Đừng nên để đảng cộng sản bịt mắt, mò mẫm dẫn lên chủ nghĩa xã hội

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Vừa rồi, ông Hà Đăng, nguyên ủy viên trung ương đảng, nguyên trưởng ban tư tưởng và văn hóa trung ương, đã có bài viết “Đòi từ bỏ chủ nghĩa xã hội là một sai lầm lớn”.

Tò mò đọc xem ông có được những lập luận “sắc” nào không, nhưng xem ra ông vẫn chỉ toàn giọng điệu “cùn” như lâu nay. Nhưng lý luận này không đủ sức thuyết phục nổi ngay cả đảng viên cộng sản, chứ chưa nói đến người dân bình thường, họ quá ngán ngẩm với thứ chủ nghĩa xã hội của ông.

Anh Nguyễn Tiến Trung đã ngỏ ý muốn tranh luận công khai trên truyền hình với ông. Đó cũng là một cách, nhưng tôi lại nghĩ khác. Tranh luận với ông chỉ vô ích, vì tôi biết những người bảo thủ như ông, thường có lập trường “vững chắc”.

Tôi xin áp dụng một câu chuyện có ở trên mạng như sau : có hai người cãi nhau. Một người bảo là 3+3=6. Một người bảo 3+3=9. Đưa nhau lên quan phân xử. Quan xử tha cho người 3+3=9 đi về. Còn người 3+3=6, đem ra đánh đòn. Người này ấm ức, sao con đúng quan lại đánh con, còn nó sai lè, thì quan lại cho nó về. Biết nó sai lè rồi mà còn cãi nhau với nó làm gì. Tội là tội cãi với kẻ dốt. Kẻ dốt mi không dạy nó được đâu, cho nó về để cho đời dạy nó, nghe chưa.

Ông cứ giữ lấy quan điểm của ông. Ông có thể giữ nó thêm một trăm năm nữa như lời ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng “đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”. Các ông phát biểu như người mù, mà lại lãnh đạo, dẫn đường một đất nước. Thật bất hạnh cho nhân dân Việt Nam.

Không tranh luận với ông, nhưng tôi nghĩ mình phải viết gì đó. Mục đích chính là cảnh báo với người dân. Họ cần phải làm gì đó, phải hành động, phải đứng lên, đừng cam chịu để các ông làm chuột bạch cho thử nghiệm điên rồ nhất trong lịch sử nhân loại này.

Thế kỷ 20 vừa đánh dấu sự xuất hiện chủ nghĩa cộng sản, vừa chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn của nó. CNXH chỉ là sản phẩm tưởng tượng của Mác. Victor Hugo đã có câu tóm lược ngắn gọn: “CNXH là giấc mơ của một vài người, nhưng là cơn ác mộng của toàn nhân loại”.

Chính những người cộng sản kỳ cựu đã phải sám hối.

Tổng bí thư đảng cộng sản Nam Tư Milovan Djilas, “20 tuổi mà theo cộng sản là không có cái đầu. 40 tuổi mà không từ bỏ cộng sản là không có trái tim”.

Tổng bí thư đảng cộng sản Liên Xô Gorbachev, “tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn thú nhận rằng, cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá”.

Tổng thống Nga Boris Yeltsin, “cộng sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải nó”.

Thực tế hiển hiện cho thấy, hệ thống xã hội chủ nghĩa đã sụp đổ hoàn toàn tại Liên Xô – Đông Âu. Nay chỉ còn leo lắt tại Việt Nam, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Cuba. Khư khư cái thứ CNXH, đảng cộng sản Việt Nam đã đưa đất nước tụt hậu rất nhanh.

Thế nên, nếu giới lãnh đạo Việt Nam cố bám víu vào CNXH, thì chỉ có thể là :

-  Hoặc họ là thứ người gàn dở, điên khùng, mù quáng. Đường quang không đi, đi quàng vào bụi rậm. Bao nhiêu bài học thành công của các quốc gia tiên tiến thì không học, mà lại cứ định hướng XHCN. Tội nghiệp cho đất nước Việt Nam, để cho những người gàn dở, tối tăm, bất tài lãnh đạo.

