Gót chân Asin

Ảnh: FB Nguyễn Thông
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nghe các ông bà người phát ngôn phát mãi một bài học thuộc lòng, cứ chán ặt ra.

Nói thế để Trung cộng nó sợ chăng? Không bao giờ, thậm chí nó càng coi thường. Nó thừa biết đấy chỉ là tiếng nói của một cá nhân không có quyền hành gì, cao lắm là của Bộ Ngoại giao, chứ không phải của nhà nước hoặc cấp cao hơn.

Nói thế để khẳng định chủ quyền chăng, cho thế giới biết là của A của B chăng? Chủ quyền mồm, xin thưa, chả có tác dụng gì, nhất là với một thằng đểu như Tàu cộng. Nó thừa biết “bạn” nó chỉ dám vặn dây cót mồm thế thôi.

Một khi những quan lớn, tứ trụ, ông kễnh mạo hiểm ghé thăm, thắp hương tưởng niệm liệt sĩ ở nghĩa trang Vị Xuyên nhưng bản thân, hoặc ban tuyên giáo, hoặc ông trùm lại chỉ đạo báo chí chỉ được thông tin chung chung kiểu “chiến tranh bảo vệ biên giới phía bắc”, không dám day mặt chỉ tên, nêu đích danh kẻ xâm lược là bọn xâm lược Trung Quốc, không giống năm nào cũng ra rả lên án, kết tội đế quốc Mỹ đủ mọi dịp, thì chúng (quân Tàu cộng) có mà sợ khối.

Tôi đố các vị tìm được chi tiết nêu thẳng quân Trung Quốc xâm lược trong những lần ông Chủ tịch/cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, hoặc ông Thủ tướng Phạm Minh Chính viếng nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên đấy.

Bọn Tàu cộng chúng biết cả nên cứ làm càn, không coi ai ra gì.

Chỉ khi nào tứ trụ lên thắp hương Vị Xuyên, báo chí mậu dịch ngay lập tức chỉ đích danh quân xâm lược Trung Quốc thì khi ấy chúng sẽ nhận ra tín hiệu “như hà nghịch lỗ lai xâm phạm/nhữ đẳng hành khan thủ bại hư,” biết đang phải cư xử với ai, dũng hay hèn. Chỉ khi nào nhà cầm quyền cho phép dân “tụ tập” (bởi chưa có luật biểu tình) phản đối Trung Quốc thì nó sực hiểu dân với nhà nước đã thành một, nó phải chợn lại sự làm càn.

Chứ như mỗi năm chúng ra lệnh cấm đánh bắt hải sản trên vùng biển thuộc chủ quyền, quyền chủ quyền của VN mà phe ta chỉ xúi mấy ông bà hội nghề cá rụt rè lên tiếng phản đối yếu ớt, không thấy ông bà cấp cao nào, kể từ bộ trưởng ngoại giao trở lên, dám mở miệng, thì rốt cục vẫn cái vòng luẩn quẩn “mi nói mi cứ nói, tau làm tau cứ làm.”

Vụ tàu khảo sát Hướng Dương Hồng của nó vào vùng biển ta cả tháng, ì ra, bà phát ngôn mấy lần tuyên bố “đuổi” mà nó có chịu ra đâu, nay nó chán thì về, hết chán lại sang, bà có đuổi được mãi không.

Có nhẽ đã tới lúc chấm dứt kiểu ngoại giao cây tre ẻo lả như vậy, mà thay bằng thơ Lý Thường Kiệt, hịch Trần Quốc Tuấn, phú Trương Hán Siêu, cáo Nguyễn Trãi, hoặc cao hơn nữa là tinh thần bất khuất của sứ thần Giang Văn Minh “Đằng Giang tự cổ huyết do hồng.”

Nguồn: FB Nguyễn Thông

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Ảnh minh họa: Cafef

Khi tài xế Grab không còn đủ sống bằng chính công việc của mình

Cuộc phản đối của tài xế Grab cuối tuần không chỉ là việc tranh chấp về vài phần trăm chiết khấu. Đó còn là sự công bằng trong mô hình dịch vụ gọi xe hiện nay.

Khi một công ty kiểm soát ứng dụng, dữ liệu, giá cước và lượng khách hàng, còn người tài xế phải chịu phần lớn chi phí và rủi ro, thì phần giá trị tạo ra được chia như thế nào?

Grab tạo ra sự thuận tiện cho khách hàng và dĩ nhiên phải vì lợi nhuận doanh nghiệp, nhưng mô hình đó cũng cần phải đủ công bằng để các tài xế có thể sống được bằng công việc của mình.

Hỏa mù truyền thông của nhà cầm quyền: Trường Giang và “quân cờ” lấp liếm bê bối vụ Nguyễn Sỹ Cương

Những ngày qua, không gian mạng đột ngột bùng nổ trở lại chuỗi sóng gió đời tư của diễn viên hài Trường Giang. Từ những tranh cãi quanh lối ứng xử, phát ngôn thô lỗ với đồng nghiệp, cho đến những hành vi bị gán nhãn “thiếu chuẩn mực” với các bạn diễn nữ. Tất cả đều bị đào xới tỉ mỉ, chiếm sóng hoàn toàn trên các bảng xếp hạng “trends.”

Chính trị là quyền lực chính danh: Nguồn gốc, ràng buộc, phép thử

Chính trị tồn tại chừng nào quyền lực còn có thể bị tước bỏ một cách công khai. Khi quyền lực trở thành bất khả xâm phạm, khi không ai có thể thay đổi những người nắm giữ mà không cần dùng đến bạo lực – thì tự do tan biến, công lý lùi bước. Bởi vì không có gì buộc kẻ cầm quyền phải tôn trọng bạn khi họ biết chắc bạn không bao giờ có thể thay thế họ.

Nghị định 328, 329, 330: Việt Nam càng ngày càng trở thành chế độ công an trị

Tháng 8/2026 vừa qua, chính phủ Việt Nam công bố ba nghị định mới – 328, 329, 330 – để càng bóp nghẹt tự do ngôn luận và tự do Internet.

Người Việt ở hải ngoại cần giúp người Việt ở Việt Nam cách bảo vệ an toàn trên mạng. Các chính sách mới kể trên cũng vi phạm nhiều điều ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết…