Hàng chữ “HS.TS.VN” được tiếp nối tại Bình Chánh, Thủ Đức

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Ban biên tập web Việt Tân: Tiết mục “Làng Dân Báo” sẽ giới thiệu thường xuyên đến quý độc giả những bài viết đa dạng từ các cây viết bloggers. Đây là những trăn trở chân thực và “ngoài luồng” của quần chúng Việt Nam.

Xin chuyển đến bạn đọc thêm một bản tin về khẩu hiệu “HS.TS.VN” xuất hiện tại Bình Chánh, Thủ Đức (http://vietinfo.eu/821/93501/ban-doc-viet-khau-hieu-hoang-sa—truong-sa-tai-sai-gon.htm)


Bạn đọc viết: Khẩu hiệu Hoàng Sa – Trường Sa tại Sài Gòn

29-04-2010 19:06

Vừa qua Vietinfo nhận được thư từ bạn Nguyễn Thành Sơn ở Thủ Đức gửi đến. Bạn Nguyễn Thành Sơn cố gắng vượt qua sự hồi hộp, sợ hãi để đi một vài nơi ở Bình Chánh, Thủ Đức và vẽ lên trên tường hàng chữ “HS – TS – VN” như một số bạn đã làm…. Thật chua cay khi yêu nước cũng phải biểu hiện một cách “vụng trộm”. BBT xin đăng nguyên văn bức thư và hình ảnh gửi đến.


Kính gửi Ban biên tập trang mạng Vietinfo.

Kính thưa Ban biên tập,

Qua sự tìm kiếm tin tức trên google, tôi đã vào xem trang Vietinfo, trong đó có rất nhiều tin tức hữu ích. Tôi quan tâm đặc biệt đến bài “Giới trẻ dần nhận thức mối đe dọa chủ quyền: Hành động nhỏ cho một thay đổi lớn”. Qua bài này, tôi được biết đã có những người thanh niên can đảm giăng biểu ngữ “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” ngay tại thủ đô Hà Nội. Là một người thanh niên, tôi cũng có những bức xúc tương tự. Nhưng trước sự cấm đoán, đàn áp của chính quyền Việt Nam đối với những ai công khai bày tỏ lòng yêu nước như trường hợp của anh Điếu Cày, LS Lê Công Định,… tôi nghĩ rằng sẽ không có ai dám đứng lên công khai nữa.

Nhưng qua các bài viết trên Vietinfo và sau đó tôi tiếp tục tìm kiếm trên mạng, thì thật là bất ngờ, không chỉ có những bạn ờ Hà Nội, mà còn có những bạn ở TP HCM đã bày tỏ lòng yêu nước bằng cách vẽ nhiều khẩu hiệu “HS.TS.VN” ở khắp nơi. Theo tôi, họ viết tắt như vậy cũng là cách hay. Vì một mặt vẫn nói được “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” và một mặt còn biểu lộ sự tức giận đối với chính quyền, trước những bắt bớ đàn áp đối với những ai nói lên lòng yêu nước.

Lời nói của bạn Hoàng Minh trong bài viết làm tôi suy nghĩ nhiều. Là người Việt Nam, ai cũng có con vi rút sợ hãi trong người. Nhưng nếu tiếp tục để nó chế ngự mọi hành động của người Việt Nam, thì tôi nghĩ vận số của đất nước ta sẽ càng lúc càng thê thảm và một ngày kia mảnh đất Việt Nam do ông cha để lại sẽ trở thành một quận huyện của Trung Quốc ! Với suy nghĩ như vậy, tôi đã cố gắng vượt qua sự hồi hộp, sợ hãi để đi một vài nơi ở Bình Chánh, Thủ Đức và vẽ lên trên tường hàng chữ “HS – TS – VN” như một số bạn đã làm. Đây là một đóng góp của tôi vì lòng yêu nước.

Tôi xin gởi đến ban biên tập mấy tấm hình chụp việc làm của tôi và rất mong được phổ biến. Mặc dù nó không được đẹp lắm, nhưng sau khi làm được, tôi đã thấy tôi trưởng thành và tin rằng mình sẽ làm được thêm nhiều việc khác để đóng góp cho đất nước Việt Nam thân yêu.

Thủ Đức, ngày 28 tháng 4 năm 2010

Nguyễn Thành Sơn

JPEG - 38.1 kb

JPEG - 39.5 kb

JPEG - 36.8 kb

JPEG - 48.2 kb

JPEG - 49.3 kb

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Tô Lâm - điển hình xảo ngôn chính trị!

Tô Lâm nói xạo

Một năm trước, trong dịp đánh dấu 50 năm ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Tô Lâm, khi ấy đang ở vị trí quyền lực cao nhất trong hệ thống chính trị Việt Nam, đưa ra một thông điệp nghe rất đẹp: “khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt, hướng tới tương lai.”

Nhưng một năm đã trôi qua. Nhìn lại, câu hỏi không còn là thông điệp ấy có hay hay không mà là nó có thật hay không?

Bản nhạc "Sài Gòn niềm nhớ không tên" sáng tác của nhà văn Nguyễn Đình Toàn (1936-2023), ca khúc - theo GS Nguyễn Văn Tuấn - được xem là hay nhứt ở hải ngoại trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975

Khúc ca cho một thành phố dĩ vãng

Khi nghe câu mở đầu “Sài Gòn ơi, ta mất người như người đã mất tên,” tôi bỗng hiểu ra rằng mình đã mất một thứ gì đó mà bấy lâu nay tôi chưa biết gọi tên. Đó cũng là cảm giác chung của hàng triệu người Việt Nam sau biến cố lịch sử.

Và đó cũng là lý do tại sao trong hàng trăm ca khúc viết về Sài Gòn và về nỗi nhớ quê hương sau 1975, “Sài Gòn niềm nhớ không tên“ được xem là ca khúc hay nhứt ở hải ngoại.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải) và Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm trong chuyến thăm cấp nhà nước của ông này tại Trung Quốc từ 14 - 17/4/2026. Ảnh: VTC News

Sau hơn nửa thế kỷ, còn lại bao nhiêu người vui? Bao nhiêu người buồn?

Ngày 30/4 hàng năm không chỉ là một cột mốc thời gian. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, nó là vết cắt đi vào lịch sử, để lại những đường sẹo dài trong ký ức dân tộc. Hơn năm mươi năm ấy, mỗi khi tháng Tư trở lại, người ta vẫn thấy lòng mình chùng xuống — không chỉ vì quá khứ, mà còn vì hiện tại.

Một toán người được một tổ chức đưa người vượt biên đưa lên chiếc thuyền hơi nhỏ tại Gravelines, Pháp để vượt biển nhập lậu vào Anh. Ảnh: Gareth Fuller/ PA/ the Guardian

Vì sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi?

Tại sao 51 năm sau chiến tranh, người Việt vẫn tìm mọi cách ra đi? Bất chấp nguy hiểm? Bất chấp nợ nần? Ngay cả khi ai đó nói người Việt vào Anh chỉ để kiếm tiền, chỉ vì lý do kinh tế, chỉ cần nhìn số người Việt đi sang rất nhiều quốc gia khác, như đi lao động xuất khẩu ở những xứ nổi tiếng không tôn trọng nhân quyền như Jordan hay Ả Rập Xê Út, hoặc sang sống lậu ở Thái Lan.