Gần 40% lao động Việt Nam sống dưới mức kham khổ

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam hôm 12 tháng 7, công bố kết quả khảo sát về thu nhập và đời sống người lao động năm 2018, cho thấy chỉ có 17,4% người lao động có dư dật và tích lũy; và 43,7% cho biết vừa đủ trang trải cho cuộc sống. Trong khi đó, có tới gần 40% người lao động không đủ sống, hoặc sống kham khổ. Trong đó có  26,5% phải chi tiêu tằn tiện và kham khổ; 12,5% cho biết thu nhập không đủ sống, phải làm thêm giờ. Mức lương cơ bản hằng tháng khoảng 4,67 triệu đồng (tương đương 200 Mỹ Kim).

Với những con số khảo sát nói trên cho thấy bức tranh xã hội của người dân Việt Nam – đặc biệt là giới công nhân – quá u ám sau 30 năm đổi mới kinh tế.

Lương thấp nên ăn uống thiếu thốn, kham khổ, chấp nhận sống trong các khu nhà tạm bợ chừng vài mét vuông. Nhiều lao động phải chắt chiu chi phí sinh hoạt từ mớ rau, gói muối cho đến từng kWh điện. Nhiều người mẹ là công nhân đành phải gửi về quê nhà cho ông bà nội, ngoại chăm nom dùm, để tiếp tục lăn lộn kiếm từng đồng.

Không những thế, đời sống tinh thần của người lao động cũng vô cùng nghèo nàn. Nghèo về tinh thần của người lao động đó là họ không được đọc báo, không được hỗ trợ thông tin cho sự hiểu biết về các luật lao động, không được nâng cao về kiến thức lao động. Bên cạnh đó, vì đau đầu với việc chi tiêu nên việc giải trí đối với nhiều công nhân là điều xa xỉ.

Đời lao động, nhất là công nhân  tại các khu công nghiệp có rất nhiều cơ cực, chẳng có một giờ nghỉ ngơi. Chỉ cắm đầu cắm cổ làm và làm đủ thứ việc nặng nhọc nhất. Có tới 48,9% lao động trả lời không muốn làm thêm giờ, nhưng vì thu nhập thấp, nhiều người buộc phải tăng ca. Số giờ làm thêm quá nhiều khiến họ không còn thời gian để chăm lo cho bản thân và gia đình. Thu nhập tăng lên một chút nhưng thực tế cho thấy dù có làm thêm giờ, người lao động cũng chỉ đủ sống, chứ không thể có tích lũy về lâu dài. Trong khi đó, điều kiện lao động xấu, làm thêm giờ dẫn tới căng thẳng, mệt mỏi. Về lâu dài, hệ lụy tới sức khỏe thể chất và tâm thần người lao động là rất nghiêm trọng.

Nhiều Hội nghị, Hội thảo được chính quyền các cấp tổ chức nhằm bàn thảo về đồng lương cơ bản của người lao động, nhưng kết quả là người lao động vẫn sống dưới mức nghèo khổ, mòn mỏi theo năm tháng. Chỉ nhìn qua đời sống quá cực nhọc đã thấy cuộc sống của họ chẳng có gì bảo đảm cho quyền con người được sống. Ước mơ về cuộc sống chất lượng hơn dường như là cái gì đó xa vời.

Thực tại thì gian nan, còn tương lai thì mờ mịt. Mọi ngang trái đều có nguyên nhân từ chính đồng lương eo hẹp, trong khi giá cả các mặt hàng sinh hoạt đều tăng. Người lao động phải sống và làm trong hoàn cảnh gần như nô lệ, vì thế tranh chấp lao động tập thể có chiều hướng ngày càng tăng. Theo số liệu thống kê, tháng đầu năm 2018, cả nước có tới 131 cuộc đình công.

Người lao động chỉ có thể đình công để giải tỏa tạm thời những áp lực, bất công và ràng buộc bủa vây cuộc sống của họ. Tuy nhiên, trong tất cả cuộc đình công, biểu tình, công an, an ninh của nhà cầm quyền, công đoàn của nhà máy, công ty đều  xuất hiện nhanh chóng để trấn áp và ép buộc người lao động dừng đòi hỏi những quyền lợi chính đáng của họ.

