh giá ông thấp hơn khả năng thực sự của ông – một tiến sỹ chuyên ngành xây dựng Đảng, suốt đời học tập các phương sách của ông Hồ – một người gối đầu giường bằng những sách như Tam quốc chí, Binh pháp Tôn Tử… đã kiên nhẫn thực hiện quá trình thâu tóm quyền lực suốt mấy chục năm qua.

Trên bước đường tiến đến cái ghế Tổng bí thư, ông đã khép mình, nhũn nhặn, xuề xòa tưởng như vô hại với mọi phe phái, cố gắng làm đẹp lòng tất cả các Lão Đại quyền lực trong bàn cờ chính trị Việt Nam như Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh.

Giờ đây, khi đã nắm trong tay quyền lực tối thượng cùng sự ủng hộ to lớn của Trung Nam Hải, ông không thể nào tiếp tục chịu sự chi phối của những Lão Đại thêm nữa và những phe đảng đang cố gắng hất ông khỏi vị trí Thái Thú Nam Quận này sẽ là kẻ thù “bất đái dung thân” của ông. “Điểu tận, cung tàng” – triết lý và phương thức trị quốc của Mao, Hồ áp dụng từ những nhà mưu lược Trung Hoa, đã đến lúc được sử dụng.

Bọ ngựa bắt sâu ngờ đâu chim sẻ sau lưng

“Trò chơi vương quyền” trong cuộc thanh trừng dưới danh nghĩa chống tham nhũng sẽ không dừng lại ở hổ Đinh La Thăng, Vũ Nhôm, Út trọc… với các nhóm lợi ích khổng lồ của các phe đảng.

Không phải là các Lão Đại và các phe phái không nhìn nhận ra khả năng “đánh chuột vỡ bình” trong đấu trường sinh tử này. Vấn đề ở đây là trong bối cảnh con tàu Việt Nam đang chìm dần không thể cứu vãn, tâm lý chung của tất cả những vai diễn đều sẵn sàng cho “vụ áp phe cuối cùng”.

JPEG - 19.8 kb
Ảnh: Trend Hunter

Sẽ không có chuyện “kẻ ăn ốc, người đổ vỏ” như từ trước đến nay, vì những miếng béo bở nhất đã bị xơi mất từ lâu. “Di sản” của nền kinh tế định hướng xã hội chủ nghĩa sau 42 năm độc lập giờ chỉ là những khoản nợ khổng lồ vô phương giải quyết. Thậm chí, tình cảnh không còn là “hết thịt thì vạc đến xương” được thể hiện rõ trong lời của ông Tổng kiểm toán Nhà nước Hồ Đức Phước nói “Nền tài chính chúng tôi thấy không được bền vững, sau này bán hết vốn nhà nước thì nhiệm kỳ sau lấy gì mà chi tiêu, kể cả chi thường xuyên, tiêu dùng cũng là khó”.

Và chuyện gì đến sẽ đến, khi “tình đồng chí” bấy lâu chỉ là lớp sơn ngụy trang bong tróc cho tình Đoàn kết vô sản đã rớt rụng hết, những con sói sẽ lao vào nhau trong chiến cuộc “chó ăn thịt chó” không khoan nhượng để kiếm những miếng cuối cùng trước khi tìm đường lưu vong sang xứ giãy chết để lại con tàu Việt Nam chìm trong khủng hoảng toàn diện về kinh tế, xã hội, chính trị.

Nền Độc lập vay mượn bằng cái giá của 4 triệu sinh mạng dân Việt Nam trong cuộc chiến vừa qua sẽ được những người CSVN bàn giao cho “mẫu quốc” sau hơn 42 năm. Nỗ lực của những kẻ đứng đầu thể chế này trong việc vong nô, mại quốc có được quan thày ghi trong sách sử của Trung quốc như thế nào thì không rõ. Nhưng chắc chắn một điều rằng, lúc đó, câu nói của Phạm Lãi “Phi điểu tận, lương cung tàng. Giảo thố tử, tẩu cẩu phanh” sẽ một lần nữa được các quan thày Trung cộng triệt để thi hành. Lúc đó, ai là điểu? Ai là cung?

Những thái thú Việt hôm nay có lẽ tin tưởng một kết cục tốt đẹp cho bản thân sẽ được người bạn vàng “16 vàng, 4 tốt” đảm bảo, ngay cả trong trường hợp xấu nhất xảy ra như đối với ủy viên bộ Chính trị CSVN Hoàng Văn Hoan bị những người “đồng chí” tuyên bố tử hình vắng mặt vào năm 1979.

Điều đó có thể đúng trong một bối cánh lịch sử khác, khi mục đích cuối cùng thôn tính phương Nam của những hoàng đế Đỏ chưa được thực hiện. Nhưng khi Việt Nam đã trở thành một Tây Tạng thứ 2, thân phận của những kẻ ngày hôm nay quì gối liếm giày cho giặc sẽ được “tẩu cẩu phanh” nhanh hơn nhiều chúng nghĩ vì Tập Cận Bình hay Napoleon đều ghi nhớ câu châm ngôn vàng ngọc dành cho những bậc đế vương của Paul Valéry:

Nếu có kẻ nào cúi xuống liếm chân anh, hãy lấy chân mà gác chạn trên đầu nó, phòng khi nó sẽ chồm lên mà cắn anh.

Tân Phong
30.12.2017

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”