ĐTGM Ngô Quang Kiệt Đến Thăm Gia Đình Một Số Nạn Nhân Vì Công Lý

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

HÀ NỘI – Chiều thứ bẩy, 13/09/2008, Đức Tổng Giám Mục Hà Nội-Giuse Ngô Quang Kiệt đã đi thăm gia đình một số nạn nhân bị khởi tố và bắt giam vì công lý trong vụ Thái Hà.

Cùng đi với ngài có Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Đệ, Giám mục Phụ tá Bùi Chu, cha Mátthêu Vũ Khởi Phụng, Bề trên-Chính xứ Thái Hà, một số linh mục ở Toà TGM và Tu viện DCCT Hà Nội và một số anh chị em giáo dân thuộc các giáo xứ Chính Tòa, Hàm Long, Hàng Bột và Thái Hà.

Đức Tổng Giám Mục và các thành viên trong Đoàn đã đi thăm gia đình ông Lê Quang Kiện ở Giáo xứ Hàng Bột và gia đình ông bà Nguyễn Văn Lân và Lê Thị Hợi thuộc Giáo xứ Thái Hà.

Đức Tổng Giám Mục và các thành viên trong Đoàn đã ân cần thăm hỏi, trò chuyện với các thân nhân của các nạn nhân vì công lý.

Mọi người lắng nghe các nạn nhân và thân nhân các nạn nhân chia sẻ hiện tình của người thân bị giam giữ và hoàn cảnh gia đình của mỗi người.

Được biết cho đến nay, thân nhân của các nạn nhân vẫn chưa thể gặp mặt người thân của mình đang bị giam giữ. Các thân nhân nói rằng công an bảo: “Tội nào thì thăm được chứ tội này thì không!”

Đức Tổng Giám Mục và các thành viên trong Đoàn hết sức cảm động và thú vị khi nghe ông Nguyễn Văn Lân chia sẻ nội dung các cuộc hỏi cung mà công an thực hiện đối với ông trong những ngày vừa qua khi ông bị công an triệu tập để điều tra, xét hỏi.

Đức Tổng Giám Mục nói đại ý rằng mặc dù các nạn nhân và thân nhân các nạn nhân đang gặp khó khăn, thử thách và đau khổ, nhưng cả Hội Thánh luôn ở bên từng anh chị em nạn nhân và gia đình của các anh chị em này.

Trước khi chia tay với mỗi gia đình, Đức Tổng Giám Mục và Đức Cha Phụ Tá Bùi Chu đã cùng ban phép lành cho các thành viên thuộc gia đình các nạn nhân và mọi người hiện diện. /.

Thanh Tâm
Dòng Chúa Cứu Thế

JPEG - 49.3 kb

JPEG - 50.7 kb

JPEG - 51.4 kb

JPEG - 51.9 kb

JPEG - 48.4 kb

JPEG - 48.9 kb

JPEG - 47.6 kb

JPEG - 43.8 kb

JPEG - 25.3 kb

JPEG - 53.1 kb

JPEG - 51.1 kb

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Ảnh minh họa: Youtube TDGS

Đối chiếu thanh trừng chính trị: Cách mạng Iran 1979 và Việt Nam sau 1975

Dù có ý kiến gì, cũng không thể phủ nhận rằng cuộc Cách mạng Hồi giáo Iran 1979 có nhiều điểm tương đồng với  những ngày sau biến cố 30/4/1975 trong việc củng cố quyền lực thông qua thanh trừng và cải tạo tư tưởng của các thế lực cầm quyền.

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.