Hội Luận Bàn Tròn với các tổ chức nhân quyền Miến Điện và quốc tế: Bầu cử tự do chưa là dấu chấm hết

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Vào chiều ngày thứ nhì của chuyến đi học hỏi Miến Điện, phái đoàn các anh em hoạt động dân chủ từ quốc nội và hải ngoại đã tổ chức một buổi Hội Luận Bàn Tròn tại trung tâm Phandeeyar, nơi các tổ chức Miến Điện và Quốc Tế thường có mặt để tổ chức sự kiện hay huấn luyện cho các nhà hoạt động dân chủ.

Ngoài các diễn giả đến từ 3 tổ chức nhân quyền Miến Điện và Quốc Tế là Freedom House, Fortify Rights, Equality Myanmar, buổi hội luận bàn tròn cũng có sự tham dự của các tổ chức Quốc Tế đang có mặt tại và làm việc tại Miến Điện, và đặc biệt có sự tham dự của ông Zarni, một cựu tù nhân chính trị từng bị chế độ quân phiệt cầm tù 9 năm.

Cô Trinh Nguyễn, đại diện phái đoàn, đã trình bày tổng quát về tình hình nhân quyền và phong trào dân chủ tại Việt Nam. Sau các câu hỏi của phái đoàn cũng như phần trình bày của đại diện các tổ chức quốc tế và Miến Điện, ba kinh nghiệm chính từ nhiều bài học được phái đoàn chia sẻ lại như sau:

1) Trong một câu hỏi, một bạn trong phái đoàn bày tỏ mối quan tâm chung rằng khi nhìn vào Miến Điện và nhìn về Việt Nam, thì thấy được rằng người dân Miến Điện đạt được những thành quả dân chủ, có lẽ vì họ đã sẵn sàng để đấu tranh cho những nguyện vọng của mình, nhưng người dân Việt Nam có thể chưa sẵn sàng chăng?

Cựu tù nhân chính trị Zarni cho biết tại Miến Điện, người dân cũng bị chính quyền tuyên truyền rằng họ chưa sẵn sàng cho một thể chế dân chủ. Điều đó có thể là đúng, nhưng cho dù là như vậy, “thì chúng tôi biết chúng tôi đã sẵn sàng cho công lý, sẵn sàng để chấm dứt áp bức, bất công, và tôi tin người dân Việt Nam, hay bất cứ con người ở nơi đâu cũng như vậy.”

Đại diện Fortify Rights sau đó đã chia sẻ thêm rằng: Vì vậy điều quan trọng của phong trào là làm sao phải sử dụng những ngôn ngữ mà người dân bình thường có thể cảm nhận được. Khi bạn hỏi người dân rằng họ có muốn dân chủ không, có lẽ họ sẽ trả lời rằng không. Nhưng nếu đưa ra những giá trị quyền con người thiết thực với đời sống thực tế của họ thì câu trả lời chắc chắn là: chúng tôi muốn những điều này.

Tóm lại, thông điệp của phong trào dân chủ là làm sao phải đánh động vào những quyền căn bản thực tiễn với đời sống của nhiều tầng lớp quần chúng khác nhau.

2) Các tổ chức đấu tranh có mặt trong buổi hội luận chiều nay cũng như trong những ngày qua mà phái đoàn có dịp gặp gỡ đều cho cho biết, thay vì sự hân hoan vì nền dân chủ đã được dựng lên ở Miến Điện, thì hiện nay sự lo lắng đang bao trùm vì giai đoạn chuyển hóa vẫn còn quá mong manh. Họ đã chiến thắng độc tài qua cuộc bầu cử vừa rồi nhưng vấn đề lớn hơn là làm sao xây dựng những định chế để bảo đảm một nền dân chủ thực sự, trong khi vẫn phải hợp tác một cách uyển chuyển với phía quân đội.

Nhìn lại Việt Nam, việc chấm dứt độc tài Cộng sản là mục tiêu cần thiết đầu tiên, tuy nhiên mục tiêu lâu dài và khó khăn hơn là làm sao có thể canh tân đất nước thời hậu cộng sản. Điều này đòi hỏi một tầm nhìn xa của bất cứ phong trào nào.

