Hệ thống phòng chống tham nhũng ở Hoa Kỳ và Việt Nam giống và khác nhau ra sao?

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Thường thì khi thấy ai có gì hay, người ta tìm cách bắt chước. Thậm chí, nhiều người còn cố gắng làm cho hay hơn. 

Nhân vụ Việt Á, tôi xin trình bày vài điểm khác biệt cũng như tương đồng vài nét tương đồng cũng như khác biệt giữa hai hệ thống phòng chống tham nhũng tại Hoa Kỳ về Việt Nam với hy vọng giúp bạn đọc có thêm một góc nhìn về tình trạng càng chống, tham nhũng càng nghiêm trọng ở Việt Nam.

Hoa Kỳ có thứ hạng minh bạch cao, hạng 25/180, trong khi Việt Nam có thứ hạng thấp (104/180). Câu hỏi đặt ra là hệ thống phòng chống tham nhũng của hai quốc gia này có gì khác nhau?

Thứ nhất, Hoa Kỳ cho phép người tố cáo tham nhũng giữ kín danh tính khi tố cáo. Nói cách khác, luật pháp Hoa Kỳ cho phép tố cáo nặc danh. Ngược lại, luật pháp Việt Nam yêu cầu người tố cáo phải công khai danh tính. Khoản 2, Điều 9 Luật Tố Cáo năm 2018 quy định: “Người tố cáo phải tố cáo trung thực, nêu rõ họ, tên, địa chỉ, cung cấp thông tin, tài liệu mà mình có và hợp tác với cơ quan, tổ chức, cá nhân có thẩm quyền giải quyết tố cáo. Người tố cáo mà cố tình tố cáo sai sự thật phải bị xử lý nghiêm minh, nếu gây thiệt hại cho người bị tố cáo thì phải bồi thường theo quy định của pháp luật.” (1) Khi đọc điều này, tôi nghĩ rằng những người tố cáo sẽ lo ngại cho sự an toàn của mình, trừ khi họ là người có quyền lực mạnh hơn người, hay tổ chức họ tố cáo. Dân gian có câu: “Đấu tranh, tránh đâu.” mà. Làm sao một người dân thường dám công khai chống lại một quan chức quyền lực hơn họ. Biết đâu, các quan chức này còn có bè cánh của mình. Không chỉ ở các cấp thấp, mà còn ở cấp rất cao (2). Dân đen, làm sao biết được những mạng lưới này? Nếu không biết, có dám liều không?

Có những người dám liều bạn ạ. Tuy vậy, nhìn vào kết quả, có lẽ ngày càng ít người dám noi gương họ. Thầy Đỗ Việt Khoa, ở Hà Tây là một trong những trường hợp như vậy. Đấy là những chuyện nổi đình nổi đám trong xã hội và được nhiều người biết đến. Có những chuyện mà nghe người ta cảm thấy rợn người. Bạn học của tôi, nhà đối diện với Bệnh viện Tâm Thần Biên Hòa, kể với tôi rằng có một chị làm kế toán ở một cơ quan nhà nước chống tham nhũng. Chị ấy bị đưa vào bệnh viện Biên Hòa. Không biết ở trong đó người ta làm gì chị. Cuối cùng chị mắc bệnh tâm thần khi ở trong đó. Có thể bạn đọc không tin vào câu chuyện này nhưng nó đã từng xảy ra với những người mà trước khi họ có mâu thuẫn với nhà cầm quyền, chưa ai nghe nói rằng họ bị tâm thần. Trường hợp gần đây nhất là anh Trịnh Bá Phương (3).

