… Hội Nghị cho ra rìa …
… đồng nghiệp làm lơ …
… chẳng ai để mắt …
… chẳng ai ăn cùng …
… về sớm thôi … vì “Thứ Hai còn phải đi làm!”Nguồn: DienDanCTM
… Hội Nghị cho ra rìa …
… đồng nghiệp làm lơ …
… chẳng ai để mắt …
… chẳng ai ăn cùng …
… về sớm thôi … vì “Thứ Hai còn phải đi làm!”
Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.
Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.
Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?
Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.