Nói về tham vọng của Trung Quốc, thì cả thế giới đều biết, Trung Quốc muốn thống trị thế giới. Tuy nhiên, việc muốn là một chuyện, còn khả năng để thực hiện lại là vấn đề khác.
Có lẽ, trong thế kỷ 21 này, để thực tế hơn, Bắc Kinh chỉ mới nghĩ đến một nửa Thái Bình Dương (Thái Bình Dương). Chính vì vậy, trong chuyến thăm Mỹ hồi tháng 6/2013, trong cuộc tiếp kiến với Tổng thống Barak Obama, Tập Cận Bình, Tổng Bí thư Đảng cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, nói: “Thái Bình Dương đủ rộng cho cả Mỹ và Trung Quốc”.
1. Trung Hoa, một dân tộc bất hạnh
Nhân dân Trung Quốc đang bắt buộc phải tôn thờ Mao Trạch Đông, một “nhà lãnh đạo đã giết chết số lượng nhân dân lớn nhất trong lịch sử, tổng cộng là 77.000.000 người, vượt xa người đứng thứ hai là Joseph Stalin với 43.000.000 người”. Rõ ràng, một dân tộc đang phải tôn thờ con người như thế là một dân tộc bất hạnh.
Để vớt vát danh dự cho Mao và lý do để việc thờ Mao phần nào được chính danh, Đảng Cộng sản Trung Quốc đánh giá công trạng của Mao bằng việc thống nhất Trung Hoa và “mở mang bờ cõi” (xâm lược Tây Tạng, Ấn Độ, Ngoại Mông, Hoàng Sa, Trường Sa, lấn biên giới đất liền với các nước xung quanh…). Tuy nhiên, sự bất ổn hiện nay ở Tân Cương, Tây Tạng lại đang là nguy cơ làm tan rã Trung Quốc. Hàng năm, Trung Quốc chi phí để ổn định nội địa còn hơn cả chi phí quốc phòng. Liệu Trung Quốc có thống nhất và ổn định lâu dài? (Không phải ngẫu nhiên mà Mỹ và các nước dân chủ phương Tây, một mặt về ngoại giao vẫn công nhận “một Trung Quốc”, nhưng vẫn công nhận và tiếp kiến thủ lĩnh Đạt Lai Lạt Ma của Tây Tạng?! Rõ ràng, vẫn còn hy vọng độc lập đối với các dân tộc Tân Cương, Tây Tạng).
Có thể nói, sự kiện ngày 04.5.2014, Trung Quốc cho đặt giàn khoan HD-981 vào sâu đến 89 hải lý (148 km), phía trong đường đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam, họ đã thực hiện được các mục tiêu:
1. Họ xâm lược Việt Nam không cần súng đạn; tạo tiền lệ để từng bước thực hiện ở các nơi khác, tiến đến thực hiện đầy đủ theo “đường lưỡi bò”.
2. Họ nắm chắc được rằng Việt Nam chỉ phản đối chiếu lệ mà không kiện ra tòa án quốc tế, hoặc không tuyên bố dùng giải pháp quân sự để buộc Trung Quốc rút lui, có nghĩa là Việt Nam đã chấp nhận đầu hàng để mất vùng biển tại khu vực giàn khoan HD-981 hạ thủy (tọa độ 15 độ 29’58” vĩ Bắc-111độ 12’06” kinh Đông) trở ra đường 200 hải lý.
3. Bắc Kinh sẵn sàng và đã xé bỏ các công ước quốc tế về biển (ngược lại, đây là điểm yếu mà Bắc Kinh không biện minh được, và các nước có cơ sơ để kiện và người Mỹ có lý do để can thiệp).
4. Đâu là hy vọng cho người Việt
Chưa bao giờ lịch sử Việt Nam lại trớ trêu và đen tối như hiện nay. Mặc dù vậy, không bao lâu nữa, giai đoạn này sẽ qua đi, và cơ hội để giành lại những gì đã mất ngoài Biển Đông vẫn chưa phải là hết đối với người Việt. Bởi vì hành động của Trung Quốc là hành động xâm lược, chà đạp lên luật pháp và công ước quốc tế.
Nếu như Trung Quốc không có đường ra Tây Thái Bình Dương ở ngả Nhật Bản, thì Trung Quốc cũng không có đường ra ở ngả Đông Nam Á, bởi vì, vì sự sống còn của mình, người Việt được sự trợ giúp quốc tế sẽ lại vùng lên. Và như vậy, Việt Nam và Nhật Bản, là hai quốc gia sẽ chặn đường ra biển của Trung Quốc, trong mưu đồ bá chủ đại dương của họ.
Không chỉ bị thế giới đề phòng, sự bất ổn hiện nay ở Tân Cương, Tây Tạng trong nội địa Trung Quốc, lại đang là nguy cơ làm tan rã Trung Quốc. Một thể chế chính trị mà các quan tham nhũng bằng nhiều cách để vơ vét, để rồi sau đó thi nhau chạy trốn ra nước ngoài sinh sống, thì thể chế đó chắc chắn sẽ sụp đổ. Biết được nguy cơ ngày, Tập Cận Bình đã rất mạnh tay trong việc chống tham nhũng (gọi là “đập ruồi, đả hổ”), nhưng còn duy trì chế độ cộng sản thì ông ta nhất định sẽ thất bại.
Hơn lúc nào hết, người Việt hãy tìm cho mình một hướng đi trước Bắc Kinh, để tránh một sự sụp đổ như đã được báo trước.
05.5.2014
H. M.
Nguồn: Bauxite Việt Nam