Ở Hoa Kỳ thì khác, chính khả năng giữ kín danh tính của người tố cáo mà ở Hoa Kỳ đã xảy ra các vụ chống tham nhũng thành công ở cấp cao nhất: hạ bệ tổng thống Nixon. Năm 1972, Mark Felt, một phó giám đốc của Cục Điều Tra Liên Bang, là một trong 5 người được báo cho biết trước rằng sẽ có một cuộc khám xét đại bản doanh của ủy ban Toàn Quốc của Đảng Dân Chủ. Ông đã quyết định tìm hiểu mức độ can dự, nếu có, của Nhà Trắng. Bị cấp trên cảnh báo phải dừng các cuộc điều tra này, ông quyết định rằng báo chí là kênh duy nhất để phanh phui vụ tham nhũng quyền lực và sự thông đồng của Nhà Trắng. Sử dụng biệt danh Deep Throat (tạm dịch: người tiết lộ thông tin mật), ông thường xuyên gặp gỡ các nhà báo Bob Woodward và Carl Bernstein, giúp họ phanh phui vụ việc và cuối cùng dẫn đến việc từ chức của Tổng Thống Nixon (4).

Hơn nữa, giá trị của bằng chứng tố cáo, cái mà các cơ quan này có thể chọn xác minh hoặc không xác minh, tùy theo mức độ khả tín, cũng như mức độ nghiêm trọng có thể của vụ việc, là yếu tố quan trọng nhất chứ không phải danh tính người tố cáo. Tôi không hiểu sao nhà cầm quyền Việt Nam lại bắt người tố cáo phải công khai danh tính.

Thứ hai, luật pháp Hoa Kỳ cho phép những người không phải công dân Hoa Kỳ tố cáo tham nhũng trong khi tôi chưa tìm thấy văn bản luật Việt Nam nào cho phép làm điều này. Phải nói, điều này cho thấy tính quang minh của nhà nước Hoa Kỳ trong việc chống tham nhũng. Bất kể anh là công dân của nước nào, anh cũng có thể giúp Hoa Kỳ chống tham nhũng. Việc cho phép công dân nước khác tham gia chống tham nhũng không chỉ tồn tại trên giấy. Tháng 11 vừa qua, ông Kim Gwang-ho, một kỹ sư người Hàn Quốc đã được thưởng 24 triệu USD sau khi giúp cơ quan kiểm soát an toàn xe cơ giới Hoa Kỳ phát hiện ra việc công ty Huyndai không sửa chữa một lỗi an toàn liên quan đến động cơ xe của hãng này (5). Hãng xe Huyndai chiếm khoảng 4% thị phần xe hơi tại Mỹ (6).

Đó là về các điểm khác biệt. Các điểm tương đồng thì sao?

Cả luật pháp Hoa Kỳ và Việt Nam đều cho người tố cáo được hưởng một phần số tiền thu hồi được từ các vụ tham nhũng. Việt Nam cho phép người tố cáo được thưởng đến 600 tháng lương cơ sở hay 3,4 tỷ đồng (7). Luật pháp Hoa Kỳ cho phép người tố cáo hưởng từ 15 đến 30% số tiền thu hồi được. Thực tế thì sao? Tại Hoa Kỳ, số tiền lớn nhất mà chính phủ Hoa Kỳ trả cho một vụ tố cáo đã từng xảy ra là 3 tỷ Mỹ kim, cho hãng luật Phillips & Cohen (8). Riêng trong năm 2021, chính phủ Hoa Kỳ đã chi thưởng cho 108 vụ tố cáo tham nhũng với tổng số tiền thưởng là 564 triệu USD.

Chính phủ Việt Nam đã chi thưởng cho người tố cáo tham nhũng nào chưa? Tôi không tìm được thông tin về việc này. Bạn đọc, nào có xin chia sẻ với tôi qua email của ban biên tập Việt Nam Thời Báo. Tôi xin cảm ơn trước.

Qua một số điểm khác biệt và tương đồng, có thể thấy hệ thống công dân chống tham nhũng tại Hoa Kỳ đang hoạt động tốt và hệ thống của Việt Nam thành công trong việc … ngăn người dân chống tham nhũng. Cá nhân tôi thấy những điều nhà nước Hoa Kỳ thực hiện như kể trên là khó đối với nhà cầm quyền Việt Nam. Quan trọng là họ có muốn làm hay không thôi.

