Hội Phụ nữ Nhân quyền lên tiếng về sự đàn áp cuộc tuần hành ngày 26/4/205

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
JPEG - 35.9 kb

Kính thưa quý vị, Gần đây, chính quyền Hà Nội đã ra lệnh chặt 6.700 cây cổ thụ có giá trị để thay thế vào đó là những cây non kém chất lượng.

Dư luận cả nước cho rằng lãnh đạo chính quyền Hà Nội chặt các cây gỗ lâu năm này để bán và lấy tiền chia chác nhau trong bối cảnh nền kinh tế quốc gia bị đình đốn nghiêm trọng, vì thế các nguồn cung tham nhũng bị giảm đi nhiều.

Nhiều cuộc biểu tình của người dân Hà Nội đã diễn ra để phản đối hành động tuỳ tiện này của lãnh đạo thành phố Hà Nội và yêu cầu sự minh bạch hoá các quyết định của chính quyền.

Cũng giống như nhiều cuộc tuần hành vào các ngày chủ nhật trước đó, sáng chủ nhật ngày 26 tháng 4 năm 2015, khoảng một trăm người dân Hà Nội đã tuần hành trên bờ hồ Hoàn Kiếm để phản đối chính quyền.

Cuộc tuần hành bắt đầu lúc 9 giờ sáng tại đại phun nước gần bờ hồ Hoàn Kiếm. Hàng trăm công an sắc phục, thường phục và dân phòng đã được huy động để chặn đứng cuộc biểu tình không cho họ tiến về tập họp ở tượng đài Lý Thái Tổ.

Một trăm người biểu tình này bị lực lượng công an của chính quyền chia thành nhiều nhóm nhỏ, không cho kết hợp với nhau.

JPEG - 50.4 kb

Một nhóm phụ nữ khoảng 11 người, mặc áo dài cũng tiến về phía tượng đài nhưng họ chỉ mới đi được 20-30 mét, đến gần nhà hàng Thuỷ Tạ thì bị công an bao vây, cách ly với các nhóm khác.

Đến 9 giờ 40, 9 người trong nhóm phụ nữ mặc áo dài này bị bắt, trong đó có chị Trần Thị Nga và cô Trần Thị Hài là thành viên Ban điều hành Hội PNNQVN. Dù mặc áo dài mỏng manh, các chị bị hàng chục nam công an và dân phòng nắm tay, giằng kéo, lôi lên xe chở về đồn công an quận Long Biên.

Sau nhiều giờ bị thẩm vấn trong đồn công an, các chị em này bắt đầu được thả. Người đầu tiên được thả lúc 14 giờ và người cuối cùng là cô Trần Thị Hài được thả lúc 16 giờ chiều cùng ngày.

Đây là một cuộc tuần hành ôn hoà, các chị em phụ nữ ăn mặc đẹp và cư xử rất văn minh khi xuống đường. Thế nhưng lực lượng an ninh và công an của chính quyền đã cư xử rất thô lỗ với họ. Nhiều chị em bị mất giày, rách áo khi bị bị công an giằng kéo lôi lên xe.

JPEG - 43.2 kb

Hội PNNQVN chúng tôi, một tổ chức cam kết bảo vệ nhân quyền và phẩm giá của những người phụ nữ nạn nhân của chính sách đàn áp từ chính quyền, cực lực lên án hành động tuỳ tiện và đáng xấu hổ này của chính quyền Việt Nam.

Chúng tôi yêu cầu chính quyền chấm dứt ngay các hành động trấn áp các cuộc biểu tình ôn hoà của những người yêu cây xanh và yêu sự minh bạch. Nhiều cuộc biểu tình nữa sẽ diễn ra trong những ngày sắp tới, chúng tôi kêu gọi cộng đồng các tổ chức XHDS ASEAN hãy theo dõi và ủng hộ người dân chúng tôi.

Trân trọng,
Ban điều hành Hội PNNQVN

Nguồn: Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam

Share on facebook
Share on google
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

BÀI MỚI

Trụ sở cũ của Sở Giáo Dục và Đào Tạo thành phố Huế trên đường Lê Lợi, một trong hàng ngàn công sở bị bỏ hoang ở Việt Nam. Ảnh minh họa: VnExpress

Dân không nghèo, xứ sở không mạt mới lạ!

Chính quyền Việt Nam không thấy sử dụng công quỹ thế nào để đạt hiệu quả cao nhất là trách nhiệm. Điều duy nhất làm họ đau đáu và khơi khơi bày tỏ không giấu diếm vẫn chỉ là: “Tiền và vàng trong dân còn nhiều!”

GS Tương Lai. Tranh: Hoàng Tường

Tiễn biệt GS Tương Lai

…Trụ cột thứ ba, và có lẽ là sâu sắc nhất, trí thức phải nói thật.

Có một lần, trong một bài viết gửi báo, ông viết đại ý rằng: Trí thức nếu chỉ nói điều dễ nghe, thì không còn là trí thức; còn nếu đã thấy vấn đề mà im lặng, thì là có lỗi.

Câu đó theo tôi suốt nhiều năm làm báo.

Xã hội này là của ai?

Có một câu hỏi mà người ta thường né tránh – không phải vì nó khó, mà vì câu trả lời trung thực có thể gây khó chịu: Xã hội này thực sự là của ai?

Không phải trên giấy tờ. Không phải trong khẩu hiệu. Mà trong thực tế hàng ngày… thì câu hỏi đó hiện ra rất cụ thể và rất gai góc.

Ảnh: Internet

30/4: Chiến tranh kết thúc, nhưng hòa giải thì chưa?

Hòa giải không đồng nghĩa với việc xóa bỏ quá khứ hay buộc mọi người phải nghĩ giống nhau. Ngược lại, nó đòi hỏi sự trưởng thành để chấp nhận rằng một dân tộc có thể mang nhiều ký ức khác nhau mà vẫn cùng tồn tại trong một khung khổ chung và cùng đồng thuận xây dựng những dự án tương lai chung.