Facebook trả lời Thư ngỏ của giới Xã Hội Dân Sự Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ngày 11 tháng Tư, 2018

Thân gửi Cô Nguyễn,

Chúng tôi cám ơn lá thư của cô. Ông Mark hiện thời đang ở Washington, nhưng có nhận lá thư này và nhờ tôi trả lời ngay.

Chúng tôi cam kết bảo vệ quyền hạn của người dùng Facebook tại Việt Nam, và cung cấp một nơi để người dùng có thể biểu đạt một cách tự do và an toàn.

Tiêu Chuẩn Cộng Đồng của chúng tôi đề ra những điều gì được và không được chấp nhận trên Facebook, nhằm khuyến khích việc biểu đạt và tạo ra một cộng đồng an toàn trên Facebook. Chúng tôi sẽ tháo gỡ những nội dung nào vi phạm các tiêu chuẩn này khi được thông báo.

Cũng có những lúc chúng tôi phải tháo gỡ hay chận không cho truy cập nội dung vì nó vi phạm luật pháp của một quốc gia nào đó, mặc dầu nội dung đó không vi phạm Tiêu Chuẩn Cộng Đồng của chúng tôi. Chúng tôi có một thủ tục xử lý đã quy định rõ, không có gì khác biệt cho Việt Nam so với trên thế giới. Tất cả yêu cầu tháo gỡ mà chúng tôi nhận được đều được xem xét có phù hợp pháp lý hay không. Chúng tôi yêu cầu giới chức nhà nước cung cấp lý do chi tiết dựa trên nền tảng pháp lý và dữ kiện, và chúng tôi không đồng ý nếu xét thấy không đủ lý do pháp lý hoặc yêu cầu quá bao quát hay mơ hồ. Chúng tôi có tường trình số lượng nội dung bị chận vì vi phạm luật pháp địa phương trong bản Báo Cáo Minh Bạch của chúng tôi.

Chúng tôi đang xem xét lý do tại sao mà những người ký tên trong thư ngỏ đã từng bị tháo gỡ nội dung và/hoặc tài khoản bị chận. Vào thời điểm này, chúng tôi xác nhận là chúng tôi chưa có biện pháp nào đối với các tài khoản này theo yêu cầu của chính quyền.

Chúng tôi muốn tiếp tục làm việc với các tổ chức xã hội dân sự tại Việt Nam và trên thế giới để bảo vệ cộng đồng của chúng ta không bị chính quyền can thiệp không cần thiết hoặc quá mức.

Thân kính,

Helena Lersch
Giám Đốc Chính Sách của Facebook
Helena Lersch

***

April 11, 2018

Dear Ms. Nguyen,

Thank you for your letter. Mark is currently in Washington, but received your letter and asked that I respond as quickly as possible.

We are committed to protecting the rights of people using Facebook in Vietnam, and to providing a place where people can express themselves freely and safely.

Our Community Standards, which outline what is and isn’t allowed on Facebook, seek to encourage expression and create a safe community on the platform. We will remove content that violates these standards when we’re made aware of it.

There are also times when we may have to remove or restrict access to content because it violates a law in a particular country, even though it doesn’t violate our Community Standards. We have a well-established process for this, which is no different in Vietnam to the rest of the world. Every request we receive is checked for legal sufficiency. We require officials to provide a detailed description of the legal and factual basis for their request, and we push back when we find legal deficiencies or overly broad or vague requests. We report the number of pieces of content we restrict for contravening local law in our Transparency Report.

We are looking into why the signatories of the letter may have experienced content and/or account restrictions. At this stage, we can confirm that we haven’t taken any action on their accounts at the request of the government.

We want to continue to work with civil society groups in Vietnam and around the world to protect our community from unnecessary or overreaching government intervention.

Kind regards,

Helena Lersch
Facebook Policy Manager
Helena Lersch
Public Policy Manager, Asia Pacific

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Sách "Chuyện với Thanh" và tác giả Nguyễn Thành Nam

Xã hội sẽ “tử tế” kiểu gì khi “hoàn lưu” những cuộc đấu tố trở lại?

Gieo nỗi sợ, người ta sẽ gặt được sự giả dối. Gieo đấu tố, người ta sẽ gặt sự phản trắc. Gieo thói quen kết tội người khác để bảo vệ mình, người ta sẽ tạo ra một xã hội trong đó không ai thực sự bảo vệ ai. Đến một ngày nào đó, khi chính quyền cần sự dấn thân, lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm của công dân, điều họ nhận lại có thể chỉ là những khuôn mặt im lặng, những lời nói theo mẫu và một xã hội đã rút hết sinh khí vào bên trong.

Cuốn sách "Chuyện với Thanh - Lời kể mới về ánh sáng" bị thu hồi và tiêu hủy. Ảnh: Nhà xuất bản Hội Nhà Vă

Vụ Nguyễn Thành Nam và màn kịch bệnh hoạn của cả một xã hội

Càng theo dõi diễn biến của vụ việc Nguyễn Thành Nam, người ta càng nhận ra đây không phải là một vụ án “thông thường.” Điều khiến nó trở nên đặc biệt không nằm ở điều luật được áp dụng, mà nằm ở chính con người bị áp dụng điều luật ấy.

Bởi lần đầu tiên trong nhiều thập niên, một người từng công khai giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, viết sách với mong muốn làm cho người trẻ hiểu và yêu Hồ Chí Minh hơn, lại bị cáo buộc là người “tuyên truyền chống Nhà nước.”

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”