Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nguyễn Hải Di

Người Việt vẫn tiếp tục tìm mọi ngả đường lậu để vào Anh. Đi đường container. Đi đường thuyền nhỏ.

Ngày 11/4/2026 vừa qua, Bộ Nội vụ Vương quốc Anh đưa tin có 19 người bị bắt trong đường dây buôn lậu người vào Anh. 3 người ở Anh Quốc, 16 người ở Pháp.

Trước đó, ngày 30/3, hai người Việt bị kết án tù vì quảng cáo dịch vụ đưa lậu người vào Anh.

6 năm rưỡi từ sau bi kịch 39 xác chết người Việt tìm thấy trong xe tải ở Essex, người Việt vẫn tiếp tục tìm đường vào Anh Quốc.

Vụ hai người Việt bị án tù

Hai người Việt (tên Hop Nguyen va Hoang Nguyen theo thông cáo báo chí của tòa án) bị truy tố là “cấu kết với người khác để đưa người vượt biên từ Pháp với mức phí gần 3.000 bảng Anh (khoảng 4.000 đô Mỹ) mỗi người và giúp họ lẩn trốn trong cộng đồng người Việt sau khi nộp đơn xin tỵ nạn.”

Bản thân họ vào Anh lậu năm 2023, và thực hiện các hành vi phạm tội từ tháng 1/2023 tới tháng 4/2024. Theo bản tin, hiện không rõ chính xác bao nhiêu người đã trả tiền (và bao nhiêu người đã vào Anh), nhưng sổ sách ghi chép các khoản thanh toán đi với 250 cái tên, tức là thu khoảng 750.000 bảng Anh (khoảng 1 triệu đô Mỹ) từ đó.

Hop Nguyen bị kết án 12 năm tù giam, Hoang Nguyen bị 10 năm 6 tháng tù giam. Tòa cũng ra lệnh trục xuất.

Triệt phá hai đường dây buôn lậu người vào Anh

Theo trang web Europol.europa.eu đưa tin, ngày 30/3/2026 vừa qua, hệ thống cảnh sát quốc tế, với Pháp dẫn đầu, vừa triệt phá một đường dây buôn lậu người Việt ở châu Âu, với điểm đến cuối cùng là Anh Quốc. Bắt giữ 8 người (6 ở Pháp, 1 ở Đức, 1 ở Hungary); lục soát 7 nhà ở Pháp; thu được 20 hộ chiếu, 3 xe, và 10.000 Euro (khoảng 11.700 đô Mỹ) tiền mặt.

Cách của họ là vào châu Âu bằng visa ngắn hạn vào Hungary trước, sau đó bay sang Paris, được đưa tới miền bắc Pháp, rồi đi đường biển vào Anh.

“Mạng lưới này vận chuyển ít nhất 15 người di cư mỗi tháng, thu phí lên tới 22.000 Euro (gần 26.000 đô Mỹ) cho toàn bộ hành trình.”

Cùng ngày, cảnh sát Anh, Pháp, và Bỉ cũng triệt phá một đường dây buôn lậu người khác của người Việt: Bắt giữ 19 người (16 ở Pháp, 3 ở Anh Quốc); lục soát 20 chỗ ở; tịch thu 1 căn hộ, 10 xe, 60.000 Euro (khoảng 70.200 đô Mỹ) và 2.500 bảng Anh (khoảng 3.400 đô Mỹ) tiền mặt, giấy tờ tùy thân, hơn 25 điện thoại và thiết bị điện tử; và phong tỏa một tài khoản ngân hàng với số tiền 75.000 Euro (khoảng 87.800 đô Mỹ).

Cho đoạn đường cuối cùng từ Pháp vào Anh Quốc, người nhập cư lậu thường trả khoảng 8.000 – 10.000 bảng Anh (khoảng 10.800 – 13.500 đô Mỹ).

Tình trạng người Việt sống lậu ở Anh

Theo trang Migration Watch UK, năm 2024, số người Việt vượt biên lậu vào Anh theo đường biển là 3.595 người, đứng thứ 4 sau dân Afghanistan, Syria, và Iran.

Theo tờ GB News, người Việt đứng thứ 5, chiếm 8,7% trong số các dân vào lậu Anh (không chỉ theo đường biển), sau Afghanistan, Iran, Syria, và Eritrea.

Riêng nửa đầu năm 2024, người Việt chiếm nhiều hơn bất kỳ dân nào khác trong số người tìm cách vào Anh bằng thuyền nhỏ, theo tờ BBC đưa tin.

Cá nhân tôi từng là thông dịch viên mảng y tế ở Leeds, miền bắc nước Anh, từng gặp khá nhiều người Việt là dân nhập cư lậu, thường làm ở tiệm nail, hoặc “trồng cỏ” (trồng cần sa).