3) Anh Billy Ford, đại diện Freedom House, một người rất am hiểu tình hình Việt Nam cho biết anh hiểu sự tin tưởng nhau là một thử thách lớn đối với phong trào Việt Nam, khi phong trào còn nhiều nghi kỵ, chia rẻ, mà phần nhiều vì những chiêu trò của chính quyền. Trên thực tế, các tổ chức trong phong trào Miến Điện cũng có những bất đồng, và không phải ai cũng đồng ý với Đảng NLD. Tuy nhiên, khi đến thời điểm cần thiết, các tổ chức vẫn ngồi xuống với nhau và đồng lòng đứng sau NLD để có một lực lượng đối lập đoàn kết trước chế độ độc tài.

Đại diện các tổ chức Miến Điện có mặt cũng chia sẻ thêm, thật ra khi đứng cùng nhau để ủng hộ Đảng NLD, không phải tất cả đều chủ trương ủng hộ Đảng này sau khi cầm quyền, nhưng đối với họ, ưu tiên trước hết là làm sao có một thể chế dân chủ để sau đó họ có thể tập trung vào việc xây dựng cơ chế để đảm bảo nền dân chủ có được.

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Thấy gì từ hai cuộc gặp thượng đỉnh liên tục của các cường quốc tại Bắc Kinh?

Trước thềm hội nghị thượng đỉnh Vladimir Putin – Tập Cận Bình, Claus Soong thuộc Viện Nghiên cứu Trung Quốc Mercator tại Đức nói với Deutsch Welt (dw.com) rằng cục diện địa chính trị hiện nay đã đặt Bắc Kinh vào một vị thế thuận lợi.

Cả Hoa Kỳ lẫn Nga hiện đều cần Trung Quốc, dù theo những cách đối lập nhau: Washington coi Bắc Kinh là đối thủ chiến lược, trong khi Matxcơva muốn có một đối tác có lợi ích địa chính trị và năng lượng tương đồng.

Ảnh do lực lượng Tuần duyên Đài Loan công bố: Một tàu của Hải cảnh Trung Quốc di chuyển gần bờ biển quần đảo Mã Tổ (Matsu), Đài Loan, ngày 14/10/2024. Ảnh: AP

Chiến tranh không tiếng súng: Bắc Kinh toan tính phong tỏa năng lượng Đài Loan

Trung Quốc đã thay đổi hẳn chiến lược nhằm thôn tính Đài Loan. Cho dù không từ bỏ hoàn toàn phương án cuối cùng là phát động một cuộc chiến tranh thông thường, nhưng kể từ năm 2022, dường như Bắc Kinh đã ưu tiên hướng đến phương án phong tỏa tuyến hàng hải vận chuyển năng lượng mang tính sống còn đến đảo Đài Loan. Mục tiêu là nhanh chóng khiến kinh tế Đài Loan tê liệt, sau đó là gây bất ổn xã hội và cuối cùng buộc Đài Bắc đầu hàng.

Các diễn giả trao đổi trong buổi ra mắt báo cáo Cập nhật tình hình kinh tế Việt Nam của World Bank hôm 15/5/2026. Ảnh: World Bank

Nền kinh tế đang kiệt đi và dự báo của World Bank

Hôm 15/5, World Bank dự báo kinh tế Việt Nam tăng trưởng 6,8% năm 2026. Đồng thời, họ cũng thừa nhận mức tăng trưởng 8% năm 2025 của Việt Nam là cao nhất ASEAN…

Những lời lẽ dành cho Việt Nam rất tích cực…

Nhưng con số 6,8% lại thấp rất xa so với mục tiêu tăng trưởng hai con số giờ gần như đã trở thành một thứ “pháp lệnh.”

Cơ quan quản lý cước phát thanh truyền hình GEZ, Đức. Ảnh: FB Tho Nguyen

Truyền thông độc lập (bài 2)

Sau 1945 người Đức coi truyền thông nhà nước là cái ổ tiềm ẩn cho chế độ độc tài. Khi xây dựng hiến pháp, bên cạnh việc phân chia đất nước theo thể chế liên bang, kiểm soát quyền lực bằng tam quyền phân lập người ta cũng xóa bỏ các đài phát thanh và truyền hình nhà nước, lập ra hệ thống phát thanh và truyền hình công cộng. Chính quyền từ địa phương đến liên bang bị cấm không được lập cơ quan truyền thông để tự tuyên truyền cho mình… Tư nhân vẫn có quyền làm báo, in ấn, lên sóng phát thanh, truyền hình, điện ảnh, sân khấu.