_____________

Tài liệu tham khảo

(1) Quy định về tố cáo hành vi tham nhũng và hướng dẫn viết đơn tố cáo tham nhũng ? (luatminhkhue.vn)

(2) Kỳ II: Tham nhũng: Thực trạng và nguyên nhân (thanhtra.com.vn)

(3) Nhà tranh đấu Trịnh Bá Phương bị đưa vào bệnh viện tâm thần (nguoi-viet.com)

(4) 7 Of The Most Famous Whistleblower Cases in the U.S (coxwelllaw.com)

(5) Whistleblower gets record $24 million for exposing Hyundai and Kia’s safety lapses – CNN

(6) Hyundai Sales Figures – US Market | GCBC (goodcarbadcar.net)

(7) Người tố cáo tham nhũng được thưởng đến 3,4 tỷ đồng (thuvienphapluat.vn)

(8) Glaxo settles record whistleblower case for $3 billion – Medicare fraud alleged | Phillips & Cohen (phillipsandcohen.com)

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Biểu tình chống Dự luật Đặc khu tại Sài Gòn hôm 10/6/2018. Ảnh: VNTB

Biểu tình: Một quyền chính trị quan trọng bị cấm kỵ

Xuyên suốt lịch sử lập hiến của Việt Nam, quyền hội họp và biểu tình luôn được ghi nhận trong các bản Hiến pháp năm 1959 tại Điều 25, Hiến pháp 1980 tại Điều 67, và Hiến pháp 1992 tại Điều 69. Tuy nhiên,  thực tế lịch sử lại không như vậy.

Cho đến nay, Điều 25 của Hiến pháp 2013 vẫn khẳng định công dân có quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp và biểu tình. Thế nhưng, quyền biểu tình và hội họp vẫn bị treo vô thời hạn!

Ảnh minh họa: Internet

Phát triển và thu hút nhân tài từ nhỏ – trong nước nói, nước ngoài làm

Trong khi Việt Nam vẫn đang hô hào “trọng dụng nhân tài” ở mọi cấp độ, các quốc gia khác đã âm thầm thu hút nguồn lực xuất sắc của chúng ta từ lúc các em còn ngồi trên ghế lớp 8, lớp 9.

Không phải ngẫu nhiên mà Singapore triển khai hai chương trình học bổng lớn – ASEAN Scholarship và A*STAR Scholarship – nhắm trực tiếp vào học sinh Việt Nam từ độ tuổi 14–16.

Ông Tô Lâm phát biểu tại Diễn đàn Đối thoại Shangri-La, Singapore hôm thứ Sáu 29/5/2026. Ảnh: Reuters

Tô Lâm: Ngoại giao một đằng, nội trị một nẻo?

Đó là nghịch lý lớn nhất của đời sống chính trị Việt Nam hiện nay. Đối ngoại thì nói ngôn ngữ của đối thoại, nhưng đối nội lại vận hành bằng ngôn ngữ của kiểm soát. Đối ngoại thì kêu gọi tôn trọng khác biệt, nhưng đối nội lại rất ít chỗ cho những tiếng nói khác biệt. Đối ngoại thì nói về hòa bình, nhưng đối nội lại duy trì một không khí khiến nhiều người e ngại khi bày tỏ quan điểm của mình về những vấn đề hệ trọng của đất nước.

Ảnh minh họa: Mạc Đĩnh Chi đi sứ sang Tàu

Mạc Đĩnh Chi – Nhà ngoại giao hay thi sĩ

Khi sứ đoàn Đại Việt chuẩn bị hồi hương, triều đình nhà Nguyên báo tin một công chúa được vua hết mực yêu thương vừa qua đời. Mạc Đĩnh Chi lại được triệu vào để đọc điếu văn cho công chúa. Theo lời truyền đạt, Mạc Đĩnh Chi sẽ được giao cho một bài điếu văn đã được viết sẵn. Tuy nhiên, khi mở trang giấy, trước mắt ông chỉ có duy nhất một chữ: “Nhất”!

Chỉ sau một thoáng lặng im, Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi đã xuất thần đọc một bài điếu…