Giải mã khi nào biểu tình được yêu

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Sau khi bà con ta, người bị xích cửa nhốt trong nhà, người bị giữ ở đồn công an, người bị đánh tả tơi trên đường phố vì tội biểu tình ngày 18/5/2014, ai nấy đang ngồi gãi đầu gãi tai suy nghĩ không nguôi.

Tại sao cũng cậu công an ấy mới 7 ngày trước, tức hôm 11/5/2014, đứng yên “bảo vệ” người biểu tình vì biển đảo tổ quốc, nhưng hôm 18/5/2014 lại hung dữ “bạo vật” cũng người biểu tình vì biển đảo tổ quốc đến thế. Đâu là sự khác biệt?

Tốn cơ man nào là trà nước, kể cả nước miếng, chúng tôi mới bật ra được các lời giải. Xin chia sẻ với bạn đọc thế này.

Về thắc mắc tại sao trong cuộc biểu tình mềm mại ngày 11/5, đảng cho phép ghi biểu ngữ “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam”, nhưng đến ngày 18/5, đảng lại cho anh em công an đáng tóe khói đứa nào cầm những câu “Phản đối Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa, Trường Sa”?

Hoá ra tại chúng tôi chậm hiểu thôi. Khi ráp 2 tuần lại, chúng ta mới chợt hiểu thông điệp và lòng quảng đại của lãnh đạo: Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam NHƯNG ai muốn lấy thì cứ lấy.

Về thắc mắc tại sao quanh cuối tuần 11/5 các buộc mít tinh trong phòng lạnh khiến bà con sướng quá ngủ gà gật và những cuộc biểu tình cho các em ngồi dưới đất hát tình ca ngoài trời đều được xem là HỢP PHÁP, còn các cuộc biểu tình la hét khàn cổ trên đường phố ngày 18/5 đều bị xem là BẤT HỢP PHÁP?
Nghĩ mãi chẳng ra, may mà nhà có thằng cháu đang học luật nó giảng giải: Đất nước ta đã có luật về trình diễn kịch nghệ, nhưng chưa có luật về biểu tình.

Về thắc mắc tại sao các bác dự những buổi 11/5 phải theo tổ dân phố đến đúng ca, bảo ngồi đâu ngồi đấy, rồi muốn ngồi làm gì cũng được miễn đừng nói, khi có người vỗ tay thì vỗ tay, tuyệt đối không đưa biểu ngữ vào hội trường vì đã có người lo, … thì được báo đài mô tả là YÊU NƯỚC TỰ GIÁC; còn chúng tôi tự kiếm xe đi, tự viết biểu ngữ, tự gào lên phản đối, tự kiếm nước uống, tự dìu bạn bè bị đánh về, … thì vẫn bị lãnh đạo đảng bảo là DO BỊ KÍCH ĐỘNG?

Câu này thì có bác cựu đảng viên cùng bàn ngạc nhiên trợn tròn cả mắt (thường ngày hí lắm cơ) hỏi lại tại sao dễ thế mà chúng tôi không hiểu, vì: Yêu Nước và Yêu Tổ Quốc XHCN là 2 phạm trù không thể nhầm lẫn được.

Về thắc mắc tại sao lãnh đạo ròng rã cả thập kỷ tuyên truyền, giáo dục dân chúng về 16 chữ vàng, 4 tốt của tình hữu nghị ngàn đời, rồi đến các quan chức lớn như Đại sứ Nguyễn Văn Thơ, Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh và nhiều vị khác liên tục thề độc rằng “VN quyết không ăn ở 2 lòng với TQ”, nhưng lãnh đạo Đảng lại cho tổ chức các cuộc biểu tình, dù là mềm mại, ngày 11/5?

Câu hỏi này thì chúng tôi có thể dựa vào báo đài nhà nước là giải đáp được. Chính thức trên báo đảng, tính đến ngày 11/5, đã có 14 cuộc liên lạc giữa các quan chức Việt Nam với đối tác Trung Quốc. Bộ Ngoại Giao còn nói: chỉ riêng Bộ Trưởng Phạm Bình Minh đã gọi 20 lần cho phía Trung Quốc tuy không nói với cấp nào. (Con số 14 mà báo chí tường thuật chắc đã cẩn thận trừ ra các lần Ngoại Trưởng Bình Minh gọi điện thoại mà quên cắm dây như một số hình ảnh báo chí đã chụp được và đăng tải.) Dù sao thì 14 lần, do nhiều cấp và từ nhiều bộ thực hiện, để trình bày lý do và xin phép cho cuộc biểu tình ngày 11/5 cũng đủ để Bắc Kinh cảm thông cho cái khó của lãnh đạo Việt Nam. Bằng chứng là khi Đồng chí Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng gọi sang xin lỗi sau ngày biểu tình 11/5, Chủ tịch Tập Cận Bình đã không nhận điện thoại nữa vì đã nói tha lỗi nhiều lần lắm rồi.