Nghĩ gì?

Là người Việt sống ở Anh, tôi vẫn nhớ sự việc chấn động khi người ta tìm thấy 39 xác chết trong xe tải ở Essex ngày 23/10/2019. Cả nước Anh bàng hoàng. Người Việt cũng ứa nước mắt, đọc những dòng tin nhắn cuối cùng của cô gái 26 tuổi Phạm Thị Trà My, xin lỗi mẹ khi biết mình sắp chết.

Nhưng sốc thì sốc, đau thì đau, người Việt vẫn tiếp tục tìm mọi ngả đường lậu để vào Anh. Đi đường container. Đi đường thuyền nhỏ. Tại sao?

Hiện trường nơi phát giác chiếc xe container chở 39 nạn nhân tử vong trên đường đưa lậu vào Anh (trái) và các bó hoa người dân địa phương Essex tỏ lòng thương tiếc các nạn nhân
Hiện trường nơi phát giác chiếc xe container chở 39 nạn nhân tử vong trên đường đưa lậu vào Anh (trái) và các bó hoa người dân địa phương Essex tỏ lòng thương tiếc các nạn nhân

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.

Mỗi khi chúng tôi nói về những nguy hiểm, khổ cực ở đất Thái, lại có người nói sao không về, nhưng đó chính là câu họ cần tự hỏi: Tại sao cực khổ, tại sao phải chờ đằng đẵng chẳng biết bao giờ được sang nước khác, nhưng người Việt vẫn không về? Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

(*) Tựa do VNTB đặt

Nguồn: Việt Nam Thời Báo

XEM THÊM:

 

 

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ông Tô Lâm phát biểu tại Hội nghị Sơ kết 1 năm vận hành cơ chế mới tổ chức vào ngày 1 tháng 7, 2026. Ảnh chụp từ trang mạng Thể Thao & Văn Hóa

Điểm nghẽn của chế độ Tô Lâm

Điểm nghẽn lớn nhất của Việt Nam hôm nay không còn chỉ là thể chế hay năng lực thực thi. Điểm nghẽn sâu xa hơn là mục tiêu phát triển.

Một quốc gia sẽ đi theo đúng mục tiêu mà nó lựa chọn. Nếu mục tiêu cao nhất là duy trì quyền lực, thì mọi chính sách cuối cùng sẽ phục vụ cho việc bảo vệ quyền lực. Nhưng nếu mục tiêu cao nhất là con người và dân tộc Việt Nam, thì toàn bộ hệ thống chính trị, giáo dục, kinh tế và văn hóa sẽ phải được tổ chức lại để khai mở tiềm năng của con người.

Thủ đô Seoul của Hàn Quốc. Quốc gia này là một trong số những ví dụ thành công về việc thoát khỏi “bẫy thu nhập trung bình.” Ảnh: Gije Cho - Pexels

Bẫy thu nhập trung bình

Cái bẫy này người ta gọi là Bẫy thu nhập trung bình, thuật ngữ do hai nhà kinh tế Indermit Gill và Homi Kharas đặt ra năm 2007, khi họ đang nghiên cứu chiến lược phát triển cho các nước Đông Á.

Ý tưởng cốt lõi thì đơn giản thôi: Một quốc gia nghèo có thể tăng trưởng khá nhanh nhờ mấy lợi thế có sẵn, tài nguyên, nhân công rẻ, hay viện trợ nước ngoài. Nhưng đến một ngưỡng nào đó, mọi thứ chững lại. Lương tăng lên rồi, thế là mất luôn lợi thế “rẻ.”

Ảnh minh họa

Tầng lớp trung lưu mới và bẫy thu nhập trung bình cao

Khảo sát bỏ túi gần đây của báo Thanh Niên về câu chuyện của anh Hoàng Việt – một nhân viên IT 40 tuổi tại TP.HCM – là một lát cắt vô cùng sống động phản ánh hành trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam suốt nhiều thập niên qua. Từ mức kỳ vọng ban đầu chỉ là một công việc ổn định với mức lương 15 – 20 triệu đồng/tháng, sau 13 năm, anh Việt đã có thể kiếm được gần 100 triệu đồng mỗi tháng nhờ sự năng động, làm thêm nghề tay trái và đầu tư vào đất đai, chứng khoán.

Hành hung người dẫn đến tử vong sau vụ va chạm xe ở Tây Ninh, tháng 1/2026. Ảnh: Báo Dân Việt

Sức mạnh của một dân tộc bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau

Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi con người biết giải quyết bất đồng bằng lý trí và pháp luật. Nếu phản ứng đầu tiên trước mâu thuẫn luôn là sự giận dữ, lời lẽ xúc phạm hay bạo lực, thì sự phát triển về kinh tế cũng khó có thể bù đắp cho những tổn thương trong đời sống xã hội.