-  Hoặc các ông cộng sản đang trục lợi qua chiêu bài kiên định XHCN. Các ông có thể đã biết là CNXH không có trong hiện thực, nhưng các ông vẫn giao giảng nó, trung thành với nó, bám vào nó để dễ bề áp đặt đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo. Còn đảng là còn mình. Bám đảng là mình giầu.

-  Hoặc là trong trại súc vật, con nào muốn lên làm người rất khó, vì hễ có con định phát biểu làm người, thì khắc có con khác kéo lại. Cứ phát biểu rập khuôn theo đảng là ăn tiền.

Tóm lại, chỉ người dân chịu thiệt thòi, bị đè đầu cưỡi cổ. Đức Dalai Latma có nói : “Người cộng sản làm cách mạng không phải là để mang lại hạnh phúc cho người dân, mà họ làm cách mạng là để người dân mang lại hạnh phúc cho họ”. Đây là lời cảnh báo rõ ràng nhất, để người dân Việt Nam không nên tiếp tục cam chịu, không nên để đảng cộng sản thí mạng trong một cuộc thử nghiệm điên rồ. Đừng nên để đảng cộng sản bịt mắt, mò mẫm dẫn lên chủ nghĩa xã hội. Hãy đứng lên, giành lấy quyền lựa chọn người lãnh đạo cho mình.

Đặng Xương Hùng
22/1/2017

Nguồn: FB Đặng Xương Hùng

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Quang cảnh Hội nghị Thượng đỉnh về Dân chủ lần thứ 9 (Copenhagen Democracy Summit 2026) tổ chức bởi cựu Thủ tướng Đan Mạch, cựu Tổng Thư ký NATO Anders Fogh Rasmussen và Tổ chức Liên minh các nền dân chủ (Alliances of Democracies Foundation) tại thủ đô Copenhagen, Đan Mạch hôm 12/5/2026

Phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Dân chủ ở Copenhagen, Đan Mạch

Ngày 12/5/2026, một phái đoàn Việt Tân tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Copenhagen lần thứ 9 về Dân chủ (Copenhagen Democracy Summit 2026) – thảo luận về cách các quốc gia tự do có thể xây dựng một liên minh mới để đóng vai trò lãnh đạo trong một thế giới đang ngày càng hỗn loạn, chứng kiến ​​sự trỗi dậy của các chế độ độc tài và sự phân mảnh của các thể chế quốc tế.

Ảnh minh họa: Pixabay

Tăng trưởng trên vai ai? Đời sống công nhân FDI nhìn từ bên trong

Quan điểm chính thức của nhà nước Việt Nam nhìn nhận đời sống công nhân di cư tại các khu công nghiệp FDI như một “thành tựu của Đổi Mới” — cơ hội thoát nghèo và hiện đại hóa cho hàng triệu người từ nông thôn…

Nhưng khi nhìn vào đời sống thực tế của những công nhân ấy, bức tranh hiện ra phức tạp hơn nhiều.

Hà Nội có hơn 6 triệu xe máy. Ảnh: Báo Dân Sinh

Sao phải ép dân phải đổi xe?

Nếu đại bộ phận lực lượng lao động này vẫn sử dụng xe máy xăng thì việc áp dụng lộ trình cấm xe máy công nghệ chạy xăng và hạn chế xe cá nhân theo giờ  đang vô tình làm khó người dân nói chung cũng như người lao động nói riêng.

Admin trang Nhật Ký Yêu Nước (từ trái): Phan Tất Thành, Nguyễn Văn Dũng (Aduku) và Nguyễn Văn Lâm. Ảnh: FB Manh Dang

Tháng 5, tháng của các admin trang Nhật Ký Yêu Nước, những người sống không cúi đầu

Tương lai dân tộc này, chẳng phải đang viết bằng tuổi thanh xuân tù đày, nước mắt, xương máu và cả sinh mệnh của họ. Đừng mãi nhìn họ như những tấm gương nữa, để phí hoài tuổi thanh xuân và sự hy sinh của họ, mà hãy nhìn họ như những người bạn đồng chí hướng với mình để mà cùng gánh vác việc chung.

Non nước này, vốn có phải của riêng ai?