Sau hết, về thắc mắc tại sao công an làm ngơ để cho nhóm bạo động tại Bình Dương tha hồ đập phá cả ngày trời rồi mới thủng thẳng bò đến, nhưng công an đủ loại lại kéo ra tràn ngập đường phố Hà Nội, Huế, Vinh, Sài Gòn từ đêm hôm trước để chận, đón đầu rồi đánh ngay những người biểu tình yêu nước ôn hòa ngày 18/5?

Câu này phải nhờ một bác cựu cán bộ công an giải mã chúng tôi mới hiểu: Nguyên nhân không nằm ở chỗ ôn hòa hay bạo động. Vấn đề là bảo dân biểu tình về thì chúng chẳng chịu về; còn đám bạo động thì gọi chúng nó quay trở về đồn lúc nào cũng được!

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Khi Nhà nước muốn biết cả những điều bạn chưa kịp suy nghĩ

Điều cần gieo hôm nay không phải là sự tuyệt vọng mà là sự tỉnh thức. Xã hội dân sự cần hiểu rõ những thách thức của thời đại mới để tự bảo vệ mình tốt hơn.

Nhưng đồng thời, những người cầm quyền cũng cần nhận thức rằng một quốc gia muốn trường tồn không thể chỉ dựa vào camera, dữ liệu và thuật toán. Sự ổn định lâu dài không thể được xây dựng bằng nỗi sợ hãi mà phải được xây dựng bằng lòng tin.

San bằng khu dân cư ven sông Hồng. Ảnh: Getty Images

Từ Thủ Thiêm đến sông Hồng, Hà Nội: Nước mắt đắng cay

Sự đối lập rõ ràng ở hai miền đất nước là hoàn cảnh và điều kiện sống của người dân bán đảo Thủ Thiêm và thủ đô Hà Nội. Người Thủ Thiêm phần lớn là người dân nghèo sống trong các nhà tạm, còn ở Hà Nội là phần lớn là người có của ăn của để sống trong những căn nhà lầu kiên cố 5-7 tầng.

Nhưng dù giàu hay nghèo, họ đều là nạn nhân của chính sách đền bù bất công và quy hoạch đô thị thiếu tầm nhìn.
==
Nhắc đến thu hồi đất, người ta không thể không nghĩ đến bán đảo Thủ Thiêm tại TP.HCM – nơi được ví như “vết thương chưa bao giờ lành” ở miền Nam. Giờ đây, những tiếng kêu cứu, những băng rôn của người dân mất đất tại các dự án vành đai, khu đô thị mới ở Hà Nội cũng đớn đau không kém. Nỗi đau của người dân Hà Nội bị lấy đất có giống như người dân Thủ Thiêm?

Tổng thống Ukraine Zelensky. Ảnh: Sergey Dolzhenko/ EPA

Thư ngỏ của Zelensky gửi Putin

Ngày 4 tháng 6 năm 2026. Zelensky công bố một bức thư ngỏ gửi thẳng cho Putin. Không qua trung gian, không ngoại giao vòng vo. Đây là lần đầu tiên kể từ khi chiến tranh toàn diện nổ ra năm 2022 mà người ta thấy một văn bản trực diện đến mức như vậy.

Thời điểm cũng khá đặc biệt. Thế giới đang chăm chú vào cuộc đối đầu Mỹ-Iran, Ukraine như bị đẩy ra rìa. Zelensky hiểu điều đó, và đây rõ ràng là một nước cờ có tính toán.

Thượng nghị sĩ Philippines Risa Hontiveros giương cao cờ Philippines trên đảo Thị Tứ ở Biển Đông vào ngày 21 tháng 2 năm 2026. Ảnh: Jam Sta Rosa/ AFP

Vì sao Phán quyết Trọng tài Biển Đông năm 2016 không hề thất bại?

Một thập kỷ sau Phán quyết Trọng tài Biển Đông, câu hỏi quan trọng nhất không còn là liệu Trung Quốc có tuân thủ phán quyết hay không, bởi rõ ràng là họ không tuân thủ. Câu hỏi quan trọng hiện nay là liệu phán quyết có làm thay đổi cục diện chiến lược và pháp lý ở Biển Đông hay không, và câu trả lời đang ngày càng nghiêng về hướng “Có.”