Gót chân Asin

Ảnh: FB Nguyễn Thông
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Nghe các ông bà người phát ngôn phát mãi một bài học thuộc lòng, cứ chán ặt ra.

Nói thế để Trung cộng nó sợ chăng? Không bao giờ, thậm chí nó càng coi thường. Nó thừa biết đấy chỉ là tiếng nói của một cá nhân không có quyền hành gì, cao lắm là của Bộ Ngoại giao, chứ không phải của nhà nước hoặc cấp cao hơn.

Nói thế để khẳng định chủ quyền chăng, cho thế giới biết là của A của B chăng? Chủ quyền mồm, xin thưa, chả có tác dụng gì, nhất là với một thằng đểu như Tàu cộng. Nó thừa biết “bạn” nó chỉ dám vặn dây cót mồm thế thôi.

Một khi những quan lớn, tứ trụ, ông kễnh mạo hiểm ghé thăm, thắp hương tưởng niệm liệt sĩ ở nghĩa trang Vị Xuyên nhưng bản thân, hoặc ban tuyên giáo, hoặc ông trùm lại chỉ đạo báo chí chỉ được thông tin chung chung kiểu “chiến tranh bảo vệ biên giới phía bắc”, không dám day mặt chỉ tên, nêu đích danh kẻ xâm lược là bọn xâm lược Trung Quốc, không giống năm nào cũng ra rả lên án, kết tội đế quốc Mỹ đủ mọi dịp, thì chúng (quân Tàu cộng) có mà sợ khối.

Tôi đố các vị tìm được chi tiết nêu thẳng quân Trung Quốc xâm lược trong những lần ông Chủ tịch/cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, hoặc ông Thủ tướng Phạm Minh Chính viếng nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên đấy.

Bọn Tàu cộng chúng biết cả nên cứ làm càn, không coi ai ra gì.

Chỉ khi nào tứ trụ lên thắp hương Vị Xuyên, báo chí mậu dịch ngay lập tức chỉ đích danh quân xâm lược Trung Quốc thì khi ấy chúng sẽ nhận ra tín hiệu “như hà nghịch lỗ lai xâm phạm/nhữ đẳng hành khan thủ bại hư,” biết đang phải cư xử với ai, dũng hay hèn. Chỉ khi nào nhà cầm quyền cho phép dân “tụ tập” (bởi chưa có luật biểu tình) phản đối Trung Quốc thì nó sực hiểu dân với nhà nước đã thành một, nó phải chợn lại sự làm càn.

Chứ như mỗi năm chúng ra lệnh cấm đánh bắt hải sản trên vùng biển thuộc chủ quyền, quyền chủ quyền của VN mà phe ta chỉ xúi mấy ông bà hội nghề cá rụt rè lên tiếng phản đối yếu ớt, không thấy ông bà cấp cao nào, kể từ bộ trưởng ngoại giao trở lên, dám mở miệng, thì rốt cục vẫn cái vòng luẩn quẩn “mi nói mi cứ nói, tau làm tau cứ làm.”

Vụ tàu khảo sát Hướng Dương Hồng của nó vào vùng biển ta cả tháng, ì ra, bà phát ngôn mấy lần tuyên bố “đuổi” mà nó có chịu ra đâu, nay nó chán thì về, hết chán lại sang, bà có đuổi được mãi không.

Có nhẽ đã tới lúc chấm dứt kiểu ngoại giao cây tre ẻo lả như vậy, mà thay bằng thơ Lý Thường Kiệt, hịch Trần Quốc Tuấn, phú Trương Hán Siêu, cáo Nguyễn Trãi, hoặc cao hơn nữa là tinh thần bất khuất của sứ thần Giang Văn Minh “Đằng Giang tự cổ huyết do hồng.”

Nguồn: FB Nguyễn Thông

XEM THÊM:

 

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…