Tại Việt Nam, ở mỗi tỉnh, mỗi huyện, mỗi cơ quan, công ty đều có một tổ chức gọi là “công đoàn”. Tuy nhiên, tổ chức này không hề tham gia đấu tranh đòi giới chủ nhân tuân thủ luật lệ lao động. Hệ thống công đoàn do nhà cầm quyền lập ra, phục vụ nhu cầu chính trị của đảng và lo bảo vệ đảng. Một hệ thống công đoàn không thể hoạt động độc lập và khách quan khi còn nằm trong sự quản lý chặt chẽ của nhà nước Việt Nam.

Người lao động là lực lượng trực tiếp làm ra nhu yếu phẩm cho xã hội. Vì thế, ở các nước dân chủ, quyền lợi của người lao động được bảo vệ bởi hệ thống luật pháp, công đoàn, đảng phái, và các tổ chức xã hội dân sự hoạt động rất hiệu quả. Còn ở Việt Nam, người lao động phải đơn độc chiến đấu với cả một hệ thống chính trị đồ sộ. Chủ doanh nghiệp thì bóp nghẹt quyền lợi người lao động thông qua những quy định hà khắc, ép làm thêm giờ, cắt xén lương thưởng… Trong khi đó, công đoàn thì không quan tâm, công an, quân đội và chính quyền thì bắt tay với chủ doanh nghiệp bóc lột người lao động.

Có thể nói, trong cái đà suy sụp chung về đời sống của toàn xã hội thì cuộc sống người lao động lại càng bị đẩy đến mức cùng cực. Lí do quan trọng nhất dẫn đến tình trạng này đó là người lao động Việt Nam hiện nay không được bảo vệ bởi một hệ thống nghiệp đoàn độc lập hoạt động mạnh mẽ, tự do và hiệu quả. Công đoàn độc lập không chỉ giúp người công nhân khẳng định chính kiến của họ trong bức tranh chính trị – xã hội, mà còn có thể giúp tăng thu nhập của người lao động.

Sức mạnh đối thoại của người lao động nằm nơi công đoàn, nếu như người công nhân Việt Nam cũng có một hệ thống công đoàn bảo vệ họ tốt như vậy, thì họ có cần phải đình công, biểu tình hay không? Câu trả lời chắc chắn là không !

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Công nhân tại một xưởng giày ở Sài Gòn. Ảnh minh họa: Reuters

EU đưa Việt Nam vào “danh sách đen” thuế vì vấn đề minh bạch

Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Minh Châu Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến ​​vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới?

Đình chiến của người Mỹ, danh dự của người Ba Tư

Ý niệm rằng Iran là một trung tâm lịch sử, một quốc gia từng là đế chế, một cộng đồng chính trị không chấp nhận bị xếp lại vào vai một kẻ phải nghe lệnh.

Khi xung đột được cảm nhận dưới lăng kính đó, mọi đòn đánh từ bên ngoài không chỉ làm thiệt hại phần cứng quân sự; chúng còn nuôi dưỡng một câu chuyện rất nguy hiểm ở bên trong: Iran không chỉ bị tấn công, Iran bị làm nhục. Và một dân tộc cảm thấy mình bị làm nhục thường không dễ bước vào đình chiến với tâm thế kỹ trị.

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (VAST) trực thuộc chính phủ chuyển sang đơn vị sự nghiệp trực thuộc Trung ương đảng. Ảnh: Công nghệ Số & Truyền thông

Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam: Phép thử bước ngoặt cho khoa học Việt Nam

Đây không còn là vấn đề điều chỉnh cơ cấu, mà là một bước ngoặt xác định lại vị thế của VAST (Viện Hàn lâm KH&CN): Tiếp tục là một trụ cột không thể thay thế của hệ thống khoa học quốc gia, hay dần bị phân rã và hòa vào các cấu trúc khác. Nói cách khác, phía trước không chỉ là thách thức cải tổ, mà là phép thử trực tiếp đối với lý do tồn tại của Viện Hàn lâm KH&CN.

Ảnh minh họa: Putin (trái) và Tô Lâm

Từ Moscow đến Hà Nội: Khi quyền lực chọn con đường cô lập

Những gì đang diễn ra tại Việt Nam, nhất là từ sau đại hội 14 cho thấy một xu hướng đáng lo ngại: Quyền lực không còn muốn bị giới hạn.

Quyết định đưa các cơ quan truyền thông (VOV, VTV, TTXVN) và hai cơ quan học thuật nằm dưới sự quản lý và chỉ huy của bộ máy đảng không phải là cải tổ. Đó là thâu tóm.